Kẻ hoang tưởng vĩ nhân
Hoằng Tháo
Thực ra,
kể cả có bị lôi kéo nhưng với trình độ một kĩ sư, Thắng thừa khả năng nhận
biết. Thế nhưng, có lẽ vì quá thẹn với tấm bằng cử nhân so với sự rạng danh của
dòng họ, coi đó là nguyên nhân không phải động lực, Thắng đã chọn con đường sa
ngã. Bởi khi kết bạn với những kẻ cơ hội, hằng ngày được hà hơi bơm kích,
Nguyễn Lân Thắng cảm thấy được tôn vinh được sùng bái, được thỏa mãn cái tôi –
Thứ cảm giác lâu nay vẫn bị đè nén dưới cái mác bất cần sự nghiệp, bất cần đời,
lang thang ngày đây mai đó. Và cũng nhờ sự ca tụng mù quáng ấy, mà dù không học
qua trường lớp nào, Thắng vẫn tự xưng là nhà báo tự do. Chính điều này, đã
khiến cho Phạm Đoan
Trang chướng mắt. Nói về viết lách và kiến thức trong “làng dân
chủ” thì không ai có thể sánh bằng Trang, bởi cô ta đã từng có thâm niên 9 năm
trong nghề nhà báo trước khi trở thành một kẻ đấu tranh cực đoan. Cho nên trong
mắt Trang, Thắng là một kẻ “thô thiển thế nào ấy”.
Mặc dù vậy, từ những tấm hình hồi còn đi phượt,
Thắng vẫn được đồng đảng ca tụng hết mình. Vì lẽ đó, Thắng luôn kè kè bên mình
chiếc máy ảnh để sẵn sàng chớp những khoảnh khắc mà anh ta cho rằng “giật gân”.
Ở đâu có sự kiện nóng hổi ở đó không thể thiếu bóng dáng của Thắng. Thậm chí,
khi không có gì để “săn” thì Thắng sẵn sàng giở thói ngông cuồng, xông vào cơ
quan chức năng để chụp hình, điển hình như vụ vu khống Công an trại Lộc Hà đánh
người. Nhờ sự táo tợn, bất chấp, những bức ảnh của Nguyễn Lân Thắng được lên
ngôi. Chính vì vậy, Nguyễn Lân Thắng được BBC ban ơn cho một bài tâng bốc về
cái gọi là sự nghiệp đấu tranh dân chủ. Được đà, Nguyễn Lân Thắng tìm đến các
trang báo chống đối Việt Nam như VOA, RFA… để xin phỏng vấn nhằm đánh bóng tên
tuổi. Và tất nhiên nội dung của nó thì chỉ xoay quanh những lời vu vạ về tình
hình đất nước, đặc biệt là những sự kiện nóng.
Không còn là “con cừu” bỡ ngỡ khi mới bước chân vào
“làng dân chủ”, sau khi Hiếu luồn lách được sang Đức, Thắng nhận ra đất xưng
vương của mình ngày càng rộng mở. Chính vì thế, Thắng hoạt động ngày càng điên
cuồng hơn. Nguyễn Lân Thắng thường xuyên xông pha chụp hình và đăng tin bài về
các cuộc tụ tập đông người, khiếu kiện đất đai; Tham gia vào nhóm phản động
No-U; Tham gia những vụ tập trung đông người dưới mác chống Trung Quốc và đăng
tải hàng loạt các bài viết chửi bới, thóa mạ, xuyên tạc đất nước. Sự táo tợn và
hăng tiết của Nguyễn Lân Thắng đã thu hút được chú ý của tổ chức phản động Việt
Tân. Sau những lời hứa hẹn về tương lai còn rạng danh hơn những gì gia tộc
Nguyễn Lân có, Thắng chính thức gia nhập VOICE – tổ chức ngoại vi của Việt Tân
ở Philippines. Dưới sự chỉ đạo của Trịnh Hội và Vũ Đông Hà, Thắng mang cái gọi
là “Tuyên bố 258” lê la khắp các đại sứ quán, những tổ chức quốc tế và chính
khách phương Tây. Với mưu đồ gây sức ép trả tự do cho các tù nhân chính trị,
xóa bỏ các điều luật xử lý đối tượng chống Nhà nước, ủng hộ các hội nhóm trái
pháp luật của chúng và mục đích cuối cùng là mở đầu khuynh hướng “ngoại vận”
hòng lật đổ Nhà nước. Điều đáng nói tuy mang danh là đấu tranh dân chủ, thế nhưng
Thắng lại liên tục dùng facebook để tấn công những người không cùng chính kiến.
Thậm chí, phát đi “Thông báo quan trọng” chụp mũ cho những người trong Hội phản
bác Tuyên bố 258 là dư luận viên, có âm mưu thâm độc và khẩn thiết kêu gọi đồng
bọn trợ giúp report dưới dạng bản tin SOS.
Với những hành vi phản quốc, “cõng rắn cắn gà nhà”,
Thắng từng bị bắt giữ để cảnh tỉnh. Tuy nhiên, sau khi được thả ra, lại được
bơm cho tí thuốc hưng phấn từ đồng đảng, Thắng coi đây là một chiến tích. Và
sau đó, Thắng ngày càng trở nên ngạo mạn với những phát ngôn hung hăng, côn đồ.
Như đòi giải tán Quốc hội vì không đáp ứng xóa bỏ Điều 4 của Hiến pháp; Đòi trả
thù một nhân viên an ninh bằng chiêu thức khủng bố; Đòi tất cả mọi người không
được đi xem bắn pháo hoa; Đòi người dân không được hân hoan vui mừng trước
chiến thắng của đội tuyển bóng đá Việt Nam; Đòi không đóng thuế; Đòi người dân
phải dùng cái chết để đấu tranh như cách tự thiêu của ngài Thích Quảng Đức…
Không những vậy, Nguyễn Lân Thắng còn cực đoan đến mức bệnh hoạn, khi xem bất
cứ ai mặc áo có gắn cờ Việt Nam đều là hồng binh thời cách mạng văn hóa Trung
Quốc trước đây và thóa mạ họ. Thậm chí, Thắng còn tận dụng mọi cơ hội để phỉ
báng lãnh tụ Hồ Chí Minh nhằm lôi kéo sự ủng hộ của đồng đảng và các đài báo
phương Tây. Chính vì điều này mà Thắng đã bị người dân kéo đến tận nhà, để yêu
cầu phải xin lỗi về hành vi phỉ báng quốc kỳ của Tổ quốc, cũng như lãnh tụ của
dân tộc.
Mặc dù là kẻ hoang tưởng, vĩ cuồng nhưng không thể
phủ nhận được cái tư duy nhanh nhạy được thừa hưởng từ gia tộc Nguyễn Lân của
Thắng. Sau một thời gian dài gia nhập “làng dân chủ”, Thắng nhận ra việc đưa
tin hình sẽ có nhiều lợi hơn là tin bài. Hơn nữa, đối thủ trong nghề của Thắng
cũng không nhiều như đội quân anh hùng bàn phím. Vậy nên, Thắng đã tập trung
mọi sức lực để lăn lê, đeo bám, rình mò, ẩn nấp khắp nơi nhằm săn ảnh nóng về
các vụ khiếu kiện, giải phóng đất đai, biểu tình. Rồi áp dụng chiêu trò “râu
ông nọ cắm cằm bà kia” và giật cái tít thật kêu như là giết người cướp của. Nhờ
đó, Thắng được các trang thù địch như BBC, RFA, VOA… trả nhuận bút cộng tác
viên rất cao. Điều đó lý giải vì sao, một sự kiện nóng mới đây như vụ Đồng Tâm
lại thấy xuất hiện bóng Thắng. Đánh hơi có tiền, có tiếng là Thắng lại lên
đường. Và đó cũng là câu trả lời cho những thắc mắc, tại sao một kẻ vô công rồi
nghề, suốt ngày vác máy ảnh đi ngoài đường như Thắng, lại đủ tiền rủng rỉnh
nuôi sống bản thân và gia đình. Từ kĩ sư mà chuyển sang “nghề dân chủ” xem
chừng kiếm bộn, bảo sao ngày càng xuất hiện lắm kẻ gia nhập “làng dân chủ”.
Không tiếc vứt bỏ lòng tự tôn, giá trị cơ bản của một con người để chửi bới Tổ
quốc, quay lưng với đồng bào.
Không ai có quyền được chọn lựa nơi mình sinh ra và
cũng không phải ai cũng may mắn được xuất hiện trong một gia tộc danh giá như Nguyễn
Lân. Ấy thế mà, những thứ đáng trân quý, bao người khao khát ấy, lại bị Thắng
đạp xuống bùn không thương tiếc. Đấu tranh dân chủ làm gì khi chữ hiếu chưa
trọn, chữ nghĩa chưa tròn? Đấy là chưa kể, Thắng từng bất nhân với cả đồng
nghiệp của mình. Thắng từng lu loa rằng sẽ quyết một phen sống mái đòi thả tự
do cho Bùi Hằng – một đối tượng bị kết tội về hành vi gây rối trật tự công
cộng. Thắng tự tin khẳng định “Tất cả những ai đi Đồng Tháp bằng máy bay từ
Hà Nội đều mua vé một chiều, tất cả xác định trận này là trận sinh tử như không
còn có ngày mai”. Thế nhưng, sau “trận sinh tử” ấy, Bùi Hằng được bóc lịch
3 năm còn Thắng thì về nhà tiếp tục lên mạng chém gió. Thực ra cũng dễ hiểu bởi
một kẻ có biểu hiện ngáo chính trị như cho rằng, nếu trong tình hình dịch bệnh
Covid-19 mà nước Mỹ mở cửa thì người Việt Nam đi hết. Hay muốn bảo vệ biển đảo
thì phải thả những người tù… thì liệu sẽ đấu tranh được gì dưới cái mác nhà báo
tự do trong “làng dân chủ”?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét