Con đường sa ngã và kết cục của tên Nguyễn Lân Thắng
Trung Lập
Các nhà “dân chủ” cuội ở Việt Nam thường thuộc 2
dạng. Dạng thứ nhất có học thức hoặc gia thế như Cù Huy Hà Vũ, Lê Thị Công
Nhân, Lê Quốc Quân, Nguyễn Quang A dạng “dân chủ” này rất biết sử dụng kiến
thức và danh tiếng của mình làm vũ khí đấu tranh, các nhà “dân chủ” dạng này
thường mềm mỏng, khôn khéo, lời lẽ sắc sảo. Dạng thứ 2 là thành phần còn lại,
côn đồ như No-U, máu lửa như Bùi Hằng, Chí Phèo như Trương Dũng, cơ hội như
Nguyễn Tường Thụy, thành phần này học không nhiều, chủ yếu đấu tranh theo kiểu
bạo động, chỉ biết lê la chửi bới hết chỗ này đến đám nọ với những phát ngôn vô
văn hóa, đậm chất đầu đường xó chợ. Tìm cả làng “dân chủ” duy nhất chỉ có
Nguyễn Lân Thắng là một nhà “dân chủ” thuộc cả 2 dạng trên. Nguyễn Lân Thắng là
một kẻ có học, được sinh ra trong một đại gia đình danh giá, nhưng lại hội tụ
đầy đủ các phẩm chất của một tên du côn, vô học.
Nguyễn Lân Thắng và con đường đến với “sự nghiệp
đấu tranh dân chủ”
Nguyễn Lân Thắng sinh ngày 18/12/1975, là cháu nội của cố Giáo sư Nguyễn Lân –
người Thầy về tâm lý giáo dục và có công rất lớn trong việc xây dựng bộ môn và
khoa tâm lí học, giáo dục học của hệ thống các trường Sư phạm ở Việt Nam; Là
con của Phó Giáo sư – Tiến sĩ Nguyễn Lân Tráng, giảng viên bộ môn Hệ thống điện,
khoa Điện, trường Đại học Bách khoa Hà Nội; Là cháu của Giáo sư – Tiến sĩ
Nguyễn Lân Dũng, Giám đốc Trung tâm vi sinh vật học ứng dụng, đại biểu Quốc hội
Việt Nam khóa X, XI, XII, giảng viên khoa Sinh học trường Đại học Khoa học tự
nhiên – Đại học Quốc gia Hà Nội.
Sinh ra trong một gia đình được tôn vinh là một
trong số những dòng họ đáng ngưỡng mộ nhất Việt Nam bởi tất cả những người bác,
cô, chú ruột, dâu, rể của dòng họ Nguyễn Lân đều là giáo sư, phó giáo sư, tiến
sĩ có truyền thống hiếu học, đã có nhiều đóng góp to lớn cho sự nghiệp xây dựng
và phát triển đất nước nhưng ngoài tấm bằng kỹ sư của đại học kiến trúc Hà Nội
thì sự nghiệp của Nguyễn Lân Thắng không có gì nổi trội. Thay vì tiếp bước
truyền thống gia đình, dùi mài kinh sử, đi theo con đường học tập, nghiên cứu
khoa học, Nguyễn Lân Thắng đã chọn cho mình một con đường rất riêng – con đường
trở thành một kẻ chống phá dưới danh nghĩa đấu tranh dân chủ.
Tham gia làng “dân chủ” với 2 bàn tay trắng, không
tài năng cũng chẳng ngoại ngữ, nhưng nhiều nhà dân chủ ngày ngày lăn lê ngoài
đường ăn vạ chưa chắc đã được sủng ái bằng Thắng. Điều này cũng dễ hiểu vì
chẳng phải tự nhiên một kẻ bất tài, vô dụng như Thắng lại được đám “dân chủ”
kéo lê hết hội này đến nhóm kia. Thứ người ta cần ở Thắng chính là cái mác con
cháu của dòng họ Nguyễn Lân. Người ta dùng Thắng như một nắm bùn để ném thẳng
vào cái truyền thống gia đình hiếu học vẻ vang. Trong khi thiên hạ chỉ nhìn
bằng nửa con mắt thì đám “dân chủ” lại thi nhau o bế, ca tụng Thắng. Người ta
bảo Thắng là người “cứu vớt danh dự dòng họ Nguyễn Lân”, là “người chuộc tội
cho những vinh quang mà dòng họ này đã được hưởng”. Qua đó những “đồng đội” của
Thắng được dịp lên đồng, lôi cả đại gia đình từ ông nội cố giáo sư Nguyễn Lân
đến cha đẻ là phó giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Lân Tráng ra lăng mạ. Không biết sau
khi đọc xong những dòng “ca ngợi” từ đồng đội, Thắng có thấy vẻ vang khi nghĩ
đến đại gia đình của mình hay không ?
Google tên Nguyễn Lân Thắng, người đọc sẽ thấy dội
trước mặt hàng hàng tá bài viết luyến tiếc cho gia đình Nguyễn Lân, như “Nguyễn
Lân Thắng – Tội đồ dòng họ Nguyễn Lân”, “Nguyễn Lân Thắng là đứa cháu, đứa con
bất hiếu”, “Nguyễn Lân Thắng – nghịch tử dòng họ Nguyễn Lân”… Có rất nhiều
người tiếc cho Thắng, nếu không theo nghề “dân chủ” thì biết đâu giờ này Thắng
đã là một anh tiến sĩ nào đó, đang miệt mài viết tiếp truyền thống vẻ vang của
gia đình cũng nên. Khi viết về Nguyễn Lân Thắng, Nhà báo Quân đội nhân dân
Nguyễn Văn Minh ngậm ngùi xót xa: “Hành động ngông cuồng, của Nguyễn Lân Thắng
khi ngang nhiên xông vào cơ quan chức năng, chụp hình vu khống Công an trại Lộc
Hà đánh người rồi cho người tung ảnh trên mạng, sau đó lại thách thức đố ai bắt
được tôi: “Nói luôn cho vuông nhá, hơn 100 thằng áo xanh đủ loại từ hình sự,
phòng chống ma túy, cảnh sát cơ động của thành Vinh đạp cửa xông vào vồ 3 thằng
bọn tớ còn chả làm được các đếch gì… nữa là cái loại trung cấp cảnh sát, trung
cấp an ninh chưa tốt nghiệp như các bạn nhá” thật không khác nào ném bùn vào
mặt gia đình của mình. Một gia đình danh giá, đức cao trọng vọng thế kia không
biết đã tạo ra oan nghiệt gì để bây giờ lại chịu cảnh trớ trêu, mang tai mang
tiếng? Cái lý lịch mà nghìn người ao ước giờ không còn ý nghĩa gì. Tiếc cho một
con người đã lầm đường, lạc lối, nhẫn tâm gặm nát bảng vàng gia phong của cả
dòng họ”.
Trước khi đến với làng “dân chủ”, Nguyễn Lân Thắng
có một thú vui rất lành mạnh là đi phượt, facebook của Thắng lúc này cũng không
có chính kiến hoặc quan điểm chính trị gì nhiều, chủ yếu là ảnh từ những chuyến
đi phượt lên vùng cao. Nguyễn Lân Thắng chỉ biết đến làng “dân chủ” khi được
facebooker Người Buôn Gió rủ rê tham gia biểu tình năm 2011. Cũng từ đây Thắng
từ bỏ nghề kỹ sư của mình để theo đuổi danh xưng “nhà báo tự do”. Thú vui và kỹ
năng chụp ảnh từ các vụ đi phượt đã trở thành “vốn quý” để phục vụ ước mộng
“nhà báo độc lập”. Nguyên tắc đăng tin bài báo chí quốc tế, phải là những tấm
ảnh gốc mới được đăng báo và hưởng nhuận bút. Từ “tài năng” này, Thắng nhanh
chóng nổi danh trên mọi mặt trận dân chủ.
Cũng từ đó Nguyễn Lân Thắng luôn kè kè bên mình
chiếc máy ảnh để sẵn sàng chụp lại những hình ảnh mà y cho rằng “giật gân” để
tạo ảnh hưởng. Nhờ sống bám vào những sự kiện nóng hổi, những bức ảnh của Thắng
được tới tấp lên ngôi, cùng từ đây không báo chống cộng nào không biết đến tên
tuổi của Thắng. Từ “tài năng” này, Thắng nhanh chóng nổi danh trên mọi mặt trận
dân chủ
Khi danh tiếng của Thắng đang ở đỉnh cao thì trên mạng xã hội lan truyền một
thông tin cho biết Thắng có người anh họ là Nguyễn Lân Hưng có biệt hiệu là
Hưng bơ-sơ-ngơ lúc lên cơn hoang tưởng hay quấy rầy bạn bè. Hưng cũng thừa nhận
chứng hoang tưởng của mình, nhưng cho rằng bệnh của ông ta chưa nặng bằng cậu
em họ Nguyễn Lân Thắng bị hoang tưởng toàn phần, mắc bệnh vĩ cuồng, cả gia đình
“bó tay toàn tập”. Trên facebook cá nhân, Nguyễn Lân Thắng lên tiếng phủ nhận
trong gia tộc mình có Nguyễn Lân Hưng. Tuy nhiên bài viết trên với nhiều dữ
liệu khá riêng tư mà Thắng chưa dám phủ nhận một cách thuyết phục, kèm theo đủ
loại phát ngôn điên khùng trên mạng của Nguyễn Lân Thắng khiến nhiều người tin
rằng thông tin này rất có cơ sở.
“Sự nghiệp đấu tranh dân chủ” của Nguyễn Lân Thắng
BBC đã dành một bài tổng quan về “sự nghiệp đấu tranh dân chủ trên mạng” của
Nguyễn Lân Thắng, như thường xuyên chụp hình và đăng tin bài về các cuộc tụ tập
đông người, khiếu kiện đất đai, hoạt động của “phong trào dân chủ”; tham gia
nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội, khởi xướng Tuyên bố 258, cùng
một số blogger khác đã mang tuyên bố này trao cho nhiều tổ chức quốc tế ở nước
ngoài, như Cao ủy Nhân quyền Liên hiệp Quốc và tổ chức Human Rights Watch. Sau
lần đi trao tuyên bố này cũng như tham gia khóa tập huấn về “đấu tranh bất bạo
động” ở Philippine tại Trung tâm Voice của Trịnh Hội, một tổ chức ngoại vi của
Việt Tân, về nước, Nguyễn Lân Thắng đã bị dừng xuất cảnh vì lý do liên quan đến
An ninh quốc gia.
Từ khi bước chân vào con đường “dân chủ”, Nguyễn
Lân Thắng như lột xác trở thành một người khác. Những điều tốt đẹp được thụ
hưởng từ gia đình hiếu học dần rơi rớt, để trơ lại một Nguyễn Lân Thắng kiêu
căng, ngạo mạn với những phát ngôn ngôn cuồng, tự mãn.Không biết bản lĩnh trong
hành động của Nguyễn Lân Thắng đến đâu nhưng luôn thể hiện tính hung hăng, côn
đồ trong phát ngôn. Chỉ vì bức xúc trong quá tình đi biểu tình, Nguyễn Lân
Thắng hô hào trả thù một nhân viên an ninh bằng chiêu thức khủng bố, vi phạm
pháp luật. Thậm chí với những kiều bào không chống Cộng cực đoan như ông Bùi
Duy Tâm, luật sư David Nguyễn, Việt kiều Mỹ, Nguyễn Lân Thắng học đòi chiêu
thức những tay chống cộng cực đoan Cờ vàng đòi khủng bố, trả thù, dọa dẫm kiểu
xã hội đen cho hả dạ. Với những người có quan điểm chính trị trái ngược với
Thắng và đồng bọn, mà ông ta gọi là “Dư luận viên” thì Nguyễn Lân Thắng ưu ái
dành facebook của mình nuôi dưỡng các chủ đề bình phẩm thóa mạ, xúc phạm, đe
dọa hoặc vu cáo họ. Sự cực đoan đến mức bệnh hoạn khi ông ta xem bất kể ai mặc
áo Cờ đỏ sao vàng đều ví họ như hồng vệ binh trong thời cách mạng văn hóa Trung
Quốc trước đây và thóa mạ họ. Không chỉ bày tỏ sự căm ghét đối với bất cứ ai, ở
đâu mang theo cờ đỏ sao vàng, ngay đến việc những người dân đổ ra đường xem
pháo hoa nhân dịp kỷ niệm 60 ngày Giải phóng Thủ đô cũng bị Nguyễn Lân Thắng ví
von “Chỉ có loài cầm thú mới quay lưng lại với nỗi khốn cùng của đồng loại để
chỉ biết lo chăm sóc cho bộ lông của chúng.” khi trả lời phỏng vấn đâì RFA chỉ
vì cho họ không ủng hộ cuộc kêu gào đòi dừng bắn pháo hoa là lãng phí do Nguyễn
Lân Thắng và đồng bọn phát động. Bởi vậy, Nguyễn Lân Thắng tự kỉ một mình ở một
quán cafe khi dân chúng nô nức xem bắn pháo hoa, đợi cho đến khi kết thúc để ra
đường chụp rác thải do những người đi xem bắn pháo hoa để lại, bóng đèn thể
hiện hình ảnh con chim bồ câu “lao” vào cờ đảng… để ví von về sự áp bức, tẩy
não của Đảng với dân chúng. Việc Nguyễn Lân Thắng cùng những kẻ tự xưng là đấu
tranh dân chủ luôn tự sướng với nhau trên facebook để chửi rủa dân chúng Việt
Nam chỉ vì họ chưa chịu tỉnh ngộ như chúng đứng lên lật đổ chế độ hiện nay là
chuyện thường ngày. Ngay đến việc người dân say mê cổ vũ đá bóng cho đội tuyển
Việt Nam cũng là cớ để Thắng chửi đến bao giờ dân Việt “hết cuồng”. Không chỉ
tấn công bất cứ người dân nào chưa cực đoan như Thắng, ông ta còn tấn công ngay
chính cả đồng nghiệp, đồng bọn mà làm tổn hại đến hình ảnh phong trào dân chủ.
Nhiếp anh gia Nguyễn Quang Sơn và BBC cũng từng là đối tượng tấn công của ông
ta chỉ vì BBC dám đăng bài phỏng vấn và ông Sơn cho rằng “Tự do là được làm
những gì mình thích, nói những gì mình muốn nói.”…“Với tôi, trong chừng mực nào
đó, tôi khá tự do ở Việt Nam,” Nguyễn Lân Thắng sử dụng blog RFA bới móc đời
tư, cá nhân ông này để bôi nhọ nhiếp ảnh gia nọ “là kẻ lưu manh cơ hội”; đặt
nghi vấn động cơ của BBC khi thực hiện và đăng ý kiến của ông Sơn là “BBC nói
chung quá ngây thơ và hồn nhiên một cách hoang dã khi đưa phỏng vấn này lên?
Hay BBC đang lobby để có thể mở văn phòng tại Việt Nam? Hay BBC đang lobby để
chính quyền không cấm nhập cảnh cho những nhân sự của mình vào Việt Nam?”. Ngay
cả Nguyễn Phương Anh, một tay “dân chủ” có số má, tuy nhiên nhiều năm gần đây
anh này không còn tham gia các phong trào dân chủ. Ngày 17/11/2013, anh này
cùng bạn ra sân chơi Trung Kính thì bị Nguyễn Lân Thắng chụp ảnh lén rồi lên
mạng viết bài vu khống anh này là tay sai của công an. Dẫn tới việc Nguyễn
Phương Anh đâm đơn kiện Nguyễn Lân Thắng. Đây đích thị là thứ tự do một chiều
và dân chủ theo khuôn mà Thắng và đồng nghiệp của anh ấy đang đấu tranh để có
được.
Bởi vậy không lạ khi quan điểm “đấu tranh dân chủ, nhân quyền” của Nguyễn Lân
Thắng chẳng hề giống ai, chẳng theo bất cứ chuẩn mực nào ngoài chuẩn mực tư
tưởng cá nhân, xem cá nhân mình có quyền lực tối thượng dưới danh nghĩa “nhân
dân”, tiêu biểu như : Khi phong trào đòi bỏ điều 4 Hiến pháp, xóa bỏ quyền lãnh
đạo của Đảng cộng sản không thành công, Nguyễn Lân Thắng đã tuyên bố với BBC rằng
“quốc hội này không đại diện cho ý chí, nguyện vọngcủa tôi nữa nên cá nhân tôi
muốn giải tán quốc hội này ”; tuyên bố trên BBC rằng “muốn làm cách nào đó để
có một Quốc hội khác”, Tương tự vậy, khi Quốc hội chỉ ra Thông cáo chứ không
phải là một nghị quyết về Biển Đông, ông ta cũng đòi phải giải tán Quốc hội,
lập Quốc hội mới “đủ khả năng làm những việc mà nhân dân cần”!. Quả thật Quốc
hội là cơ quan đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân.Nhưng từ nhân dân
ở đây được hiểu là phần đông dân chúng chứ không phải là một cá nhân. Nếu cá
nhân nào cũng như Nguyễn Lân Thắng thì chắc hẳn Việt Nam phải cần tới 90 triệu
quốc hội mới có thể làm thỏa mãn cái chủ nghĩa cá nhân mà Nguyễn Lân Thắng và
phần lớn các nhà đấu tranh khác tôn thờ.
Thắng khai thác triệt để facebook, báo chí nước ngoài để hô hào lật đổ Đảng
cộng sản, nhìn thấy băng rôn nào có cờ đảng là tổng sỉ vả, hô hào bỏ Đảng “quay
về với nhân dân”, xuyên tạc việc lấy phiếu tín nhiệm, tận dụng mọi cơ hội để
phỉ báng lãnh tụ Hồ Chí Minh cho hả dạ và nhận sự tán dương của đồng bọn, vận
động nhân dân không đóng thuế, kêu gọi mọi người tự thiêu như ngài Thích Quảng
Đức “dùng cái chết để đấu tranh” “và trước đó có người phím cho dân báo chí đến
ghi lại đầy đủ” …Bởi vậy, thất vọng với dân Việt không chịu đứng lên lật đổ chế
độ bất chấp Thắng và đồng bọn đã vật lộn trên đường phố, kích động bà con khiếu
kiện, tổ chức nhiều chiến dịch, lập ra và quảng bá không biết bao nhiêu nhóm
chống Đảng, Nhà nước trên mạng, Nguyễn Lân Thắng và nhóm “Tuyên bố 258” hay còn
gọi là “Mạng lưới blogger Việt Nam” do Trịnh Hội và Vũ Đông Hà điều hành đi lê
la vận động động các ĐSQ, tổ chức quốc tế, chính khách phương tây can thiệp vào
Việt Nam như gây sức ép trả tự do cho các tù nhân chính trị, xóa bỏ các điều
luật xử lý đối tượng chống Nhà nước, ủng hộ các hội nhóm trái pháp luật của
chúng..mở đầu khuynh hướng “ngoại vận” hòng lật đổ Nhà nước hiện hành. Khi gặp
phải những phản ứng của người dân lên án Nguyễn Lân Thắng và đồng bọn mạo danh
cộng đồng blogger vận động chính giới nước ngoài gây áp lực Nhà nước bỏ Điều
258 BLHS là “yêu nước kiểu Trần Ích Tắc yêu cầu ngoại bang can thiệp vào nước
mình là một hành động không yêu nước chút nào, nếu không nói đó là hành động
phản quốc”, Nguyễn Lân Thắng liên tục dùng facebook để tấn công những người
không cùng chính kiến, thậm chí phát đi “Thông báo quan trọng” chụp mũ cho
những người trong Hội phản bác Tuyên bố 258 là “dư luận viên”, “có âm mưu thâm
độc” và “khẩn thiết kêu gọi đồng bọn trợ giúp” report bản ký tên trên mạng được
lan truyền trên mạng dưới dạng bản tin SOS. Một hành động bị cho là tiểu nhân,
phi dân chủ bậc “thượng thừa”! Với quan điểm “chống Cộng” quyết liệt, nên có lẽ
thần tượng của Nguyễn Lân Thắng là chị Bùi Hằng chiếm dung lượng lớn trong các
bức ảnh về biểu tình nóng bỏng có thể đã đem lại khoản nhuận bút không hề nhỏ.
Khi Bùi Hằng bị bắt vì hành vi gây rối TTCC, Nguyễn Lân Thắng dõng dạc tuyên bố
“Các biểu tình viên chuẩn bị tinh thần, tuần này không thả Bùi Hằng thì tuần
sau Hà Nội có biến”. Phát biểu này đã làm chấn động cộng đồng mạng, khiến cho
người người hoang mang, nhà nhà lo sợ các nhà dân chủ Quân khu Bờ Hồ đã sắp đến
lúc phất cờ. Tuy nhiên hóng mãi chẳng thấy biểu tình nào đáng kể nổ ra, mùa hè
đỏ lửa 2013 qua đi không chút gì một cuộc biểu tình nào nổi ra them, dù có biến
tướng thành café Bùi Hằng cũng tẻ nhạt, đìu hiu. Sau lần lỡ miệng trên, Nguyễn
Lân Thắng im thin thít cho đến ngày xét xử Bùi Hằng mới chịu lên tiếng. Lần này
không phải là Hà Nội mà là Đồng Tháp. Thắng tự tin khẳng định “Tất cả những ai
đi Đồng Tháp bằng máy bay từ Hà Nội đều mua vé một chiều, tất cả xác định trận
này là trận sinh tử như không còn có ngày mai”.Nghe thì có vẻ hoành tráng nhưng
sự có mặt của Thắng và đồng nghiệp đã không thể làm thay đổi phán quyết của
tòa.Sau “trận sinh tử” ấy, Bùi Hằng được bóc lịch 3 năm còn Thắng thì về nhà
tiếp tục lên mạng chém gió.
Cách thức đấu tranh dân chủ duy nhất người ta thấy được ở Nguyễn Lân Thắng,
ngoài tổ chức, cổ súy biểu tình, gây rối ANTT, tự do ngôn luận là tự do chửi
bới thật nhiều trên facebook, kể cả xúc phạm nhân phẩm người khác, khai thác
mọi sự kiện chính trị có thể được để đả phá, hô hào lật đổ lên tiếng trên BBC,
RFA, VOA, lập thật nhiều hội nhóm như lời dạy bảo của Tiến sỹ Nguyễn Quang A…Có
lẽ cái xã hội dân chủ mà ông ta muốn hướng tới là xã hội càng loạn càng tốt,
dân càng bất tuân chính phủ, pháp luật càng thuận lợi, ủng hộ quyền tự do súng
đạn như ở Mỹ để sử dụng khi chính phủ không được lòng dân …
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét