Đừng biến hạn, mặn thành
cớ
Những ngày gần đây, khi
chính quyền các cấp và người dân phải gồng mình chống dịch bệnh; khi người dân
đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) phải đối mặt với hạn hán, xâm nhập mặn nghiêm
trọng, ảnh hưởng nặng nề tới cuộc sống và sản xuất khiến 5 tỉnh phải ban bố
tình trạng khẩn cấp thiên tai thì các phần tử cơ hội chính trị lại lợi dụng
tình hình khó khăn để xuyên tạc, kích động chống phá.
Ngày 8-2-2020, trang RFI đưa
tin: “Đồng bằng sông Cửu Long chỉ còn tồn tại 30 năm”?. Trước đó, Fanpage Việt
Tân cũng có bài “Năm 2050 đồng bằng sông Cửu Long sẽ biến mất”; trang VOA Tiếng
Việt đăng bài: “20 triệu người ở Đồng bằng sông Cửu Long gặp nguy cơ vì nước biển
dâng”. Rồi một vài trang mạng khác như Vatican News cũng đăng tải các bài viết
về nguy cơ “biến mất” của ĐBSCL trong khoảng 30 năm tới... Tất cả bài viết trên
các trang mạng này nói về “sự biến mất” của ĐBSCL đều dựa trên kết quả nghiên cứu
khí hậu toàn thế giới của tổ chức Climate Central nào đó.
Từ xưa tới nay, ĐBSCL luôn là
trung tâm sản xuất nông nghiệp lớn nhất của Việt Nam, đóng góp 50% sản lượng
lúa, 65% sản lượng nuôi trồng thủy sản và 70% sản lượng trái cây của cả nước; lại
có vị trí thuận tiện trong giao thương với các nước ASEAN và tiểu vùng sông Mê
Kông. Toàn cầu hóa, hội nhập quốc tế đang tạo cho ĐBSCL nhiều cơ hội phát triển,
nhưng cũng đối mặt với nhiều thách thức. Đó là biến đổi khí hậu, nước biển dâng
diễn ra nhanh và gay gắt gây ra nhiều hiện tượng thời tiết cực đoan, ảnh hưởng
đến sinh kế của người dân. Bên cạnh đó, dọc lưu vực sông Mê Kông, mỗi quốc gia
có lợi ích riêng của mình nên việc khai thác tài nguyên nước trên thượng nguồn,
đặc biệt là việc xây dựng đập thủy điện đã làm thay đổi dòng chảy, giảm lượng
phù sa, suy giảm nguồn lợi thủy sản, xâm nhập mặn sâu vào hạ vùng. Rồi mặt trái
từ hoạt động phát triển kinh tế đang gây ra ô nhiễm môi trường, mất cân bằng
sinh thái, sụt lún đất, suy giảm mực nước ngầm, xâm thực bờ biển...
Tại Việt Nam, thảm họa thiên
nhiên thường là hạn hán, xâm nhập mặn ở ĐBSCL hay bão lụt ở miền Trung, lũ quét
ở các tỉnh miền núi phía Bắc. Không ai chối cãi tình trạng sụt lún, hạn hán,
xâm nhập mặn đang diễn ra ngày càng nghiêm trọng ở khu vực ĐBSCL. Cũng không thể
phủ nhận từ nhiều năm qua, Đảng, Nhà nước ta đã triển khai nhiều giải pháp để
giảm thiểu tác động biến đổi khí hậu, ban hành nhiều chủ trương, chính sách để
phát huy tiềm năng, lợi thế, tạo động lực phát triển kinh tế - xã hội ĐBSCL. Cụ
thể như đầu tư hệ thống mô hình thủy văn, thủy lực, nâng cao tính chính xác
trong dự báo; chuyển đổi sản xuất thích ứng với khí hậu; xây kè gây bồi tạo
bãi; trồng hàng trăm héc ta rừng phòng hộ ven biển... và hỗ trợ sinh kế cho người
dân bị ảnh hưởng bởi thiên tai. Những ngày vừa qua, Chính phủ đã chi cho 5 tỉnh
công bố tình huống khẩn cấp 350 tỷ đồng để có nguồn lực ứng phó. Cả hệ thống
chính trị, tuyến đầu là bộ đội, công an đã không quản ngại khó khăn, gian khổ
tìm mọi cách để cung cấp đủ nước ngọt sinh hoạt cho người dân. Ai cũng biết, biến
đổi khí hậu, nước biển dâng, hạn hán, xâm nhập mặn, động đất, sóng thần là hiện
tượng tự nhiên, vượt khỏi khả năng điều chỉnh của mỗi quốc gia đơn lẻ. Thế nên
để hạn chế tác động tiêu cực của các hiện tượng thiên nhiên cực đoan nêu trên cần
có sự hợp tác, đồng lòng của cả nhân loại chứ không chỉ quốc gia hay đảng phái
nào trên thế giới.
Sẽ không có gì phải bàn nếu các
trang mạng nêu trên “cảnh báo” bằng những dẫn liệu khoa học, khách quan và trên
tinh thần xây dựng, lo lắng cho cuộc sống của người dân ĐBSCL. Nhưng không, lợi
dụng hạn hán, xâm nhập mặn đang diễn ra gay gắt, các trang mạng này đồng thanh
xuyên tạc, rằng kết quả này là do ĐBSCL bị chính quyền các cấp “bỏ rơi”, “lãng
quên” nhiều năm qua. Họ bịa đặt về tình trạng người dân phải rời bỏ đất cha ông
để lên Tây Nguyên, tha phương đến miền Trung, miền Bắc; thậm chí sang bên kia
bán cầu để mưu sinh. Những người ở lại đang ngửa cổ mong chờ phép màu từ tạo
hóa. Cuối cùng, họ quy kết thảm trạng này là do thể chế chính trị, do Đảng lãnh
đạo, Nhà nước quản lý non kém và việc bưng bít thông tin tạo ra.
Nhìn ra thế giới, bao nhiêu quốc
gia khác như Thái Lan, Nhật Bản, Trung Quốc, Indonesia, Philippines... cũng đã
mất đi hàng triệu người, nhiều làng mạc, thành phố bị san phẳng bởi động đất,
sóng thần. Vậy thì “đổ tội” cho ai? Thế nhưng những kẻ cơ hội chính trị luôn
bưng tai bịt mắt trước những nỗ lực của Đảng, chính quyền các cấp trong việc ứng
phó với các thảm họa thiên nhiên, trong đó có nạn hạn hán, xâm nhập mặn ở
ĐBSCL. Họ quy kết nguyên nhân là do Đảng, Nhà nước không ra lệnh cải tạo vùng
trũng là nơi tích nước cho ĐBSCL. Họ mổ xẻ cả việc Đảng ta ban hành các nghị
quyết nhằm tăng sản lượng gạo ở ĐBSCL để vươn lên dẫn đầu về xuất khẩu gạo, để
nâng kim ngạch xuất khẩu thủy sản, giúp chỉ tiêu tăng trưởng năm sau cao hơn
năm trước. Rồi họ đặt câu hỏi hết sức nực cười: Tại sao một miền đất màu mỡ trù
phú bậc nhất của Tổ quốc lại bị rơi vào hoàn cảnh bi đát này?
Qua những lập luận loanh quanh
và ngớ ngẩn của những kẻ đang thương vay khóc mướn về tình trạng hạn hán, xâm
nhập mặn ở ĐBSCL, chẳng cần tinh ý cũng thấy rõ động cơ mượn chuyện để chống phá
của những kẻ cơ hội chính trị. Nếu như “miền đất màu mỡ trù phú bậc nhất của Tổ
quốc” - như lời họ nói kia không được khai thác tốt, đóng góp 50% sản lượng
lúa, 65% sản lượng nuôi trồng thủy sản và 70% sản lượng trái cây của cả nước
thì chắc chắn chúng lại quy kết là do công tác lãnh đạo của Đảng và quản lý của
Nhà nước yếu kém. Qua đó kích động tâm lý tiêu cực của người dân, chia rẽ vùng
miền, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Mục đích cuối cùng của chúng là
xóa bỏ thể chế chính trị, vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước,
thực hiện mục tiêu đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập ở Việt Nam mà thôi.
Công Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét