PHÒNG, CHỐNG
“TỰ DIỄN BIẾN”, “TỰ CHUYỂN HÓA”
TRÊN LĨNH VỰC VĂN HÓA, TƯ TƯỞNG
TRÊN LĨNH VỰC VĂN HÓA, TƯ TƯỞNG
BIỂN RỘNG
Một trong những nguy cơ
đang hiện hữu tiếp tục được Đại hội XII của Đảng xác định đó là “…Tình trạng
suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ,
đảng viên, tệ quan liêu, tham nhũng, lãnh phí còn nghiêm trọng. Những biểu hiện
xa rời mục tiêu của chủ nghĩa xã hội, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có diễn
biến phức tạp. Các thế lực thù địch tiếp tục thực hiện âm mưu “diễn biến hòa
bình”, gây bạo loạn lật đổ, sử dụng các chiêu bài “dân chủ”, “nhân quyền” hòng
làm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta…”
Từ những nhận định trên, chúng ta có thể thấy thủ đoạn của
các thế lực thù địch nhằm phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc, gây chia rẽ, bất
ổn ngày càng thâm độc với những phương thức tinh vi, khó nhận biết. Chúng tiến
hành tổng hợp nhiều biện pháp buộc chúng ta trong cùng một lúc phải đối phó với
nhiều thế lực, nhiều hoạt động chống đối, thúc đẩy cuộc khủng hoảng kinh tế -
xã hội thành khủng hoảng chính trị, tạo ra tình thế bạo
loạn lật đổ chế độ. Nói đến "tự diễn biến", “tự chuyển hóa” chúng
ta đều phải xác định trước hết và chủ yếu là về hệ tư tưởng (tư tưởng chính
trị) và lĩnh vực văn hóa.
Về hệ tư tưởng, chúng
phối hợp đồng bộ giữa bên ngoài và bên trong mà chủ yếu là triệt để khai thác
các phần tử bất mãn chống đối trong nước, nhất là một số trí thức và cán bộ
biến chất, các phần tử cơ hội chính trị, tập trung
xuyên tạc, bôi nhọ và phủ định chủ nghĩa Mác - Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, nền tảng tư tưởng cơ
bản, kim chỉ nam của Đảng ta, với mưu đồ dùng chính những người này chống và
phản bác lại chủ nghĩa cộng sản, trọng tâm là làm cho quần
chúng nhân dân, kể cả một bộ phận cán bộ, đảng viên xa rời chủ nghĩa Mác-Lênin,
xa rời tư tưởng Hồ Chí Minh. Mục tiêu của “tự diễn
biến” trong nội bộ Đảng là tách Đảng ra khỏi dân, đối lập Đảng với dân. Thông
qua thổi phồng khuyết điểm, yếu kém của chính những phần tử cơ hội, bọn quan
liêu, tham nhũng để quy chụp, đánh đồng những đảng viên xấu, hủ bại với những
đảng viên tốt, trung kiên; nhằm làm cho quần chúng nhân dân lẫn lộn tốt-xấu,
đánh đồng những cá nhân biến chất với lý tưởng cộng sản và tổ chức đảng nói
chung. Thông qua các hiện tượng cụ thể có thật, những yếu kém, bất cập của bộ
máy Nhà nước, nhưng được nhào nặn, bóp méo, cường điệu với dụng ý xấu, nhằm quy
kết và phủ định những thành quả của đổi mới, xuyên tạc nhằm bôi đen chế độ, phủ
định con đường chủ nghĩa xã hội, tất cả những hành động trên hòng
để tạo ra sự khủng hoảng về lý tưởng chính trị, làm suy thoái về tư tưởng, đạo
đức, lối sống trong cán bộ, đảng viên và nhân dân, từ đó làm chệch hướng và sụp
đổ chế độ chính trị, từng bước thay thế chủ nghĩa Mác-Lênin và Tư tưởng Hồ Chí
Minh bằng ý thức hệ tư bản chủ nghĩa.
Về văn hóa, chúng ra sức
truyền bá lối sống suy đồi, đề cao vật chất, văn hóa hưởng thụ, tung hô
"cái tôi cá nhân" và tôn sùng lối sống kiểu phương Tây trong tầng lớp
thanh niên. Khiến họ trở nên ngại khó - ngại khổ, lãng quên hoặc phủ nhận các
giá trị truyền thống của dân tộc, tinh thần sống vì cộng đồng. Sau một số cuộc "cách
mạng màu sắc" diễn ra tại các nước Đông Âu trước kia, mà gần đây nhất, cái gọi
là “Mùa xuân Ả Rập” dẫn tới sự bất ổn và sụp đổ của nhiều chế độ chính trị tại
một số nước ở Trung Đông - Bắc Phi càng chứng tỏ chiến lược “diễn biến hòa
bình” của các thế lực thù địch không những không hề thay đổi về phương thức,
biện pháp tiến hành mà còn biến hóa khôn lường và ngày càng tinh vi, đa dạng.
Những biểu hiện trên, phải chăng là sự “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa” trên lĩnh vực tư tưởng, văn hóa?
Để góp phần tích cực vào
việc nâng cao nhận thức, tự hào về nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân
tộc, bồi đắp niềm tin, lý tưởng của cán bộ, đảng viên và nhân dân, gìn giữ và
phát triển bản sắc tốt đẹp của văn hóa Việt Nam, thiết nghĩ trước tiên chúng ta
nên có sự nhìn nhận sâu hơn, toàn diện hơn về văn hóa.
Một là: Các cấp, các ngành mà đặc biệt là những người làm công tác
tư tưởng văn hóa hơn ai hết phải là người nắm vững nhất về chủ trương, đường
lối của Đảng, pháp luật của Nhà nước trên lĩnh vực văn hóa bởi chính những tổ
chức và cá nhân ấy là người trực tiếp đưa văn hóa “thấm” sâu vào đời sống nhân
dân; làm cho văn hóa thực sự trở thành nền tảng tinh thần của chế độ, của mọi
người dân Việt Nam và tạo cho văn hóa Việt Nam có một “sức đề kháng” tốt trước
sự “xâm lăng” độc hại của văn hóa ngoại lai, góp phần tích cực vào việc giữ
gìn, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và Nhà nước ta trong tiến trình đổi mới,
hội nhập và phát triển.
Hai là: Mỗi cán bộ, đảng viên trong hệ thống chính trị phải là
những người tích cực nhất trong việc giữ gìn, bảo vệ và phát huy nền văn hóa
truyền thống của đất nước, đồng thời là người tuyên truyền viên tích cực nhất
đối với quần chúng nhân dân trong việc phát huy bản sắc tốt đẹp của văn hóa
Việt Nam.
Ba là: Các cơ quan ngôn luận, báo chí là công cụ hữu hiệu của Nhà
nước phải có trách nhiệm lớn hơn nữa trong việc quảng bá, gìn giữ bản sắc văn
hóa Việt Nam, tích cực phản bác lại các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù
địch nhằm vào nền tảng tinh thần của xã hội.
Bốn là: Công tác giáo dục truyền thống, văn hóa, giáo dục chính trị
tư tưởng cho thế hệ trẻ ở các học viện, nhà trường, các cơ sở giáo dục phải
được tăng cường để đáp ứng yêu cầu của cách mạng trong tình hình mới.
Năm là: Tiếp tục tăng cường sự lãnh đạo của Đảng trên lĩnh vực tư
tưởng, văn hóa. Nâng cao nhận thức, ý thức trách nhiệm của cấp ủy, tổ chức đảng
và cán bộ, đảng viên ở các cấp trong việc bảo tồn, phát huy nền văn hóa Việt
Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc. Muốn là cán bộ tốt thì mỗi cán bộ, đảng
viên trước tiên phải là những người có văn hóa, có đạo đức cách mạng, có tình
yêu thương đồng chí, đồng bào và quê hương, đất nước.
Mới đây, Hội nghị lần
thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XII) đã ban hành Nghị quyết “Một số
vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”, không ít những vấn đề thuộc về văn
hóa, nền tảng tinh thần của xã hội, đạo đức cách mạng của cán bộ, đảng viên
được đưa ra mổ xẻ mà biểu hiện là sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức
lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên đã và đang là nguy cơ đối
với Đảng và chế độ ta. Đó là hồi chuông cảnh tỉnh để các cấp các ngành và toàn
xã hội cùng chung tay gìn giữ, xây dựng và tiếp tục phát triển nền văn hóa Việt
Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, đẩy lùi sự suy thoái trong nền tảng tinh
thần của xã hội. Để góp phần phòng, chống hiệu quả sự “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” về văn hóa, tư tưởng, thực hiện thắng lợi những mục tiêu nhiệm vụ
mà Nghị quyết Đại hội XII của Đảng và Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp
hành Trung ương Đảng (khóa XII) đã nêu là trách nhiệm chung của toàn xã hội, mà
trước hết là mỗi cán bộ, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét