Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2020

  Nhận diện và đấu tranh với hoạt động chống phá công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng
Về công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác định rõ quan điểm: “Nhìn thẳng vào sự thật, nói rõ sự thật, đánh giá đúng sự thật. Kết hợp giữa "xây" và "chống"; "xây" là nhiệm vụ cơ bản, chiến lược, lâu dài; "chống" là nhiệm vụ quan trọng, cấp bách” (Nghị quyết Trung ương 4 khoá XII).
Thời gian qua, công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng; đấu tranh chống suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ của Đảng đã đạt được nhiều kết quả đáng ghi nhận. Nhiều cán bộ, đảng viên có sai phạm (kể cả các quan chức cấp cao) đã bị xử lý.
Gần đây nhất, đại án AVG đã được đưa ra xét xử. Hai cựu Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông là ông Nguyễn Bắc Son, ông Trương Minh Tuấn cùng đồng phạm đã phải ra tòa, nhận các án phạt nghiêm minh. Thông qua đây, uy tín của Đảng trong quần chúng được nâng cao, sức mạnh của Đảng được củng cố.
Tuy nhiên, ở chiều hướng ngược lại, nhiều đối tượng phản động, chống đối, cơ hội chính trị trong và ngoài nước liên tục đưa ra các thông tin một chiều, võ đoán, xuyên tạc công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng. Các đối tượng đưa ra hàng loạt nội dung lệch lạc dưới những bài viết có tiêu đề giật gân, đăng tải trên mạng xã hội như: “Bộ phim chỉnh đốn đảng còn bao nhiêu tập”; “Cuộc chiến thầm lặng”, “Lãnh đạo phục vụ cho ai”… Những thông tin hoả mù mà các đối tượng tung ra đã tiếp cận đến không ít người dân, tạo ra những nhận thức sai lệch, ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp cách mạng hiện nay.
Thẳng thắn đánh giá, dưới tác động của nhiều nguyên nhân khách quan lẫn chủ quan khác nhau, một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên đã suy thoái, biến chất khiến cho sức mạnh của Đảng bị ảnh hưởng. Chính vì vậy, xây dựng, chỉnh đốn Đảng được xác định là nhiệm vụ trọng tâm hiện nay. Nếu không xây dựng, chỉnh đốn Đảng hoặc xây dựng, chỉnh đốn Đảng không quyết liệt, không mang lại hiệu quả thì đây sẽ là một nguy cơ đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong, sống còn của Đảng, của chế độ.
Trước thực trạng đó, các đối tượng thù địch, chống đối liên tục chĩa mũi nhọn tấn công công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng của ta. Thông qua việc chống phá, một mặt các đối tượng tạo cơ hội cho những phần tử thoái hoá, biến chất trong nội bộ Đảng có điều kiện hoạt động; mặt khác, các đối tượng tạo ra sự hoài nghi trong quần chúng nhân dân.
Mục đích của chúng là làm cho nội bộ Đảng suy yếu từ bên trong, mất khả năng lãnh đạo sự nghiệp cách mạng xã hội chủ nghĩa, từ đó dẫn đến việc thay đổi thể chế chính trị. Việc xuyên tạc công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng được các đối tượng thực hiện thông qua nhiều hướng khác nhau, với những luận điệu hết sức thâm độc.
Thứ nhất, xuyên tạc bản chất công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng.
Các đối tượng rêu rao luận điệu: “Hiện nay, Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết thời, không còn khả năng lãnh đạo nên phải “vẽ” ra cái gọi là chỉnh đốn Đảng để vớt vát niềm tin của người dân”, “xây dựng, chỉnh đốn Đảng chỉ là vở kịch để đấu đá nội bộ”…
Rõ ràng, việc xây dựng, chỉnh đốn Đảng không phải đến hiện tại mới được đặt ra. Trong suốt sự nghiệp cách mạng, Đảng và Bác Hồ luôn đề cao vấn đề xây dựng, chỉnh đốn Đảng, đấu tranh loại bỏ những tiêu cực, sửa chữa những sai lầm, khuyết điểm để nâng cao sức mạnh của Đảng.
Đây là cuộc cách mạng để làm trong sạch nội bộ, thanh loại những cán bộ, đảng viên bị mất tính Đảng, không còn xứng đáng đứng trong hàng ngũ của Đảng. Việc đấu tranh, xử lý đảng viên sai phạm là vô cùng đau xót nhưng nó là vấn đề chúng ta bắt buộc phải làm.
Và hơn hết, việc nhìn thẳng vào sự thật, loại bỏ những phần tử tiêu cực ra khỏi bộ máy chính là con đường để nâng cao sức mạnh, tính chiến đấu của Đảng, đảm bảo khả năng lãnh đạo của Đảng đối với sự nghiệp cách mạng hiện nay.
Thứ hai, xuyên tạc quyết tâm xây dựng, chỉnh đốn Đảng.
Các đối tượng cho rằng việc xây dựng, chỉnh đốn Đảng là một “bộ phim dài tập chưa có hồi kết” vì đây là việc làm do Đảng “tuỳ hứng” vẽ ra, là hành động để “đánh bóng” tên tuổi, lừa dối người dân. Các đối tượng quy kết việc xây dựng, chỉnh đốn Đảng sẽ chẳng thể thành công vì bản chất của Đảng Cộng sản là sai trái, chỉ khi Đảng Cộng sản không còn nắm quyền, khi đó những sai phạm mới được chấm dứt.
Các đối tượng cho rằng Đảng chẳng thể tự mình phát hiện những sai phạm trong nội bộ, việc xử lý cán bộ, đảng viên chẳng qua chỉ là cách “chữa cháy” khi báo chí và nhân dân phanh phui ra sai phạm... Để truyền tải những thông tin sai lệch này đến người dân, các đối tượng tích cực lợi dụng các sự kiện nóng, những vụ án liên quan đến công tác cán bộ được đông đảo người dân quan tâm để từ đó lồng ghép những nhận định, đánh giá chủ quan, sai lệch.
Thứ ba, các đối tượng xuyên tạc những kết quả đã đạt được trong công tác xây dựng, chỉnh đống Đảng, đấu tranh chống những sai phạm trong nội bộ của chúng ta.
Thời gian qua, với quyết tâm xây dựng, chỉnh đốn Đảng, Đảng ta sẵn sàng công khai những khuyết điểm, yếu kém của bản thân; sẵn sàng đối diện với những sai phạm và kiên quyết đấu tranh loại bỏ những phần tử tiêu cực, phai nhạt lý tưởng, thoái hoá, biến chất ra khỏi bộ máy.
Những kết quả đã đạt được trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng là điều đáng ghi nhận. Tuy nhiên, với mưu đồ chống đối một cách bất chấp, các đối tượng không từ bất kỳ thủ đoạn nào, miễn là có thể làm suy yếu sức mạnh của Đảng, làm mất niềm tin của người dân vào vai trò lãnh đạo của Đảng. Khi Đảng công bố những sai phạm, đưa cán bộ ra xử lý, các đối tượng sẽ rêu rao luận điệu: bản chất Đảng Cộng sản là sai trái nên hễ kiểm tra chỗ nào là chỗ đó phát hiện sai phạm. Khi Đảng làm rõ những sai phạm của các quan chức cấp cao thì các đối tượng sẽ dè bỉu và quy chụp cho rằng đây là kết quả của việc “đấu đá nội bộ”. Ấy vậy nhưng khi không có sai phạm nào bị phát hiện thì các đối tượng lại quay ngoắt, vu khống Đảng bao che cho sai phạm.
Các đối tượng lấy sai phạm của một vài cá nhân để quy chụp cho bản chất của cả một Đảng, một chế độ, từ đó phủ nhận những thành quả đã đạt được trong công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng, vu khống bản chất của Đảng là tiêu cực. Tập trung vào những tiêu cực, sai phạm, ra sức thổi phồng, bóp méo, cố tình tảng lờ những kết quả tích cực đã đạt được để tạo ra tâm lý hoang mang trong quần chúng nhân dân.
Ngay trong vụ đại án AVG đang được xét xử, khi mà nhiều quan chức cấp cao của Bộ Thông tin và Truyền thông bị đưa ra xử lý; chúng ta cũng có thể dễ dàng thấy được bản chất “lưỡi không xương trăm đường lắt léo” của các đối tượng chống đối.
Với những luận điệu được đưa ra, các đối tượng đã gieo rắc tư tưởng hoài nghi vào người dân, gây chia rẽ mất đoàn kết dân tộc. Suy cho cùng, mọi thông tin, luận điệu sai trái được các đối tượng đưa ra đều nhằm mục đích là làm suy yếu sức mạnh của Đảng, xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với sự nghiệp cách mạng của đất nước, cổ suý tư tưởng đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, thay đổi thể chế chính trị, đưa Việt Nam phát triển theo hướng tư bản.
Hoạt động chống phá của các đối tượng thù địch, chống đối, cơ hội chính trị là vô cùng thâm độc. Vì vậy, cần chủ động nhận diện và tích cực đấu tranh với những thô
                                                               Công Bằng

Cảnh giác với chiêu bài kích động chia rẽ vùng miền
08:35 23/12/2019
Nằm trong tổng thể chiến lược “diễn biến hoà bình”, các đối tượng phản động, chống đối, cơ hội chính trị tìm cách xuyên tạc chính sách phát triển kinh tế - xã hội của nước ta, kích động chia rẽ vùng miền nhằm gây mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân…
Thời gian qua, trên một số trang truyền thông của các thế lực thù địch, chống đối liên tục đăng tải các bài nói, bài viết về việc thu – chi ngân sách của các địa phương và chính sách phát triển cơ sở hạ tầng trên cả nước.
Các đối tượng cố đưa ra các quan điểm sai lệch, xuyên tạc tình hình thực tiễn, vu khống Đảng, Nhà nước ta có sự “phân biệt vùng miền”. Chiêu bài kích động chia rẽ vùng miền không phải là mới. Tuy nhiên, thông qua “lưỡi cú vọ” của các đối tượng, những hệ lụy tiêu cực để lại là rất nguy hại.
Kích động chia rẽ, xuyên tạc chính sách phát triển
Thực tiễn, đoàn kết dân tộc là nguồn gốc sức mạnh của đất nước ta. Chính vì vậy, Đảng, Nhà nước ta luôn giữ gìn, củng cố, phát huy khối đại đoàn kết dân tộc. Thực tiễn phát triển kinh tế - xã hội giữa các vùng miền vì nhiều lý do khách quan là không đồng đều. Tuy nhiên, với quan điểm “không để ai bị bỏ lại phía sau”, Đảng, Nhà nước đã xây dựng các chiến lược, chương trình, kế hoạch để thúc đẩy sự phát triển đồng đều giữa các khu vực.
Điển hình như chương trình xóa đói giảm nghèo, chương trình 30a của Chính phủ,… Với những kết quả tích cực đã đạt được trong công tác xây dựng và phát triển đất nước, Đảng, Nhà nước ta đã khơi dậy lòng yêu nước trong quần chúng nhân dân, tăng cường mối đại đoàn kết dân tộc, tạo ra động lực mới để thúc đẩy sự đi lên của cách mạng nước nhà.
Ngược lại, các đối tượng ở phía bên kia “chiến tuyến” cũng không từ bất kỳ thủ đoạn gì để chống phá, làm suy yếu khối đại đoàn kết dân tộc. Trong quá khứ, các thế lực thù địch từng thực hiện chính sách “chia để trị” nhằm thuận tiện trong việc thâu tóm, cai trị nhân dân ta. Ngày nay, các đối tượng thù địch tiếp tục chiêu bài kích động tư tưởng phân biệt, chia rẽ vùng miền.
Gần đây, trên các trang mạng xã hội nhiều cá nhân, tổ chức phản động, chống đối, cơ hội chính trị cùng một số trang báo nước ngoài có nội dung tiếng Việt liên tục đăng tải các thông tin xuyên tạc, kích động sự thù hằn, mâu thuẫn vùng miền. Mục đích của các đối tượng là kích động sự mâu thuẫn giữa Trung ương với địa phương, giữa các khu vực, vùng miền với nhau, phá vỡ khối đoàn kết toàn dân tộc.
Trước hết, các đối tượng tiến hành xuyên tạc, đả kích chính sách thu – chi ngân sách (trong đó đặc biệt nhấn mạnh việc Trung ương thu ngân sách của TP Hồ Chí Minh) để kích động tư tưởng mâu thuẫn, đối lập, hình thành nhận thức lệch lạc đối với chính sách phát triển kinh tế - xã hội của đất nước.
Luận điệu được các đối tượng rêu rao là Trung ương đang “vắt kiệt sức” của TP Hồ Chí Minh và một số địa phương để “nuôi nấng” nhiều tỉnh thành khác. Các đối tượng cho rằng việc TP Hồ Chí Minh phải đóng góp 83%, Hà Nội đóng góp 65%, Bình Dương đóng góp 64%, Đồng Nai đóng góp 53% (số liệu năm 2019)… tổng thu ngân sách địa phương về cho Trung ương, trong khi đó gần 50 tỉnh, thành không những không đóng góp cho ngân sách Trung ương mà còn nhận được sự viện trợ từ Trung ương là bất bình đẳng, thiếu công bằng.
Các đối tượng đổ lỗi cho việc nhiều dự án tại TP Hồ Chí Minh, Hà Nội... bị trì hoãn chậm tiến độ do không có đủ vốn là vì bị Trung ương “vắt kiệt sức”.
Đồng thời, các đối tượng cũng rêu rao luận điệu nếu không phải đóng góp ngân sách về Trung ương để phân phối cho các khu vực khác thì TP Hồ Chí Minh, Hà Nội, Bình Dương, Đồng Nai… đã có thể phát triển hơn hiện tại gấp nhiều lần, người dân có cuộc sống sung túc.
Từ đây, các đối tượng thúc đẩy cái gọi là “khẩn thiết kêu cứu cho thành phố của tôi”, hình thành tư tưởng hẹp hòi, cục bộ địa phương, tạo ra sự phân biệt vùng miền trong quần chúng nhân dân.
Ở một khía cạnh khác, các đối tượng xuyên tạc chính sách đầu tư phát triển cơ sở hạ tầng của đất nước để chia rẽ khối đoàn kết dân tộc. Các đối tượng đưa ra luận điệu “dân miền Nam làm nhiều, nộp ngân sách nhiều nhưng phải vật lộn với đường sá chật chội, còn miền Bắc làm ít, nộp ít, thậm chí không nộp nhưng vẫn thoải mái xây dựng cao tốc”.
Ngoài ra, các đối tượng còn triệt để sử dụng vấn đề dân tộc, tôn giáo để kích động ly khai cát cứ, phân biệt vùng miền, hình thành tư tưởng dân tộc hẹp hòi, tôn giáo cực đoan nhằm gây rối loạn tình hình nội bộ, phá vỡ khối đại đoàn kết dân tộc.
Những luận điệu trên là vô cùng nguy hiểm!
Hiểu đúng về chính sách phát triển kinh tế - xã hội của Đảng, Nhà nước
Trong phát triển kinh tế - xã hội, Đảng, Nhà nước ta luôn quán triệt quan điểm phát triển kinh tế phải đi đôi với việc giải quyết các vấn đề xã hội, “không để ai bị bỏ lại phía sau”, phát triển một cách đồng đều, bảo đảm sự công bằng. Đây là nền tảng để củng cố khối đại đoàn kết dân tộc.
Tuy nhiên, đặc điểm kinh tế, xã hội của từng địa phương, từng khu vực là không giống nhau. Có những địa phương rất thuận tiện để thu hút các nguồn lực bên ngoài vào đầu tư nhưng cũng có nơi lại gặp khó khăn trong thu hút đầu tư, đẩy mạnh sản xuất, thương mại… để phát triển.
Hệ quả là có những tỉnh, thành kinh tế phát triển nhanh chóng, thu ngân sách cao; ngược lại, có những địa phương kinh tế phát triển chậm, nguồn thu ngân sách hạn hẹp. Vì vậy, Nhà nước phải tiến hành sử dụng thể chế, công cụ điều tiết, chính sách phân phối và phân phối lại để thúc đẩy sự phát triển, đảm bảo công bằng xã hội.
Để các địa phương cùng phát triển, để tất cả mọi người đều có cơ hội thừa hưởng thành quả cách mạng, Đảng, Nhà nước phải đưa ra các chủ trương, chính sách đầu tư khác nhau giữa các khu vực. Trong đó, với các địa phương miền núi, việc xây dựng cơ sở hạ tầng giao thông đi lại là ưu tiên hàng đầu. Ngược lại, với những khu vực giao thông thuận tiện, chúng ta đã xây dựng các cơ chế mở để thu hút các nguồn đầu tư ngoài quốc doanh nhằm tận dụng tối đa các nguồn lực trong xã hội.
Đồng thời, căn cứ trên cơ sở thực tiễn, việc thu – chi, đóng góp ngân sách giữa các địa phương cũng có sự khác biệt, không thể có một mẫu số chung, một con số cố định giữa các địa phương. Và cũng cần nói thêm, việc các địa phương được coi là “đầu tàu kinh tế” đóng góp vào ngân sách Trung ương không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là trách nhiệm để thúc đẩy sự phát triển chung của cả nước.
Mọi thông tin được các đối tượng rêu rao, xuyên tạc, vu khống Đảng, Nhà nước ta “phân biệt vùng miền” ở trên đều mang tính quy chụp, phiến diện một chiều, thể hiện sự hẹp hòi, ích kỷ, đi ngược lại mục tiêu phát triển chung của dân tộc. Đằng sau những lời lẽ tưởng như thuyết phục lại là những mưu đồ nguy hiểm. Vì vậy, mọi người phải hết sức tỉnh táo, có cách nhìn toàn diện, đa chiều, tránh để các đối tượng lợi dụng gây ảnh hưởng xấu đến tình hình ổn định của đất nước.
Mới nhất
·                   Chưa hết nỗi lo sạt lở, lại sợ sập nhà
·                   Giá rau giảm mạnh, nhiều nông dân thất thu
·                   7 di tích được xếp hạng quốc gia đặc biệt
Ngày 06/01/2020
Không thể xuyên tạc chính sách quốc phòng của Việt Nam
06:47 09/12/2019
Đại hội XII của Đảng đã xác định: Việt Nam thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hoà bình, hợp tác và phát triển. Nguyên tắc trên tiếp tục được cụ thể hoá trong từng lĩnh vực. Trong lĩnh vực quốc phòng - an ninh, ngày 25-11-2019, Bộ Quốc phòng công bố Sách trắng Quốc phòng Việt Nam năm 2019.
·                   Công bố Sách trắng Quốc phòng Việt Nam 2019

Nói về những điểm mới trong Sách trắng lần này, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng cho biết, từ chính sách "ba không" trước đây, nay có thể được hiểu một cách đầy đủ và chính xác hơn thành "bốn không" là: Việt Nam chủ trương không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế. Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh cũng cho biết, Việt Nam sẽ tăng cường hợp tác quốc phòng với các nước để nâng cao khả năng bảo vệ đất nước và giải quyết các thách thức an ninh chung.
Tuỳ vào diễn biến tình hình và trong những điều kiện cụ thể, Việt Nam sẽ cân nhắc phát triển các mối quan hệ quốc phòng, quân sự cần thiết với mức độ thích hợp trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của nhau cũng như các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế.
Ngay sau khi Bộ Quốc phòng công bố nguyên tắc “bốn không” kể trên, các thế lực thù địch, phản động, chống đối, cơ hội chính trị đã đăng đàn xuyên tạc chính sách quốc phòng của Việt Nam. Các luồng thông tin sai lệch được các đối tượng đưa ra khiến tình hình trở nên phức tạp, ảnh hưởng tiêu cực đến nhận thức của người dân.
Xét về chính sách quốc phòng, từ lâu, Đảng, Nhà nước ta thực hiện chủ trương “ba không”, bao gồm: không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào; không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia.
Như thông tin nói trên của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, chính sách quốc phòng hiện nay được hiểu đầy đủ thành “bốn không”. Trong đó, có chủ trương “không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế”.
Chính sách quốc phòng nói trên là phù hợp với đường lối đối ngoại của đất nước, phù hợp với lịch sử dựng và giữ nước và tình hình thực tiễn của Việt Nam. Việc xuyên tạc, chống phá chính sách quốc phòng của Việt Nam không phải là động thái mới.
Tuy nhiên, sau khi Sách trắng quốc phòng Việt Nam 2019 được công bố, các đối tượng lại đẩy mạnh việc chống phá, suy diễn, xuyên tạc nhiều vấn đề trong chính sách quốc phòng. Các đối tượng cho rằng chính sách “bốn không” như trên là “tự trói tay chân mình”; là “không đủ khả năng để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ”; là lạc hậu, lỗi thời, không phù hợp với thực tế, đi ngược lại với xu thế toàn cầu hoá… 
Đặc biệt, lợi dụng tình hình phức tạp trên Biển Đông, các đối tượng đã đả kích, xuyên tạc, cho rằng nếu thực hiện chính sách quốc phòng như trên thì Việt Nam sẽ không thể giữ vững chủ quyền, không thể bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Đi đôi với việc phê phán, chỉ trích chính sách quốc phòng của Việt Nam, các đối tượng tìm cách hô hào, cổ suý tư tưởng phải dựa dẫm, lệ thuộc vào các nước khác, đặc biệt là các quốc gia phương Tây.
Bàn về chính sách quốc phòng của Việt Nam, chúng ta cần nhìn nhận một cách toàn diện, đầy đủ. Về mặt lịch sử, trải qua quá trình đấu tranh dựng và giữ nước, chúng ta đã đúc kết được bài học vô cùng quý báu là thực hiện đường lối quân sự độc lập, tự chủ, gắn liền với sự lãnh đạo sáng suốt, toàn diện về mọi mặt của Đảng. Sức mạnh nội lực, tự lực, tự cường luôn là nguồn sức mạnh to lớn nhất, vững chắc nhất để bảo vệ Tổ quốc.
Trong bối cảnh toàn cầu hoá hiện nay, khi các mối quan hệ quốc tế ngày càng mở rộng, bên cạnh việc hợp tác cùng phát triển, giữa các quốc gia vẫn luôn tồn tại sự cạnh tranh với nhau. Suy cho cùng, chỉ có lợi ích quốc gia, dân tộc là tối thượng, là vĩnh viễn. Chính sách quốc phòng có vai trò đặc biệt quan trọng, quan hệ trực tiếp đến vận mệnh của quốc gia, dân tộc.
Để bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, chúng ta cần củng cố và phát huy tối đa sức mạnh nội tại, đồng thời tranh thủ sức mạnh thời đại. Trong đó, điều kiên quyết là sức mạnh nội lực phải đứng ở vị trí trọng tâm, không thể dựa dẫm, phụ thuộc, trông chờ vào sự cứu cánh bên ngoài.
Việc Việt Nam thực hiện chính sách không tham gia liên minh quân sự không phải là hành động “tự trói tay chân” như các đối tượng vẫn rêu rao. Thực tế, Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn nhận thức rõ tầm quan trọng của lĩnh vực quốc phòng.
Thời gian qua, lực lượng Quân đội Việt Nam đã được đầu tư, phát triển và ngày càng tinh nhuệ, hiện đại, đáp ứng yêu cầu bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới. Việc tăng cường sức mạnh nội lực, không tham gia vào các liên minh quân sự cho thấy sự chủ động trong chính sách quốc phòng của Việt Nam.
Với chính sách này, chúng ta có thể đấu tranh, ngăn chặn kịp thời các hành vi xâm phạm chủ quyền, không để bị động, bất ngờ trong mọi tình huống. Đồng thời, chúng ta cũng cần hiểu rõ, việc Việt Nam không tham gia vào các liên minh quân sự không đồng nghĩa với việc chúng ta khép mình với thế giới bên ngoài.  Trong lĩnh vực quân sự, chúng ta vẫn luôn có sự giao lưu, học tập và tranh thủ sức mạnh của bạn bè quốc tế.
Mặt khác, thông qua chính sách quốc phòng có thể thấy rõ thiện chí của Việt Nam trong việc thúc đẩy hoà bình trên thế giới. Chúng ta kiên định thực hiện các chính sách không liên kết nước này để chống nước kia, không cho nước ngoài mượn căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác, không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế. Các chính sách này hoàn toàn phù hợp với những nguyên tắc của luật pháp quốc tế.
Việc các đối tượng xuyên tạc chính sách quốc phòng của Việt Nam không phải là sự “góp ý, hiến kế” mà đây chính là chiêu bài nhằm kích động; chống phá Đảng, Nhà nước, xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với lĩnh vực quốc phòng, hiện thực hoá mưu đồ “phi chính trị hoá” lực lượng vũ trang. Ngoài ra, chúng ta cần xác định rõ, tất cả các liên minh quân sự đều bắt nguồn từ việc chia sẻ lợi ích. Không một quốc gia nào sẵn sàng hy sinh vì quốc gia khác.
Mục đích sâu xa khi các đối tượng kêu gọi, hướng lái Việt Nam tham gia vào các liên minh quân sự, đặc biệt là liên minh với các quốc gia phương Tây (là những nước có chế độ chính trị khác với Việt Nam) nhằm đưa Việt Nam đi vào quỹ đạo lệ thuộc, thông qua đó để tiến hành thay đổi chế độ chính trị, thay đổi bản chất xã hội của chúng ta. Nếu chúng ta không thực hiện đường lối quốc phòng độc lập, tự chủ, chính bản thân chúng ta sẽ bị chuyển hoá, lệ thuộc.
Trong trật tự thế giới đa cực hiện nay, các mối quan hệ quốc tế trở nên vô cùng phức tạp. Ranh giới giữa đối tác, đối tượng tồn tại đan xen lẫn nhau; trong cùng một chủ thể có những khía cạnh là đối tác để chúng ta tranh thủ, hợp tác nhưng cũng có những khía cạnh là đối tượng để đấu tranh.
Chính vì vậy, việc nghiêng vào bất cứ phe nào, phụ thuộc vào bất cứ quốc gia nào cũng không phải là sự lựa chọn thích hợp. Chỉ có phát huy sức mạnh độc lập, tự chủ mới là cách thức tối ưu nhất để bảo vệ Tổ quốc.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét