VAI TRÒ CỦA NHÀ
GIÁO TRONG THỜI KỲ
CÁCH MẠNG CÔNG NGHIỆP
4.0
Mặt Trời
Cuộc cách
mạng công nghiệp 4.0 đặt ra thách thức ngành giáo dục phải thay đổi cách dạy
học cho phù hợp. Nếu nhà giáo chỉ cung cấp, truyền dạy thông tin tri thức của
các bộ môn khoa học thuần túy thì ngày nay, người máy và các thiết bị thông
minh sẽ làm tốt hơn các nhà giáo. Nhưng người máy và thiết bị thông minh không
thể thay thế thầy giáo, cô giáo trong các trường học vì thầy giáo, cô giáo còn
có nhiệm vụ giúp học sinh phát triển phẩm chất, năng lực. Học sinh không chỉ
học để có điểm cao, thi đỗ mà phải có phẩm chất và năng lực của người công dân
thế kỷ XXI. Công việc dạy học của các nhà giáo ngày nay
khác trước nhiều. Mọi kiến thức, hiểu biết của học sinh không chỉ được hình
thành qua sách vở, qua Internet mà phải được bổ sung qua các hoạt động trải
nghiệm, biết học hỏi lẫn nhau, biết vận dụng kiến thức đã học vào cuộc sống.
Thông qua giờ dạy trên lớp và hoạt động giáo dục trong và ngoài nhà trường, nhà
giáo giúp học sinh biết tự học một cách sáng tạo. Nhà giáo phải thật sự là nhà
giáo dục, nhà sư phạm. Chỉ có thấu hiểu tính cách, hoàn cảnh của từng học sinh,
nhà giáo mới đưa ra được những phương pháp giáo dục phù hợp, làm cho học sinh
thích học, biết cách học, có thói quen học và học hiệu quả. Giáo dục và đào tạo trong thời kỳ cách mạng
công nghiệp 4.0 phải có sứ mệnh dám đương đầu với những mặt trái của xã hội tác
động đến thế hệ trẻ. Trên thực tế, xã hội hiện nay chưa được ổn định, phân cực
giàu nghèo ngày càng lớn, những tác động tiêu cực của xã hội, của văn hóa đời
sống ngày một nhiều. Nhiều gia đình, bố mẹ lo kiếm sống, không đủ thời gian và
không có phương pháp giáo dục con một cách khoa học; chỉ kỳ vọng vào con cái,
áp dụng kiểu giáo dục áp đặt mà thiếu đồng hành, lắng nghe con. Do đó, vai trò
giáo dục gia đình, giáo dục của nhà trường hiện nay là rất lớn. Thầy cô giáo
không tâm huyết với nghề không thể sáng tạo ra những phương pháp giáo dục hiệu
quả, phù hợp với từng loại học sinh, nhất là những học sinh gặp khó khăn về
hoàn cảnh sống, về điều kiện học tập. Nhịp độ phát triển của đất nước không chỉ lệ
thuộc vào tốc độ phát triển kinh tế, của khoa học kỹ thuật mà còn phụ thuộc vào
nhịp độ phát triển của giáo dục, đào tạo. Giáo dục trong thời đại cách mạng
công nghiệp 4.0 cần phải được ưu tiên phát triển đi trước một bước. Muốn vậy
giáo dục phải được ưu tiên đồng bộ cả ba mặt tài chính; cơ chế chính sách quản
lý; đào tạo bồi dưỡng, đãi ngộ nhà giáo. Nhà giáo sẽ phát huy được vai trò khi
yên tâm với cuộc sống đầy đủ bằng chính tiền lương Nhà nước trả. Không thể như
hiện nay, nhà giáo phải kiếm sống bằng nhiều nghề, dạy học chỉ là phụ. Để làm tròn sứ mệnh vẻ vang của mình, trong
khi chờ đợi chính sách Nhà nước thay đổi, nhà giáo phải biết tự phát huy nội
lực để có thể đóng góp cho sự nghiệp trồng người. Trước hết, thầy, cô giáo phải
chuẩn bị cho mình có đủ nội lực để phát huy mọi tiềm năng của bản thân cho mục
tiêu phát triển phẩm chất, năng lực của mỗi học sinh. Thầy, cô chỉ nói hay,
truyền đạt kiến thức giỏi là chưa đủ mà phải có đủ kiến thức về tâm lý học,
giáo dục học để có khả năng thấu hiểu từng học sinh; phải có những quan điểm giáo
dục tiên tiến kịp thời khích lệ học sinh, dẫn dắt học sinh tự chiếm lĩnh kiến
thức thông qua các hoạt động trải nghiệm trên lớp, ngoài nhà trường… Dạy học
kiểu áp đặt, khuôn mẫu cứng nhắc chắc chắn sẽ không thành công. Dạy học theo
kiểu bắt học sinh răm rắp nghe lời, học sinh nào cũng phải giỏi toàn diện các
môn, môn nào cũng quan trọng như nhau là cách dạy không theo hứng thú và sự
phát triển khác nhau của mỗi học sinh. Để mỗi học sinh phát triển năng lực, thầy, cô
phải nắm vững những nguyên tắc ứng xử với học sinh như chấp nhận mọi mặt mạnh,
yếu của từng học sinh, không được chỉ thích dạy những học sinh khá, giỏi,
ngoan, loại trừ học sinh yếu kém, cá tính; khách quan đánh giá học sinh, không
được có định kiến cá nhân để trù dập học sinh; cho phép học sinh lựa chọn những
phương pháp, hình thức giáo dục phù hợp, để các em tự giác thay đổi bản thân;
biết xây dựng những tập thể học sinh biết tự quản lý, tự giải quyết các công
việc, nhu cầu của chính các em; biết gieo nhu cầu để học sinh dần dần thực hiện
các yêu cầu giáo dục chứ không thể dùng “kỷ luật sắt” để áp đặt các em. Dạy học
dựa trên nhu cầu của người học và biết cách tổ chức để học sinh thực hiện bằng
được những nhu cầu bản thân là cả một nghệ thuật. Nó đòi hỏi các nhà giáo phải
thật sự tâm huyết, năng động và sáng tạo. Để phát huy nội lực của nhà giáo, các
cấp quản lý giáo dục phải tạo ra trong mỗi nhà trường có văn hóa riêng, làm sao
mỗi nhà trường phải tạo được văn hóa phát triển cho các nhà giáo. Cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 chắc chắn sẽ
làm tốc độ phát triển xã hội ngày một nhanh hơn, con người sẽ được thỏa mãn
nhiều nhu cầu tiện ích trong đời sống. Liệu điều đó có mang lại hạnh phúc cho
số đông hay chỉ đáp ứng được nhu cầu của những người có thu nhập cao, những nơi
kinh tế phát triển? Chắc chắn xã hội trong bước tiến của mình sẽ tìm được lời
giải. Trong các giải pháp đó, không thể thiếu sự đóng góp của giáo dục, đào
tạo. Giáo dục là một con đường dẫn mọi người đến thành công, tạo ra sự cân bằng
trong xã hội. Nhà giáo Việt Nam hơn lúc nào hết phải thấy được đất nước và thế
hệ trẻ đang trông chờ ở họ. Nhà giáo cần phát huy nội lực của mình mới chủ động
đáp ứng được những nhu cầu thay đổi của xã hội, đất nước./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét