SỰ BIẾN THÁI MỚI TRONG CHIẾN LƯỢC “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH”
CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH HIỆN NAY
HOA SÚNG
Một là, chủ thể của “diễn biến hòa bình”
không chỉ là các thế lực thù địch, các nước đế quốc tư bản mà còn có cả các
nước theo chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, bành trướng và bá quyền, kể cả các phần tử
cơ hội, bất mãn trong nước. Theo đó, động cơ chính trị của “diễn biến hòa bình”
đã chuyển từ đấu tranh ý thức hệ trước đây sang đấu tranh vì lợi ích dân tộc
cục bộ, trên nhiều phương diện. Dưới sự tác động của các thế lực bằng các chiêu
bài khác nhau đã dẫn đến xung đột (nội chiến tương tàn) ngay trong lòng một đất
nước, thậm chí lan rộng, ảnh hưởng đến cả một khu vực. Điển hình là cuộc chiến
đậm màu ý thức hệ hiện đang diễn ra tại khu vực Trung Đông, Bắc Phi, v.v.
Hai là, phương thức hoạt động đã chuyển
trọng tâm từ bên ngoài tác động vào bên trong các nước sang thúc đẩy các hoạt
động chống đối ngay bên trong nội địa, trong nội bộ và tại chỗ là chính. Với
chiêu thức thông qua các hoạt động tài trợ (cả công khai và ngấm ngầm), các thế
lực thù địch đã nuôi dưỡng và thúc đẩy các “hội, nhóm” ngay trong nội địa hoạt
động chống phá, thậm chí tạo cớ để can thiệp. Vụ đảo chính bất thành tại Thổ
Nhĩ Kỳ, Xi-ry, hay lật đổ chế độ của Tổng thống Gaddafi ở Libya là một minh
chứng.
Ba là, “diễn biến hòa bình” đã phát triển
đến đỉnh cao, coi đó như là một “công nghệ lật đổ”, với kịch bản gồm: hình
thành lực lượng đối lập sẵn sàng cho một cuộc bầu cử; đẩy mạnh chiến dịch
truyền thông kích động trong các cuộc bầu cử; tẩy chay hoặc không công nhận kết
quả bầu cử nếu phe đối lập không chiến thắng; tổ chức cho các đám đông với tên
gọi là “người dân” xuống đường đấu tranh, cộng hưởng bởi các phương tiện truyền
thông gây ra bạo lực đường phố. Đồng thời, có sự can thiệp từ bên ngoài vào với
danh nghĩa ủng hộ “những chiến sĩ đấu tranh vì dân chủ” với cái cớ là “có gian
lận trong bầu cử”; sử dụng công cụ thông tin và ngoại giao gây sức ép với chính
quyền mới được bầu và ép họ từ chức, giải tán, hoặc bãi bỏ kết quả bầu cử;
tuyên bố thắng lợi và công khai ủng hộ công nhận chính phủ mới thân họ. Ở ngay
trong lòng châu Âu, “công nghệ lật đổ” được tiến hành tại U-crai-na thành công
là một minh chứng sống động điển hình nhất. Hậu quả của nó chính là sự chia
tách, ly khai giữa các vùng lãnh thổ và nguy cơ nội chiến có thể bùng phát bất
cứ lúc nào.
Bốn là, gây sức ép về kinh tế - tài chính và
tấn công mạng thông tin là hai phương thức nổi lên trong hoạt động “diễn biến
hòa bình” của các thế lực thù địch, phản động và cường quyền đối với các nước
nhỏ. Họ công khai ra các điều kiện mặc cả chính trị nếu không thì sẽ gia tăng
các hình thức cấm vận, bao vây, cô lập về kinh tế, chính trị.
Năm là, triệt để sử dụng các trang mạng xã
hội trên internet và vai trò của các tổ chức phi chính phủ để gieo mầm, thúc
đẩy “xã hội dân sự”, kích động sự phản kháng của các phần tử chống đối ở trong
nước biểu tình phản đối để lật đổ chế độ do các nhân vật và các đảng tiến bộ
lãnh đạo.
Sáu là, làm thay đổi tính chất quốc gia, dân
tộc, chế độ chính trị của các nước theo hướng có lợi cho chủ nghĩa đế quốc và
cường quyền vì lợi ích địa chính trị - kinh tế thay vì mục tiêu chính trị cực
đoan.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét