TẦM NHÌN CHIẾN LƯỢC VÀ ĐỊNH VỊ CHIẾN LƯỢC VIỆT NAM
Chúng ta đang sống và
hành động trong kỷ nguyên toàn cầu hóa, với tất cả sự phức tạp của thời cơ và
nguy cơ chuyển hóa khôn lường, đặt ra thách thức hoặc là tụt hậu tức là bị bỏ
rơi hoặc là bứt lên để làm chủ thời cuộc, làm chủ vận mệnh của chính mình, mà
một khi dừng lại hoặc đứng im cũng chính là tụt hậu.
Do đó, hơn bao giờ hết,
con đường duy nhất đúng đắn là, chúng ta chỉ có tiến lên và phát triển bền
vững, khi nhịp chân nhân loại không chờ đợi sự do dự hay chập chờn của bất cứ
ai, cuộc cạnh tranh toàn cầu tiềm ẩn “mất còn” càng không chấp nhận bất cứ quốc
gia, dân tộc nào làm ngoại lệ, nhất là chúng ta. Vì, tụt hậu là đứng ngoài “sân
chơi” toàn cầu hóa, nếu không nói là vô hình trung rơi vào lệ thuộc, là rơi vào
thảm cảnh “sân sau” của người khác; vì tụt hậu chính là con đường ngắn nhất dẫn
tới bạc nhược và tiêu vong!
Vì thế, trong những thập
kỷ tới, Việt Nam sẽ và phải trở thành một nước công nghiệp, theo hướng
hiện đại, điểm đến nhân văn trong thế giới chỉnh thể, với công cuộc đổi mới đầy
kiên định và sáng tạo, nơi hội tụ của niềm tin, tri thức và tấm lòng rất mực
thủy chung, nhân ái, chan hòa với bạn bè quốc tế, phát triển bằng phương thức
rút ngắn, với bản lĩnh, trí tuệ và danh dự Việt Nam.
Đó là sự lựa
chọn mang tầm chiến lược hiện nay. Nói một cách hình ảnh, về tầm nhìn
chiến lược, rằng chúng ta đi từ chính trị xuyên qua kinh tế bằng kinh
tế và tới văn hóa! Đó cũng là sự định vị chiến lược của
nước nhà trong thế giới hôm nay. Sự sống còn của một dân tộc tùy thuộc vào
nhiều yếu tố, nhưng lúc này, mở rộng tầm nhìn hướng về hiện tại và tương lai là
một công việc cấp bách nhất của mọi thế hệ, một trọng trách hàng đầu của bộ
phận giáo dục, văn hóa dân tộc. Có tầm nhìn chiến lược mới có chiến lược hành
động và sự phát triển mang tầm chiến lược.
Chúng ta đứng trong thế
giới, chúng ta phải vì thế giới và cho thế giới, đó là cách định vị chiến lược
đất nước tương hợp nhất hiện nay!
Nếu không như thế, chúng
ta sẽ bỏ lỡ thời cơ, rất khó vượt lên và càng không thể trở thành chính mình, ở
tầm vóc mới, với sức mạnh mới.
Nếu không như thế, chúng ta không định vị được
dân tộc mình, đất nước mình, càng khó tìm được chỗ đứng xứng đáng trên trường
quốc tế, và càng không thể nói tới cơ hội góp phần mình cùng nhân loại xây dựng
thế giới hôm nay.
Đó là sứ mệnh
quốc gia, là danh dự và dũng khí dân tộc, là bổn phận và lương tâm của
mỗi chúng ta con Lạc cháu Hồng!
Chúng ta càng không thể
đợi!
Vì thế giới mạnh mẽ đang
tiến về phía trước không đợi chờ ai cả!
BÀN LUẬN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét