PHÁT HUY QUỐC BẢO LÒNG DÂN LÀM BÀI HỌC
GỐC RỄ, DỰNG XÂY THẾ NƯỚC VỮNG VÀNG
Đất nước hình chữ S nhìn
ra Biển Đông, dù nhỏ bé của ta, nhưng lại rất đỗi thiêng liêng đã đi qua hàng
trăm cuộc chiến tranh chống xâm lăng lớn nhỏ. Như một lẽ tự nhiên và hợp lý
trên đời, càng đi qua máu lửa, dân tộc ta càng ngẩng đầu, bất khuất; càng trải
những thăng trầm có tính chất mất còn, nền độc lập tự do của Tổ quốc càng trở
thành khát bỏng bất diệt, và toàn dân tộc dù hy sinh tất cả, càng quyết tâm
giành lại bằng mọi giá có thể và giữ gìn bằng xương máu của mình nền độc lập vô
giá ấy. Nền độc lập tự do của Tổ quốc là bất khả xâm phạm!
Một trong những bảo bối giữ nước ấy chính là
kinh nghiệm lịch sử vô giá được hun đúc của ông cha: “Chúng chí thành
thành” (đại ý là: ý chí của dân chúng thành bức thành vững chắc nhất).
Và, trong thời đại Hồ
Chí Minh, Việt Nam độc lập tự do xã hội chủ nghĩa - nơi chôn nhau cắt rốn của
95 triệu đồng bào Việt Nam ta nguyên vẹn hôm nay - bởi bài học lịch sử vô giá
được viết nên bằng máu và mồ hôi: “Lấy dân làm gốc”. Đó là đỉnh cao của
sự hội tụ, kết tinh và phát huy khí phách, bản lĩnh và trí tuệ Việt Nam xuyên
suốt toàn bộ lịch sử dựng nước và giữ nước trải mấy ngàn năm qua!
Không “khoan thư sức dân” thì không thể nói tới
việc “bền rễ sâu gốc” của nền độc lập tự do, càng không thể nói chuyện “thượng
sách giữ nước”! Vì, “sức dân mạnh như nước”; vì “dân là dân nước, nước là nước
dân”! Không “lấy dân làm gốc” thì không thể nói tới việc nền độc lập dân tộc và
“chế độ được đứng vững”, càng không thể nói dân tộc Việt Nam “sánh vai cùng bốn
bể năm châu”! Vì, “Đảng ta là đứa con nòi của giai cấp lao động”, nên “Dân
không đủ muối, Đảng phải lo. Dân không có gạo ăn no, dân không có vải mặc đủ
ấm, Đảng phải lo. Các cháu bé không có trường học, Đảng phải lo”: rằng, “Chế độ
ta là chế độ dân chủ, tức nhân dân là người chủ, mà Chính phủ là người đầy tớ
trung thành của nhân dân”, “Nếu dân đói, Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân rét
là Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân dốt là Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân
ốm là Đảng và Chính phủ có lỗi”; “nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền
đuổi Chính phủ đi”, “Chủ tịch nước hay nấu ăn, đều phải làm tròn nhiệm vụ”,…
như Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn!
Nghĩa là phải an dân! Không an dân không thể nói
tới việc quốc thái, càng không thể nói tới bất cứ một sự ổn định nào của dân
tộc hay một bước trưởng thành nào của quốc gia. Ổn định và phát triển, phát
triển là để ổn định hơn… Cứ như thế, phát triển là đẳng cấp của ổn định… Đó là
tài sản quốc gia, là phương lược của chúng ta hiện nay, mà bắt đầu từ Lòng Dân!
Mất Lòng Dân là mất hết! Dù sông phía Bắc, dù biển phía Đông, nếu không Dân
cũng là không có gì! Đó là gốc rễ muôn đời của thế nước, của vận mệnh quốc gia,
nhất là hiện nay!
Từ trong sâu thẳm lịch
sử nước nhà và hôm nay, càng thấm thía điều giản dị: Sống và cống hiến
trong Lòng Nhân dân; buồn vui, sướng khổ cùng Nhân dân; nguyện sống chết vì
Nhân dân… là giềng mối làm nên đồng thuận toàn dân tộc, đồng thuận toàn xã hội! Đó
là Quốc bảo dựng nước và giữ nước muôn đời Việt Nam!
Chúng ta không thể đợi!
Vì không giữ lấy cái căn
bản thì dân tộc quyết không có sự thay đổi nào để tiến lên một cách xứng đáng
cả!
NHÂN TRẦN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét