TRUYỀN THÔNG, BÁO CHÍ GÓP PHẦN
PHÒNG, CHỐNG “TỰ DIỄN BIẾN”, “TỰ CHUYỂN HÓA”
Trong tình hình hiện nay,
có thể thấy, xã hội ngày càng khẳng định vai trò quan trọng của các công cụ
truyền thông và báo chí như một thứ “siêu quyền lực”. Điều đó không phải không
có lý, nhất là trong thời đại thông tin bùng nổ, mạng hóa, số hóa diễn ra vô
cùng nhanh chóng trên phạm vi toàn cầu như hiện nay.
Những
năm gần đây ở nước ta, phương tiện truyền thông, báo chí cũng có sự phát triển
mạnh mẽ, với số lượng phong phú và tiện ích ngày càng tăng như vậy, truyền
thông, báo chí cách mạng đang thực hiện tốt chức năng, nhiệm vụ của mình trong
việc tuyên truyền đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và pháp luật nhà
nước đến mọi tầng lớp nhân dân; cổ vũ động viên cái tốt, cái tích cực, phê phán
cái xấu, cái tiêu cực; là công cụ để định hướng tư tưởng, đấu tranh, phản bác
có hiệu quả mọi âm mưu, thủ đoạn trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của các
thế lực thù địch, góp phần phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội
bộ cán bộ, đảng viên và quần chúng…
Tuy nhiên, bên cạnh mặt
tích cực, truyền thông, báo chí của chúng ta còn nhiều hạn chế, sơ hở. Một số bài báo chưa giữ vững tôn chỉ, mục
đích, tính chất của báo chí cách mạng, còn cho đăng bài viết thể hiện nhận thức
lệch lạc, xa lạ với quan điểm, đường lối của Đảng hoặc phản ánh thái độ bi quan
trước cuộc sống, thực tại. Một số tác phẩm văn học, nghệ thuật đăng trên báo
chí đi sâu quá nhiều mảng đề tài phản ánh cuộc sống gấp gáp, trần trụi, bế tắc,
thậm chí dung tục. Trong bối cảnh kinh tế thị trường, báo chí của chúng ta cũng
bị chi phối mạnh mẽ bởi xu hướng thương mại hóa, câu khách, giật gân, không
tính đến hậu quả của điều đó. Một số không ít báo, số bài viết về mặt trái,
tiêu cực, những vụ án cướp của, giết người, hãm hiếp,… nhiều hơn viết về những
mặt tích cực; thậm chí được ưu tiên hơn về diện tích, vị trí trang viết. Đó là
chưa kể đến việc quảng cáo tràn lan với những ma-két, lời bình gây phản cảm cho
độc giả... Đặc biệt, việc phát triển mạnh mẽ báo điện tử, với việc cập nhật “tức
thì” những thông tin chưa được kiểm định, thậm chí là thông tin giả, thông tin
thất thiệt, cũng được một số báo đưa lên, đã gây nên những hậu quả khó lường.
Những hạn chế, sơ hở của
truyền thông, báo chí vô hình trung là một thứ tài liệu “phản tuyên truyền” tồn
tại bên cạnh những nỗ lực tuyên truyền, giáo dục nhằm thức tỉnh quần chúng của
Đảng. Nói cách khác, đó cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa”. Có người nói rằng, làm báo là phải trung thực, điều đó
là hoàn toàn đúng. Tuy nhiên, trung thực không đồng nghĩa với việc “nói nhiều”,
“nói quá”, hoặc tô hồng, hoặc bôi đen sự thật, làm méo mó thông tin, có lợi cho
ai đó, nhóm nào đó; như thế không còn là “trung thực”. Cần thấy rằng, nhà báo trung
thực còn phải là người có trách nhiệm với xã hội, với công chúng, không phải
được giao cho cây bút thì “nói cho sướng”, muốn viết thế nào thì viết.
Do vậy, để truyền thông,
báo chí thiết thực góp phần phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, thiết
nghĩ, phải có sự chấn chỉnh mạnh mẽ công tác truyền thông, báo chí một cách
toàn diện cả về tư tưởng chính trị, đạo đức báo chí và năng lực chuyên môn,
nghiệp vụ báo chí.
Từ khi thực hiện Nghị
quyết Trung ương 4 (khóa XI) về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện
nay”, cơ quan báo chí cũng phải nghiêm túc, đi đầu. Tôn chỉ, mục đích hay sự
vững vàng về quan điểm, đường lối của tờ báo đến đâu phụ thuộc trước hết ở
người đứng đầu cơ quan báo chí (chủ bút), tiếp đó là đội ngũ nhà báo. E rằng,
những hạn chế của truyền thông, báo chí đề cập trên đây lại xuất phát từ chính
sự suy thoái về tư tưởng, chính trị, đạo đức và lối sống của chính nhà báo
chúng ta. Cần chỉ ra, có hay không ở bản thân mỗi nhà báo sự hoài nghi, băn
khoăn về mục tiêu, lý tưởng; về những giá trị của chủ nghĩa xã hội và những
thành tựu của đất nước? Có hay không sự đề cao những giá trị phương Tây, chủ
nghĩa thực dụng, lối sống lấy vật chất làm thước đo? Để rồi từ “lòng” không còn
“trong”, dẫn đến “bút” không còn “sắc”; để rồi đơn giản trong việc viết, dễ dãi
trong việc sửa, thẩm định nội dung các bài báo trước khi xuất bản. Như vậy, để
tuyền thông, báo chí thực sự góp phần vào phòng, chống “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa”, thì bản thân mỗi tờ báo phải coi trọng giữ vững phương hướng chính
trị, tôn chỉ mục đích của mình, bằng cách đẩy mạnh giáo dục chính trị-tư tưởng,
đạo đức và lối sống. Mỗi nhà báo phải coi trọng trau dồi bản lĩnh chính trị, phương
pháp, tác phong công tác, góp phần dùng ngòi bút của mình tham gia đấu tranh phòng,
chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong xã hội.
Để tham gia phòng, chống
“tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có hiệu quả, cơ quan báo chí cần có sự chỉ đạo
chặt chẽ về mặt nội dung các chuyên mục, bài viết; dành tỷ lệ dung lượng phù hợp,
vị trí đăng trang trọng, cách trình bày “bắt mắt” cho mảng đề tài viết về “người
tốt, việc tốt”. Hãy học người Nhật về cách làm báo trước thảm họa sóng thần và
động đất vừa qua, truyền thông, báo chí Nhật hầu như không đưa những cảnh tang
thương, quá đau lòng mà thiên tai gây ra cho họ, thay vào đó là hình ảnh của
những con người biết vượt lên số phận để tồn tại. Dường như báo chí của chúng
ta khác họ nhiều quá? Nên chăng, hãy thay đổi cách nghĩ, rằng báo chí không chỉ
có chức năng thông tin, định hướng, mà còn có chức năng lớn lao hơn là khởi
động tinh thần của dân tộc.
Trên cơ sở nắm vững
phương châm kết hợp giữa “xây và chống”, “chống và xây”, để phòng, chống “tự
diễn biến”, “tự chuyển hóa”, các báo cần chỉ đạo tổ chức viết bài chống “diễn
biến hòa bình” một cách thường xuyên với lực lượng viết hùng hậu. Cần thấy
rằng, hiện nay, với mục tiêu gây ra “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội
bộ ta, các thế lực thù địch đang chống phá ta một cách khá bài bản. Chúng tìm
cách liên kết, hiệp thông với nhau để tuyên truyền, kích động, nhất là trước
những sự kiện chính trị diễn ra trong nước. Do đó, các báo của ta cũng phải
hình thành một mặt trận với đúng nghĩa là “một binh chủng”. Binh chủng đó phải
có lực lượng dồi dào; động viên được nhiều nhà khoa học có kiến thức rộng, hiểu
sâu sắc lý luận và thực tiễn, tâm huyết với báo chí và đặc biệt cần có “máu
chiến đấu”. Binh chủng đó phải “thiện chiến”, có lực lượng viết được những bài
mang tính lý luận sâu sắc, phản bác có sức thuyết phục những bài báo tuyên
truyền, kích động của các thế lực thù địch, nhất là luận điệu của những kẻ được
mệnh danh là “có nghề”, “có thâm niên” và có lý luận; đồng thời, có lực lượng
tác chiến nhanh, sẵn sàng viết “nóng”, khi bản báo có yêu cầu.
Hiện nay, mạng internet
phát triển nhanh, bên cạnh mặt tích cực, thì hệ lụy dẫn đến “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” ngày càng rõ rệt. Do vậy, các báo điện tử, trang thông tin điện tử
càng thấy rõ trách nhiệm của mình trong việc tham gia đấu tranh phòng, chống
“tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Báo điện tử cần phát huy rõ ưu thế của mình là
thông tin nhanh, nhạy, góp phần sớm định hướng chính trị, tư tưởng, điều chỉnh
dư luận xã hội. Song, cũng cần khắc phục chính hạn chế từ ưu điểm đó. Bởi lẽ,
thông tin nhanh mà chưa được kiểm chứng, nhất là trước những vấn đề nhạy cảm,
dễ gây ra hiểu lầm, cần hết sức thận trọng. Thông tin là “con dao hai lưỡi”, nếu
chúng ta đưa những tin đúng đắn sẽ có giá tị tích cực, ngược lại nếu đưa tin
sai lệch sẽ có hại cho cách mạng. Vì vậy, người làm báo điện tử cũng như bất cứ
báo chí nào khác đều phải thấy rõ trách nhiệm trước thông tin của mình đưa ra.
Điều này, thời gian qua, các cơ quan quản lý báo chí đều nhắc nhở và có những
chế tài xử lý tập thể và cá nhân nhà báo với hình thức nhất định. Tuy nhiên, vì
tính chất của báo chí cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng, các cấp quản lý cần
có những biện pháp kiên quyết, mạnh tay hơn nữa.
BIỂN RỘNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét