VẤN ĐỀ QUYỀN LỰC CHÍNH TRỊ CỦA GIAI CẤP CÔNG NHÂN TRONG
TUYÊN NGÔN ĐẢNG CỘNG SẢN
Vấn đề quyền lực đã được đặt ra và nghiên cứu từ thời cổ
đại cho đến nay vẫn là vấn đề đang còn được các nhà khoa học chính trị quan tâm
nghiên cứu. Bởi lẽ, quyền lực là công cụ, phương tiện cơ bản nhất giúp cho chủ
thể nắm quyền có thể thoả mãn mọi nhu cầu, ý chí của mình. Điều đó dẫn đến thực
tế là chủ thể chính trị nào cũng muốn giành, giữ cho kỳ được quyền lực để thực
thi trong thực tế mọi nhu cầu và ý chí của mình. Do vậy, dù tự phát hay tự
giác, các chủ thể chính trị đều phải hiểu, phải có tri thức về quyền lực chính
trị.
Là lãnh tụ chính trị lỗi
lạc của giai cấp công nhân, hơn ai hết C.Mác và F.Ăngghen trong quá trình
nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn để xây dựng học thuyết đấu tranh cách
mạng của giai cấp công nhân đã chỉ rõ bản chất của quyền lực chính trị nói
chung, quyền lực chính trị của GCCN nói riêng và con đường biện pháp để giai
cấp công nhân xác lập quyền lực chính trị của mình. Những tư tưởng này được C.Mác
và F.Ăngghen phản ánh một cách rõ ràng, khúc chiết trong tác phẩm Tuyên ngôn
của Đảng cộng sản.
Theo các ông “quyền lực
chính trị theo đúng nghĩa của nó, là bạo lực có tổ chức của một giai cấp để
trấn áp một giai cấp khác”(1).).Vì vậy, giai cấp công nhân, trong cuộc đấu
tranh chống giai cấp tư sản, nhất định phải đoàn kết thành giai cấp để thông
qua con đường cách mạng mà trở thành giai cấp thống trị và “với tư cách là giai
cấp thống trị, nó dùng bạo lực tiêu diệt chế độ sản xuất cũ, đồng thời với việc
tiêu diệt chế độ sản xuất ấy nó cũng tiêu diệt luôn cả những điều kiện của sự
đối kháng giai cấp, nó tiêu diệt cả giai cấp nói chung và cũng do đấy tiêu diệt
cả sự thống trị của chính ngay giai cấp mình”(Sđd, t21, tr 628). Thay cho xã
hội tư sản cũ, với những giai cấp và đối kháng giai cấp của nó, là một chế độ
xã hội mà trong đó “Sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện cho sự phát
triển tự do của tất cả mọi người”(2). Đó chính là bản chất quyền lực chính trị
của giai cấp công nhân.
Vấn đề đặt ra ở đây là:
Thứ nhất, tại sao giai cấp công nhân có sứ mệnh lịch sử đó;
Thứ hai, để thực hiện sứ mệnh lịch sử của mình giai cấp công
nhân cần phải làm gì ?
Trả lời cho vấn đề thứ
nhất, các ông chỉ rõ cơ sở để giai cấp công nhân có thể trở thành giai cấp
thống trị là: Lịch sử các xã hội có đối kháng giai cấp là “lịch sử đấu tranh
giai cấp”. Kết cấu xã hội của xã hội bao giờ cũng phản ánh phương thức sản xuất
đi theo với sự đối kháng giữa các giai cấp mà nó vốn có. Phương thức sản xuất
quyết định yếu tố tồn tại về mặt xã hội của giai cấp. Vai trò của một giai cấp
trong việc tổ chức lao động của xã hội bắt nguồn từ đó.
Trên cơ sở ấy, C.Mác và
F.Ăng ghen đã phân tích một cách khách quan xã hội TBCN, đánh giá đúng đắn vai
trò của CNTB, của giai cấp tư sản và những thành tựu mà CNTB tạo ra. Tuyên ngôn
vạch rõ: “Giai cấp tư sản trong quá trình thống trị giai cấp chưa đầy mội thế
kỷ, đã tạo ra những lực lượng sản xuất nhiều hơn và đồ sộ hơn lực lượng sản
xuất của tất cả các thế lực trước kia gộp lại” (3). Từ sự phân tích quá trình
ra đời, tồn tại và phát triển của CNTB, lột trần những mâu thuẫn nội tại, cố
hữu của nó và sự đối kháng giai cấp ngày càng tăng giữa tư sản và vô sản, hai
ông đã rút ra kết luận quan trọng: “Sự sụp đổ của giai cấp tư sản và thắng lợi
của giai cấp vô sản đều là tất yếu như nhau”(4) và “Giai cấp tư sản không những
đã rèn những vũ khí đã giết mình, nó còn tạo ra những người sử dụng vũ khí ấy -
những công nhân hiện đại, những người vô sản” (5). Bởi lẽ, “Trong tất cả các
giai cấp hiện đang đối lập với giai cấp tư sản thì chỉ có giai cấp vô sản là
giai cấp thực sự cách mạng. Các giai cấp khác đều suy tàn và tiêu vong cùng với
sự phát triển của đại công nghiệp; Giai cấp vô sản, trái lại, là sản phẩm của
bản thân nền đại công nghiệp”.
Trả lời cho vấn đề thứ
hai, Mác và Ăngghen chỉ rõ để thực hiện sứ mệnh lịch sử của mình, trước hết
giai cấp công nhân phải tổ chức ra chính đảng của mình - Đảng cộng sản. Đảng là
đội quân tiên phong của giai cấp công nhân. Đảng đưa vào phong trào công nhân
các tư tưởng cộng sản chủ nghĩa, tổ chức giai cấp công nhân, lãnh đạo cuộc đấu
tranh cách mạng của giai cấp công nhân và xây dựng xã hội XHCN. Đảng là người
đại biểu và bảo vệ triệt để nhất các lợi ích của giai cấp công nhân. Bởi những
người cộng sản trên thực tế “Tuyệt nhiên không có một lợi ích nào tách khỏi lợi
ích của toàn thể giai cấp vô sản”(6), họ là “bộ phận kiên quyết nhất trong các
đảng công nhân ở tất cả các nước, là bộ phận luôn thúc đẩy phong trào tiến lên”
(7), “về mặt lý luận, họ hơn bộ phận còn lại của giai cấp vô sản ở chỗ họ hiểu
rõ những điều kiện, tiến trình và kết quả chung của phong trào vô sản” (8).
Dưới sự lãnh đạo của
Đảng cộng sản, cuộc đấu tranh cách mạng của GCCN phải trải qua hai giai đoạn:
Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn giai cấp công nhân tự xây dựng thành giai cấp
thống trị, là giai đoạn giành lấy dân chủ; Giai đoạn thứ hai là khi đã trở
thành giai cấp thống trị giai cấp công nhân phải sử dụng quyền lực đó để xây
dựng cơ sở vật chất - kỹ thuật cho CNCS, để “ tăng thật nhanh lực lượng sản
xuất” bằng cách “dùng sự thống trị chính trị của mình để từng bước muốn đoạt
lấy toàn bộ tư bản trong tay giai cấp tư sản, để tập trung tất cả những công cụ
sản xuất vào trong tay nhà nước, tức là trong tay giai cấp vô sản đã được tổ
chức thành giai cấp thống trị”(9). Và chỉ khi đó, tính tự phát, tình trạng vô
chính phủ và sự cạnh tranh khốc liệt vốn có ở CNTB mới được khắc phục và cũng
chỉ khi đó, giai cấp vô sản mới tổ chức được chế độ quản lý sản xuất một cách
có kế hoạch. Trong Tuyên ngôn các ông đã đưa ra mười biện pháp để giai cấp công
nhân thực hiện công cuộc cải tạo xã hội cũ, xây dựng xã hội mới. Tuy nhiên, khi
đưa ra mười biện pháp đó các ông cũng đã nhắc nhở rằng những biện pháp này “có
thể được áp dụng khá phổ biến” đối với những nước tiên tiến nhất còn “trong
những nước khác nhau, những biện pháp ấy dĩ nhiên sẽ khác nhau rất nhiều”(10).
Lời nhắc nhở đó của các ông vẫn còn nguyên giá trị lý luận để Đảng ta đề ra
đường lối chiến lược một cách sáng tạo, phù hợp với hoàn cảnh nước ta và với xu
thế biến đổi trong bối cảnh thế giới hiện nay.
170 năm qua, lịch sử thế
giới đã có nhiều đổi thay, CNXH hiện thực đã trải qua những thăng trầm, biến
đổi và thậm chí phải chấp nhận những bước “thụt lùi”, song những tư tưởng về
quyền lực chính trị của giai cấp công nhân được phản ánh trong Tuyên ngôn không
những không bị “lỗi thời”, không “bị lịch sử đẩy lùi vào quá khứ” mà đã và đang
mãi mãi có giá trị lý luận và ý nghĩa thực tiễn lớn lao đối với giai cấp công
nhân nước ta, cũng như giai cấp công nhân và nhân dân lao động trên toàn thế
giới.
Giữ vững lòng trung thành với học thuyết Mác,
giai cấp công nhân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản đã luôn là lực
lượng đi đầu trong cuộc đấu tranh chống chế độ áp bức, bóc lột và các thế lực
phản động trong cách mạng dân tộc, dân chủ và trong cách mạng XHCN.
Hiện nay, đất nước ta đang bước vào giai đoạn
phát triển mới với những thuận lợi, khó khăn, thách thức mới. Quá trình đẩy
nhanh sự nghiệp CNH, HĐH đất nước đang đặt giai cấp công nhân nước ta trước
những nhiệm vụ lịch sử mới. Để bảo vệ và thực hiện thành công quyền lực chính
trị của mình, giai cấp công nhân cần nêu cao giác ngộ giai cấp, thực sự là lực
lượng đi đầu trong công cuộc CNH, HĐH, tự mình phần đấu vươn lên cùng với sự
phát triển chung của đất nước.
Đặc biệt, quá trình hội nhập ngày càng sâu hơn vào nền kinh tế thế giới đang đặt giai cấp công nhân nước ta trước những yêu cầu mới về trình độ khoa học - kỹ thuật, về khả năng ứng dụng công nghệ mới. Vì vậy, giai cấp công nhân phải luôn tự mình trí thức hoá đồng thời có chính sách đoàn kết và động viên giới trí thức đem hết tài năng phục vụ sự nghiệp đổi mới toàn diện của đất nước.
Đặc biệt, quá trình hội nhập ngày càng sâu hơn vào nền kinh tế thế giới đang đặt giai cấp công nhân nước ta trước những yêu cầu mới về trình độ khoa học - kỹ thuật, về khả năng ứng dụng công nghệ mới. Vì vậy, giai cấp công nhân phải luôn tự mình trí thức hoá đồng thời có chính sách đoàn kết và động viên giới trí thức đem hết tài năng phục vụ sự nghiệp đổi mới toàn diện của đất nước.
Điều quan trọng là, giai
cấp công nhân phải ngày càng giác ngộ sâu sắc về lý tưởng cách mạng, về sứ mệnh
lịch sử của giai cấp mình, được tổ chức chặt chẽ và được dẫn dắt bởi một Đảng
tiền phong vững mạnh. Vì vậy, để xây dựng giai cấp công nhân thực sự trở thành
giai cấp thống trị, trước hết phải xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh. Đồng
thời, giai cấp công nhân phải là chỗ dựa tin cậy của Đảng, góp phần xây dựng
Đảng ngang tầm với nhiệm vụ mới. Đó là điều kiện tiên quyết để giai cấp công
nhân nước ta thực hiện thành công sứ mệnh lịch sử của mình, xây dựng một nước
Việt Nam “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”./.
Từ (1) đến 10: C.Mác và
Ph.Ăng ghen Toàn tập, tập 21, NXB CTQG, H, 1995 ( tr.628, 603, 613, 605, 614,
615, 626, 627).
Công Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét