KHÔNG
ĐƯỢC LỢI DỤNG VẤN ĐỀ ĐỐI THOẠI ĐỂ CHỐNG PHÁ
Tất cả các chế độ dân
chủ trên thế giới cho đến nay đều xem người dân là chủ thể kiến tạo chế độ xã
hội, quản lý nhà nước… có quyền tự do ngôn luận, có quyền đối thoại với các cơ
quan, tổ chức-bao gồm cả tổ chức đảng cầm quyền và nhà nước hiện hữu. Đây là
một đặc trưng cơ bản của chế độ dân chủ.
Ở
nước ta, trong tất cả các kỳ họp Quốc hội, bên cạnh những ý kiến của các đại
biểu, các buổi chất vấn và trả lời chất vấn của đại biểu với các thành viên
Chính phủ còn có “Báo cáo tổng hợp ý kiến, kiến nghị của cử tri và nhân dân”
trong cả nước. Đó là một ví dụ về chế độ dân chủ nói chung, chế độ dân chủ của
xã hội nói riêng.
Tại hội nghị trực tuyến toàn quốc sơ kết một năm triển
khai thực hiện Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị về “Đẩy mạnh học tập và làm theo tư
tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”, đồng chí Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ
Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, cho biết:
“Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn
về việc "tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan
điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà
nước” [1].
Đồng chí Võ Văn Thưởng còn nhấn mạnh: “Đây là vấn đề rất
quan trọng. Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát
triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự
cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành
chân lý…”[2].
Có điều là sau ý kiến của đồng chí Trưởng ban Tuyên giáo
Trung ương được các phương tiện thông tin đại chúng đưa, nhiều hãng thông tấn,
báo chí lớn, trong đó có BBC, RFA, VOA… và đặc biệt trên các mạng “ngoài
luồng”, một số phần tử đội lốt "nhà khoa học”, các “chiến sĩ đấu tranh cho
dân chủ, nhân quyền” trong và ngoài nước đã comment ầm ĩ rằng: Ông Võ Văn
Thưởng “nói thiệt hay nói giỡn vậy?"; “Đối thoại với ai? Về những
gì?”... Thậm chí họ còn cho rằng, đối thoại bao gồm cả “tổ chức biểu
tình phản đối… để gây áp lực 24/7 lên chính quyền… về chuyển đất nước sang dân
chủ”...
Vậy các "nhà khoa học”, các “chiến sĩ đấu tranh cho
dân chủ, nhân quyền Việt Nam” suy nghĩ về chuyện “đối thoại” mà đồng chí Võ Văn
Thưởng nêu ra như thế nào? Liệu đây có phải là cơ hội để các vị ấy được công
khai truyền bá quan điểm chống chế độ xã hội, chống Đảng Cộng sản và Nhà nước
Cộng hòa XHCN Việt Nam hay không?
Xem xét một số comment, bài viết về chủ đề này ở một số
trang mạng của những “nhà khoa học”, "nhà báo”, “nhà dân chủ”, “nhân
quyền” tự phong, người đọc không khỏi thất vọng, thậm chí là bức xúc
về tư duy chính trị mang tính bạo lực chống phá chế độ của một số người, tuy số
lượng không đáng kể.
Không phủ nhận rằng trong những ý kiến mà người viết bài
này đã đọc có những suy nghĩ chân thành, chẳng hạn có người cho rằng, phát biểu
của đồng chí Võ Văn Thưởng là một “thông điệp tốt”. Có người cho rằng, ý kiến
của ông Võ Văn Thưởng “không phải là một sự đột phá mà là bước đi tiếp theo từ
một điều trong nghị quyết của Hội nghị Trung ương 4 khóa XII của Đảng Cộng sản
Việt Nam hồi tháng 10 năm ngoái”. Có thể tác giả (nói trên) đã nhớ đến nội dung
phần phân tích nguyên nhân chủ quan (về tình trạng suy thoái chính trị, tư
tưởng, đạo đức lối sống, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa"
trong đội ngũ cán bộ, đảng viên) đã ghi trong Nghị quyết Trung ương 4. Đó là
những nguyên nhân chủ quan sau: “Công tác tổng kết thực tiễn, nghiên cứu lý
luận chưa có chiều sâu, không theo kịp tình hình thực tế… Việc nghiên cứu, sửa
đổi, ban hành cơ chế, chính sách, luật pháp thích ứng với nền kinh tế thị
trường định hướng XHCN chưa kịp thời”. Có người cho rằng, ý kiến của đồng chí
Võ Văn Thưởng thể hiện thái độ “thật sự cầu thị, lắng nghe ý kiến người dân” là
“một dấu hiệu tốt”.
Tuy nhiên, đáng tiếc trong nhiều bài trên các trang mạng,
người ta chỉ thấy những cách hiểu ấu trĩ, sai lệch và ý đồ chính trị thâm độc,
lợi dụng ý kiến của đồng chí Võ Văn Thưởng. Chẳng hạn:
- Có người cho rằng, tuyên bố của ông Võ Văn Thưởng
là một “trò đối phó”. "Đây chỉ là “con bài” đối thoại với các lực
lượng chính trị đối lập, có thể chỉ được sử dụng như một thứ hàng trang trí,
hoặc như một nơi trú ẩn khi còn đường lùi cho cuộc gặp ngày mai".
- Có người thì bôi nhọ Đảng ta, cho rằng “đây là thủ đoạn
lươn lẹo vốn đã thành bản tính của các nhà chỉ đạo chính sách của Đảng Cộng
sản?”. Rồi họ phân tích-đây chỉ là “tung tin để đánh làm mất hướng phong trào
đấu tranh của quần chúng”, đặc biệt là quần chúng công giáo khu vực miền Trung
đang có biểu hiện “bất tuân dân sự, vô hiệu hóa quyền lực của chính quyền và có
xu hướng tiến tới giành quyền?"…
Về “chiến lược” tận dụng “cơ hội đối thoại”, những kẻ cơ
hội này vạch ra, hay nói như họ là “lộ trình” đối thoại như sau: “Cần nêu một
số vấn đề trước, mục tiêu cuối cùng để sau”. Tất nhiên, "mục tiêu cuối
cùng để sau" là nhằm che đậy âm mưu, ý đồ chính trị thâm độc, xóa bỏ vai
trò lãnh đạo của Đảng ta, xóa bỏ chế độ xã hội và Nhà nước ta. Theo họ, những
nội dung ưu tiên “đối thoại trước” không quá gay cấn để cuối cùng mới đến
chuyện thể chế chính trị, đó là đòi đa nguyên chính trị… "bãi bỏ Điều 4 trong
Hiến pháp quy định Đảng Cộng sản là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã
hội”. Nhân cơ hội bàn về đối thoại, có kẻ còn vận động cho các hành vi dùng bạo
lực chống lại chính quyền nhằm “gây áp lực” chuyển sang chế độ “dân chủ”.
Thiết nghĩ, các “nhà khoa học”, những người tự xưng “đấu
tranh cho dân chủ”, “nhân quyền Việt Nam” đã quá ấu trĩ hoặc đã cố ý hiểu sai ý
kiến của đồng chí Võ Văn Thưởng nói đến vấn đề đối thoại. Đặc biệt là họ dùng
thủ đoạn lợi dụng “đối thoại” để gây sức ép, “lái” ý kiến về đối thoại sang
quan điểm của mình, thậm chí lợi dụng câu chuyện đối thoại để tuyên truyền, cổ
xúy cho những hành vi bạo lực, trái pháp luật.
Khái niệm đối thoại, về mặt ngôn ngữ có vẻ là một khái
niệm mới, song về bản chất không khác khái niệm thảo luận, trao đổi thẳng thắn,
trong sinh hoạt Đảng và các tổ chức chính trị-xã hội. Khái niệm đối thoại là
cùng một cấp độ và thống nhất với khái niệm “quyền tự do ngôn luận, báo chí…”.
Các Hiến pháp Việt Nam từ Hiến pháp đầu tiên năm 1946 cho đến nay, đặc biệt là
Hiến pháp 2013 đã quy định: “Quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận
thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp
luật quy định” (Điều 25, Chương II).
Luật Báo chí 2016 cũng quy định: “Quyền tự do ngôn luận
trên báo chí của công dân: 1. Phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế
giới; 2. Tham gia ý kiến xây dựng và thực hiện đường lối, chủ trương, chính
sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; 3. Góp ý kiến, phê bình, kiến nghị,
khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Đảng, cơ quan Nhà nước,
tổ chức chính trị-xã hội, tổ chức chính trị-xã hội-nghề nghiệp, tổ chức xã hội,
tổ chức xã hội-nghề nghiệp và các tổ chức, cá nhân khác” (Điều 11). Những quy
định tại Điều 11, Chương II nói trên về bản chất cũng là đối thoại, thậm chí
còn hơn thế nữa, người dân có quyền “khiếu nại, tố cáo” nếu có sự vi phạm quyền
hợp pháp của mình. Còn nhớ, trước khi có Hiến pháp 2013, có Luật Báo chí, ngày
18-2-1998, Bộ Chính trị đã có Chỉ thị số 30-CT/TW về xây dựng và thực hiện Quy
chế dân chủ ở cơ sở. Phương châm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” ra
đời từ chỉ thị này.
Báo cáo chính trị Đại hội XII có đoạn: “Tiếp tục phát huy
dân chủ XHCN bảo đảm tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân. Dân chủ phải
được thực hiện đầy đủ, nghiêm túc trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội.
Bảo đảm để nhân dân tham gia ở tất cả các khâu của quá trình đưa ra những quyết
định liên quan đến lợi ích cuộc sống của nhân dân”… “Dân biết, dân bàn, dân
làm, dân kiểm tra” không chỉ là khẩu hiệu mà phải được xây dựng trở thành các
định chế bảo đảm quyền lực xã hội thực sự thuộc về nhân dân.
Thiết nghĩ, “dự thảo” về hoạt động đối thoại mà Ban Tuyên
giáo Trung ương đưa ra là để làm rõ và nếu có thể để hoàn thiện các quyết định
của Đảng, Nhà nước. Các cuộc đối thoại với một số cá nhân nào đó cũng trong
khuôn khổ đó chứ không phải để đưa ra hoặc thay đổi các quyết định của Đảng và
Nhà nước; không thế đứng trên Hiến pháp của Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam và
Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam. Nói cách khác, các cuộc đối thoại phải
nhằm phát huy dân chủ XHCN-nền dân chủ dựa trên những nguyên tắc căn bản. Đó là
xác định mục tiêu và con đường xây dựng xã hội XHCN ở nước ta. Mục tiêu và con
đường đó dựa trên nền tảng lý luận Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh
(bao gồm sự vận dụng và phát triển sáng tạo của Đảng ta, nhất là trong thời kỳ
đổi mới), đồng thời lấy vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam
đối với xã hội và Nhà nước làm tiền đề. Nói cách khác, các cuộc đối thoại không
thể vượt qua “lằn ranh đỏ” chính trị nói trên, vì đấy chính là lợi ích của quốc
gia, dân tộc. Chủ đề các cuộc đối thoại do đó cũng không thể nhằm “xem lại”,
bác bỏ các giá trị của dân tộc ta, trong đó có thân thế, sự
nghiệp, tư tưởng, đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh; thành quả vĩ đại của
các cuộc kháng chiến anh hùng, bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc…
[1] , [2] Theo
Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh (PLO) ngày 18-5-2017, 14:40.
Sự Thật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét