Không thể xuyên tạc chức năng lao động, sản xuất của
Quân đội
Thời gian gần đây, lợi dụng vụ cưỡng chế thu
hồi đất tại Đồng Tâm và việc sử dụng đất quốc phòng để làm sân golf trong sân
bay Tân Sơn Nhất, các thế lực thù địch và đối tượng cơ hội chính trị đã “tát
nước theo mưa” để xuyên tạc, chống phá chức năng lao động, sản xuất của Quân
đội ta. Chúng đưa ra nhiều lập luận mù mờ rồi kết luận rằng, không có cơ sở lý
luận nào để khẳng định chức năng lao động sản xuất của quân đội. Đây là những
luận điệu thâm độc, xảo quyệt của các thế lực thù địch nhằm mục đích làm thay
đổi bản chất, chức năng của quân đội ta, tiến tới phủ nhận và làm suy yếu sức
mạnh quân đội trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Tuy nhiên, lý luận
của Chủ nghĩa Mác-Lênin về xây dựng quân đội kiểu mới – quân đội của Nhà nước
vô sản đã bác bỏ hoàn toàn các luận điệu sai trái đó.
Với
thế giới quan và phương pháp luận duy vật biện chứng, cùng với sự kết hợp sáng
tạo phương pháp lôgíc và lịch sử, C.Mác và Ph.Ăngghen lần đầu tiên trong lịch
sử đã luận giải một cách đúng đắn về nguồn gốc, bản chất và chức năng của quân
đội. Theo C.Mác và Ph.Ăngghen: Quân đội là lực lượng vũ trang chuyên biệt do
nhà nước tổ chức và nuôi dưỡng nhằm mục đích tiến hành các cuộc “chiến tranh
tiến công hay chiến tranh phòng ngự. Quân đội, xét đến cùng, có chức năng chiến
đấu chống các loại kẻ thù để phục vụ nhà nước và giai cấp tổ chức ra nó. Chức
năng chiến đấu là chức năng cơ bản, xuyên suốt của quân đội, tuy nhiên để thực
hiện được chức năng đó và ngoài chức năng đó quân đội còn phải thực hiện các
chức năng khác do nhà nước và giai cấp tổ chức ra nó giao phó. Do vậy, việc
quân đội thực hiện chức năng lao động, sản xuất cũng là tất yếu khách quan.
Chủ
nghĩa Mác – Lênin khẳng định rõ: mối quan hệ biện chứng giữa quân đội với nền
kinh tế. Quân đội vừa phụ thuộc vào nền kinh tế quốc dân vừa có vai trò tích
cực đối với sự phát triển của nền kinh tế. Theo đó, kinh tế quyết định đến
trạng thái chính trị tinh thần của người lính, quyết định đến tổ chức biên chế,
trang bị vũ khí, đồng thời quyết định đến chiến lược, nghệ thuật, cách đánh và
sức mạnh của quân đội. Tuy nhiên, quân đội không chỉ phụ thuộc vào nền kinh tế
mà còn có vai trò tích cực đến sự phát triển kinh tế. C.Mác đã chỉ rõ: “Lịch sử
quân đội xác định một cách rõ ràng hơn hết sự đúng đắn của quan điểm của chúng
ta về mối liên hệ giữa lực lượng sản xuất và quan hệ xã hội. Nói chung quân đội
đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển kinh tế”[1]. Trên một góc độ nào đó, nhu cầu xây dựng
quân đội cũng là một động lực thúc đẩy kinh tế phát triển, cũng như bản thân tổ
chức quân sự có ảnh hưởng tích cực đến sản xuất và đời sống xã hội. Quân đội là
lực lượng nòng cốt giữ vững hòa bình, tạo điều kiện thuận lợi cho nền kinh tế
phát triển; đồng thời quân đội còn trực tiếp tham gia phát triển nền kinh tế
quốc dân. Ph.Ăngghen đã chỉ ra mối liên hệ giữa chiến tranh và kinh tế, chiến
tranh và chính trị; sự phụ thuộc của phương thức tiến hành chiến tranh, tổ chức
và sức mạnh quân sự của nhà nước với quân đội làm nòng cốt vào chế độ kinh tế,
xã hội, trình độ phát triển của lực lượng sản xuất. Ông khẳng định: Không có gì
lại phụ thuộc vào những điều kiện kinh tế tiên quyết hơn là chính ngay quân đội
và hạm đội. Ông cũng tập trung nghiên cứu, luận giải một cách biện chứng về sự
chuyển hóa lượng – chất trong sức mạnh quân sự của nhà nước, về sức mạnh chiến
đấu của quân đội gắn với sự hoàn thiện trình độ tổ chức quân sự trong mối tương
quan với các tiền đề kinh tế – xã hội và chính trị – xã hội; chỉ ra sự tăng
cường sức mạnh quân sự của bất cứ nhà nước nào cũng không thoát khỏi những điều
kiện kinh tế. Bởi, theo Ph. Ăngghen, thắng lợi của bạo lực dựa vào việc sản
xuất vũ khí và việc sản xuất vũ khí lại dựa vào sản xuất nói chung.
V.I.Lênin
là người trực tiếp vận dụng, phát triển sáng tạo tư tưởng, quan điểm của C.Mác
và Ph.Ăng-ghen về vấn đề xây dựng, tăng cường sức mạnh quân sự của nhà nước, để
đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa và các
thành quả của cách mạng. V.I. Lê-nin cho rằng, quân đội kiểu mới của giai cấp
vô sản có vai trò rất quan trọng đối với nhiệm vụ lao động, sản xuất, xây dựng
kinh tế. Cho nên, ngay từ những năm đầu xây dựng CNXH ở nước Nga, V.I.Lê-nin đã
quan tâm đến việc sử dụng quân đội vào nhiệm vụ xây dựng, phát triển kinh tế.
Người chỉ ra rằng: “Cần phải tập trung toàn lực vào nhiệm vụ đó, cần phải tung
vào những quỹ đạo mới đó toàn bộ lực lượng quân sự đã biểu lộ rõ tác dụng của
mình trong việc xây dựng quân sự. Đó là tình hình đặc thù, là bước quá độ đặc
thù khiến chúng ta nghĩ đến việc tổ chức các đội quân lao động…”[2].
Trong chỉ đạo thực tiễn,
V.I.Lênin đề xuất chuyển một số đơn vị chính quy của Hồng quân thành những đội
quân lao động để xây dựng kinh tế trong tình hình Nhà nước xôviết đã bước sang
thời kỳ ngừng chiến từ đầu năm 1920, nhưng luôn luôn vẫn còn khả năng bọn đế
quốc sẽ tái diễn việc vũ trang can thiệp. Người nói: “Nhiệm vụ chuyển từ chiến
tranh sang công cuộc hòa bình xây dựng đã xuất hiện trong những điều kiện hết
sức đặc biệt khiến cho chúng ta không thể giải ngũ quân đội được, vì chúng ta
phải tính đến chẳng hạn khả năng tấn công của chính nước Ba Lan hoặc của một
cường quốc nào đó hiện vẫn đang bị Đồng minh tiếp tục xúi giục chống lại chúng
ta”[3]. Theo đề xuất của V.I.Lênin, vấn đề sử
dụng các đơn vị quân đội trên mặt trận kinh tế đã được thảo luận trong Bộ Chính
trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Nga. Sau đó, theo quyết định của
Chính phủ Xôviết, một bộ phận lực lượng quân đội đã được chuyển sang làm công
tác khôi phục giao thông vận tải, công nghiệp nhiên liệu và một số quân đoàn
được tổ chức thành quân đoàn lao động. Cùng với việc chuyển một số đơn vị của
Hồng quân sang thực hiện nhiệm vụ lao động sản xuất, phát triển kinh tế,
V.I.Lênin cũng đề xuất chuyển một số nhà máy quốc phòng sang làm các công việc
có lợi ích kinh tế là sản xuất các dụng cụ, máy móc nông nghiệp, sản xuất và
sửa chữa các đầu máy xe lửa… Mặc dù việc thành lập những quân đoàn lao động
được coi là một biện pháp tạm thời, chỉ cần thiết trong điều kiện cụ thể của
thời kỳ tạm ngừng chiến nhằm giải quyết những nhiệm vụ kinh tế theo “chính sách
cộng sản thời chiến”, song tư tưởng của V.I.Lênin đã sớm đặt nền móng hình
thành lý luận về chức năng, nhiệm vụ xây dựng kinh tế của quân đội kiểu mới của
nhà nước vô sản.
Tóm
lại, nói đến quân đội là nói đến chức năng chiến đấu bằng bạo
lực vũ trang, nhưng nói đến quân đội vô sản thì cùng với việc khẳng định chức
năng chiến đấu là chức năng cơ bản hàng đầu của nó như một tất yếu, cần phải
thấy được sự xuất hiện của các chức năng khác cũng là tất yếu và là một vấn đề
hiện thực. Đây chính là sự khác nhau căn bản về chức năng, nhiệm vụ của quân
đội của giai cấp vô sản – quân đội kiểu mới – so với các kiểu quân đội trước
đó. Những cơ sở lý luận của chủ nghĩa Mác- Lênin đã chỉ ra trên đây là minh
chứng sát thực nhất để phản bác lại các quan diểm sai trái của các thế lực thù
địch và các đối tượng cơ hội chính trị khi cố tình xuyên tạc chức năng lao
động, sản xuất của quân đội ta./.
[1] . C.Mác và Ph.Ăngghen toàn tập, tập 29,
Nxb CTQG, H.1996, tr. 246
Công Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét