CẢNH GIÁC NHỮNG QUAN ĐIỂM PHẢN ĐỘNG, SAI TRÁI CHỐNG PHÁ ĐẢNG CỘNG SẢN
VIỆT NAM HIỆN NAY
Trong những năm qua, các thế
lực thù địch tăng cường “công phá” vào Đảng Cộng sản Việt Nam cả về chính trị,
tư tưởng và tổ chức nhằm từng bước hạ thấp vị thế, uy tín tiến tới xoá bỏ vai
trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với Nhà nước và xã hội Việt Nam. Thủ đoạn
của chúng cho rằng: “sự lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước là “không cần thiết,
là trở ngại lớn của nền dân chủ”, “Đảng chỉ nên lãnh đạo tư tưởng, đạo đức, lối
sống và định hướng chung chung; không lãnh đạo kinh tế, văn hoá; không lãnh đạo
quân đội…”. Với lý do là: ở các nước tư bản phương Tây, “nhiều việc không có
đảng lãnh đạo dân người ta vẫn làm được”(?) vì vậy “Đảng chỉ cần thiết
khi chưa giành được chính quyền, khi đã có chính quyền Đảng nên trao quyền lại
cho nhân dân, cho bộ máy nhà nước”, như thế mới thực sự là nhà nước của dân, do
dân, vì dân. Chúng lập luận rằng: “kinh tế tư nhân không cần Đảng lãnh đạo;
doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài không có sự lãnh đạo của Đảng sao vẫn
hoạt động hiệu quả, còn các doanh nghiệp nhà nước do Đảng lãnh đạo thì làm ăn
yếu kém, thậm chí thua lỗ…”. Đó là hiện tượng có thật, nhưng điều mà họ không
hiểu hay cố tình suy diễn sai lệch phương thức lãnh đạo của đảng, Đảng lãnh đạo
bằng chủ trương, đường lối, chính sách, định hướng sự phát triển theo mục tiêu
đã xác định; Đảng lãnh đạo thông qua bộ máy Nhà nước với luật pháp, chính sách
cụ thể – thể chế hoá đúng với đường lối của Đảng; Đảng lãnh đạo thông qua vai
trò và hoạt động của các tổ chức đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên của Đảng;
Đảng tiến hành công tác tư tưởng, công tác tổ chức, công tác cán bộ, công tác
giáo dục, thuyết phục, vận động quần chúng nhân dân ...Đảng chăm lo, bảo đảm
lợi ích của toàn xã hội cũng như lợi ích của từng cá nhân…
Gần đây những luận điệu - Đảng nên lãnh đạo theo kiểu “tế nhị”
“vừa có lợi cho dân tộc, vừa có lợi cho Đảng”. Nghĩa là, Đảng hãy theo gương
các đảng cộng sản và công nhân ở các nước xã hội chủ nghĩa cũ, sau khi mất vai
trò, vị trí lãnh đạo đã lột xác thành lực lượng chính trị quan trọng (đảng đối
lập) hoặc đã chuyển thành đảng dân chủ xã hội. Lời lẽ có vẻ bớt thù địch, thô
bạo, song ý đồ gạt bỏ sự lãnh đạo của Đảng và thủ tiêu Đảng với tính cách là
Đảng cầm quyền. Thực chất là thủ đoạn thâm độc, nham hiểm nhằm dọn đường cho sự
hình thành tư tưởng “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” để vô hiệu hoá vai
trò lãnh đạo của Đảng.
Chúng biện hộ rằng: “sự lãnh đạo của một đảng
duy nhất là không dân chủ, là độc tài”; thích ứng với nền kinh tế nhiều thành phần
thì không thể “nhất nguyên chính trị”, “không thể duy trì sự lãnh đạo của một
đảng duy nhất”. Chúng suy diễn, tình trạng khủng hoảng và đói nghèo ở Việt Nam
“là hậu quả của chính sách cai trị độc tài của Đảng Cộng sản Việt Nam”, nên
“phải xoá bỏ điều 4 ghi trong hiến pháp về quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản
Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam”.
Để chứng minh chế độ một Đảng lãnh đạo là “sai lầm” “nguy hiểm”,
những người có tư tưởng cơ hội, thù địch viện dẫn và xuyên tạc, bôi đen, bóp
méo sự thật, họ đánh đồng hiện tượng với bản chất, cường điệu một số sai lầm,
khuyết điểm có thật của Đảng thổi phồng thành phổ biến, xem đó là bản chất của
Đảng. Lợi dụng những chiêu bài dân chủ, nhân quyền, tôn giáo để bôi đen chế độ,
công kích Đảng, Nhà nước. Trong lúc Đảng và nhân dân ta đang ra sức ngăn chặn,
đẩy lùi tệ tham nhũng thì họ quy kết rằng “tham nhũng thuộc về bản chất của chế
độ độc đảng”; những phần tử thoái hoá, biến chất bị các cơ quan chức năng xét
xử theo pháp luật làm trong sạch bộ máy của Đảng và Nhà nước thì họ cho rằng
“đó chỉ là thí quân tốt để giữ thế cờ” đồng thời tung tin thất thiệt, nói sai
sự thật, vu cáo trắng trợn các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta nhằm gây
nghi ngờ, chia rẽ nội bộ Đảng và hạ thấp uy tín, vai trò lãnh đạo của Đảng đối
với quần chúng nhân dân.
Để xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với cách
mạng Việt Nam, các thế lực phản động, thù địch dùng nhiều “ngón đòn” tinh vi và
xảo quyệt tập trung chống phá Đảng ta cả trên lĩnh vực chính trị, tư tưởng và
tổ chức.
Tiến công vào đường lối của Đảng, các thế lực thù địch cho rằng:
“Đảng Cộng sản Việt Nam đã chọn con đường sai, không thể có chủ nghĩa
xã hội”. Chúng ra sức xuyên tạc đường lối đổi mới của Đảng, đặc biệt là đường
lối công nghiệp hoá, hiện đại hoá; đường lối mở cửa, hội nhập của nước ta, đồng
thời ra sức tô son cho chủ nghĩa tư bản, rằng “chủ nghĩa tư bản đã thay đổi về
bản chất, chủ nghĩa tư bản hội tụ với chủ nghĩa xã hội trong thời đại văn minh
hậu công nghiệp...chủ nghĩa tư bản là vĩnh hằng. Không ít người còn lớn tiếng cho răng; “chủ nghĩa xã hội chính là
bước quá độ tiến tới chủ nghĩa tư bản”.
Trên lĩnh vực tư tưởng các thế lực thù địch,
phản động dùng nhiều âm mưu, thủ đoạn hòng “đánh sập” hệ tư tưởng của Đảng Cộng
sản Việt Nam – nhân tố quyết định sức mạnh của Đảng và bảo đảm vai trò lãnh đạo
đối với toàn xã hội – làm cho Đảng mất phương hướng chính trị...dẫn tới mất vai
trò lãnh đạo. Mặt khác lợi dụng việc
Đảng ta tăng cường chống “giáo điều’ và thực hiện “mở cửa”, một số người lợi
dụng các diễn đàn trong các cuộc hội thảo tuyên truyền cho các quan điểm dân
chủ tư sản và các khuynh hướng cơ hội phủ nhận tính khoa học của chủ nghĩa Mác
– Lênin, cố chứng minh rằng Mác - Ăngghen không phải là những nhà khoa học;
“Chủ nghĩa Mác – Lênin chỉ là một ý thức hệ hư ảo”, “một thứ nói dối có ý
thức”, “những vở kịch giả hình”, “chứa đày tính chất huyễn tưởng”; còn Lênin
thì làm tăng sự huyễn tưởng đó “lên hơn một lần nữa”; Chủ nghĩa Mác – Lênin đã
phá sản. Thất bại của chủ nghĩa xã hội hiện thực ở Liên Xô và Đông Âu là sự thất
bại của chủ nghĩa Mác – Lênin, “Vậy mà Đảng Cộng sản Việt Nam lại lấy thứ đó
làm kim chỉ nam cho mọi hành động”...Thực chất những quan điểm đó đều nhằm
xuyên tạc, phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng đi tới phủ nhận vai trò lãnh đạo
của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam.
Để thực hiện âm mưu xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam, các thế lực thù địch ráo riết công kích các nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt
của Đảng, đặc biệt là nguyên tắc tập trung dân chủ. Họ cho rằng nguyên tắc tập
trung dân chủ nay đã lỗi thời, nó chỉ phù hợp với hoạt động của Đảng khi chưa
giành được chính quyền, trong hoạt động bí mật, hoặc khi lãnh đạo chiến tranh,
thực hiện tập trung dân chủ là nguyên nhân gây ra độc đoán, chuyên quyền, gây
mất dân chủ, vi phạm nhân quyền, nhân đạo trong Đảng, trong xã hội. Thực chất
của âm mưu này là nhằm phá vỡ khối đoàn kết thống nhất trong Đảng, đưa Đảng về
thời kỳ “tiểu tổ, phân tán”, đi theo khuynh hướng dân chủ tự do vô chính phủ,
từng bước làm mất sức mạnh và vai trò, uy tín của Đảng đối với toàn xã hội, đay
là luận điệu phản động chúng ta phải đấu tranh bác bỏ....
CHÂN LÝ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét