Sự phi lý của luận điểm “nhân quyền cao hơn chủ quyền”
Quyền con người (nhân quyền) là tổng hợp các quyền và tự do cơ
bản để đánh giá địa vị pháp lý của cá nhân. Quyền con người và pháp luật luôn
có mối quan hệ chặt chẽ với nhau, trong đó, quyền con người là vấn đề quan
trọng của mọi hệ thống pháp luật; khi thực tiễn lịch sử đã minh chứng quyền con
người chỉ có thể ghi nhận và bảo vệ bằng pháp luật.
Quyền con người vốn là vấn đề thuộc lĩnh vực đạo đức, song trong
bối cảnh tồn tại giai cấp đối kháng, quyền con người luôn bị một số quốc gia
phương Tây chính trị hóa. Lâu nay, các nước phương Tây thường rêu rao cái gọi
là “nhân quyền cao hơn chủ quyền”, “quyền lực nhà nước ở một quốc gia không
được đàn áp nhân quyền”. Về thực chất, quan điểm này đã đối lập quyền con người
với chủ quyền quốc gia. Họ lập luận một cách phi lý rằng, vấn đề quyền con
người không thuộc công việc nội bộ của một nước.
Thậm chí, một số nước phương Tây còn quy chụp rằng: “Việc Việt
Nam nhấn mạnh chủ quyền quốc gia cao hơn tất cả, trên thực tế là lấy danh nghĩa
duy trì chủ quyền quốc gia để duy trì quyền lực thống trị của Đảng Cộng sản
Việt Nam”(!).
Việc cho rằng “nhân quyền cao hơn chủ quyền” là hoàn toàn phi
lý. Bởi lẽ, muốn hiện thực hóa được các quyền con người phải có các tiền đề,
điều kiện nhất định. Điều kiện tiên quyết là đất nước phải được độc lập, chủ
quyền quốc gia phải được tôn trọng theo luật pháp quốc tế và Hiến chương Liên
hợp quốc.
Thực tiễn lịch sử Việt Nam và nhiều nước trên thế giới trải qua
đấu tranh giành độc lập, giữ vững chủ quyền dân tộc đã chứng minh, đất nước bị
nô lệ thì người dân không có tự do, các quyền con người sẽ bị chà đạp nghiêm
trọng. Do vậy, các dân tộc bị áp bức đã quyết tâm giành và giữ nền độc lập.
Tất yếu, chủ quyền quốc gia không tách khỏi nhân quyền và nhân
quyền không thể cao hơn chủ quyền. Cho nên có thể khẳng định: Độc lập dân tộc,
chủ quyền quốc gia là điều kiện tiên quyết để bảo đảm quyền con người.
Mặt khác, để bảo đảm quyền con người, trước hết và chủ yếu thuộc
trách nhiệm của mỗi quốc gia. Trách nhiệm có tính chất pháp lý này đã được Liên
hợp quốc quy định trong các văn kiện nhân quyền quốc tế, chẳng hạn như: Nghị
quyết 2625 của Đại hội đồng Liên hợp quốc ngày 24-10-1970 đã đưa ra Tuyên bố về
những nguyên tắc của Luật Quốc tế điều chỉnh quan hệ hữu nghị và hợp tác giữa
các quốc gia phù hợp với Hiến chương Liên hợp quốc, trong đó khẳng định các
nguyên tắc, như nguyên tắc chủ quyền quốc gia, nguyên tắc bình đẳng chủ quyền
của các quốc gia, nguyên tắc không can thiệp vào những vấn đề thuộc thẩm quyền
của các quốc gia khác.
Chính Liên hợp quốc cũng nhấn mạnh: “Không quốc gia nào, kể cả
Liên hợp quốc, có quyền can thiệp vào công việc thực chất thuộc thẩm quyền quốc
gia”. Xét cho cùng, trong luật pháp quốc tế, quốc gia giữ vị trí quan trọng
nhất. Do vậy, “nhân quyền cao hơn chủ quyền” là một đòi hỏi phi lý.
Trên thế giới đã có nhiều nước lớn nhân danh “nhân quyền cao hơn
chủ quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia khác, vi phạm Hiến
chương Liên hợp quốc và luật pháp quốc tế, dẫn đến nhiều hệ lụy như bất ổn
chính trị, xáo trộn sự ổn định xã hội, kinh tế không phát triển. Điều đó chỉ
nhằm phục vụ lợi ích cho các thế lực cường quyền.
Hơn ai hết, mỗi người dân Việt Nam đều thấu hiểu độc lập dân
tộc, chủ quyền quốc gia là đòi hỏi hàng đầu trong việc bảo đảm và thực thi
quyền con người. Bản chất của Nhà nước Việt Nam là nhà nước vì con người và bảo
vệ quyền con người. Trong thực tiễn cách mạng Việt Nam, ngay sau khi giành được
độc lập, quyền con người, quyền công dân đã được Hiến pháp năm 1946 ghi nhận và
sau đó tiếp tục được củng cố, mở rộng trong các Hiến pháp năm 1959, 1980, 1992
và 2013.
Điều 3 Hiến pháp năm 2013 đã hiến định: “Nhà nước bảo đảm và
phát huy quyền làm chủ của Nhân dân; công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm
quyền con người, quyền công dân; thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ,
công bằng, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều
kiện phát triển toàn diện”.
Nghị quyết số 27-NQ/TW ngày 9-11-2022 của Ban Chấp hành Trung
ương Đảng khóa XIII tiếp tục khẳng định: “Hoàn thiện cơ bản các cơ chế bảo đảm
quyền làm chủ của Nhân dân, bảo đảm và bảo vệ quyền con người, quyền công dân.
Thượng tôn Hiến pháp và pháp luật trở thành chuẩn mực ứng xử của mọi chủ thể trong
xã hội”.
Do vậy, quyền con người luôn cần phải được bảo vệ bằng chủ quyền
quốc gia. Thực tiễn và cơ sở pháp lý đó không một ai, không một thế lực nào có
thể bác bỏ được.
Hoằng
Tháo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét