NHÂN QUYỀN NGÀY CÀNG ĐƯỢC BẢO ĐẢM DƯỚI SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
Ở Việt Nam, tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng Nhà nước của dân, do
dân, vì dân dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đã được triển khai từ sau khi
nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời: tổ chức Tổng tuyển cử để bầu Quốc hội
khóa I ngày 6/1/1946 theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu, bình đẳng, đoàn kết
và bỏ phiếu kín để Quốc hội trao cho Chủ tịch Hồ Chí Minh thành lập Chính phủ
chính thức, thông qua Hiến pháp 1946… Sau đó, việc xây dựng Nhà nước pháp
quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo
của Đảng Cộng sản theo tư tưởng của Người được triển khai, vận dụng sáng tạo
phù hợp điều kiện cụ thể của Việt Nam trên tinh thần: Dựa vào dân, lấy dân làm
gốc; nhân dân là nguồn gốc và chủ thể của quyền lực Nhà nước và tất cả vì lợi
ích của nhân dân. Trong Nhà nước đó, các cơ quan trong tổ chức bộ máy Nhà nước
và cả hệ thống chính trị đều vì nhân dân phục vụ, thực hành theo nguyên tắc
“các cơ quan của Chính phủ, từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của
dân, nghĩa là để gánh việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân như
trong thời kỳ dưới quyền thống trị của Pháp, Nhật. Việc gì lợi cho dân, ta phải
hết sức làm. Việc gì hại đến dân, ta phải hết sức tránh. Chúng ta phải yêu dân,
kính dân thì dân mới yêu ta, kính ta”(2) và “NƯỚC TA LÀ NƯỚC DÂN CHỦ. Bao nhiêu
lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân… Chính quyền từ xã đến
Chính phủ Trung ương do dân cử ra. Đoàn thể từ Trung ương đến xã do dân tổ chức
lên. Nói tóm lại, quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân”(3) như Chủ tịch Hồ Chí
Minh đã khẳng định.
Những nội dung nêu trên đều được khẳng định tại Văn kiện các kỳ
Đại hội của Đảng, trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá
độ lên chủ nghĩa xã hội năm 1991 và Cương lĩnh xây dựng đất
nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011),
mà điểm nhấn chính là: Việt Nam kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, và
chế độ “xã hội xã hội chủ nghĩa mà nhân dân Việt Nam xây dựng là xã hội: Dân
giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh; do nhân dân làm chủ… con người
có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện; các
dân tộc trong cộng đồng Việt Nam bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và giúp nhau
cùng phát triển; có Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân
dân, vì nhân dân do Đảng Cộng sản lãnh đạo”(4). Điều này cũng đúng như
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định: Chúng ta xây dựng “một hệ thống
chính trị mà quyền lực thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và phục vụ lợi
ích của nhân dân, chứ không phải chỉ cho một thiểu số giàu có” và hệ thống
chính trị đó “hướng tới các giá trị tiến bộ, nhân văn, dựa trên nền tảng lợi
ích chung của toàn xã hội hài hòa với lợi ích chính đáng của con người” trong
tác phẩm Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con
đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.
Thực tế, việc “xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội
chủ nghĩa trong sạch, vững mạnh, tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả, vì
nhân dân phục vụ và vì sự phát triển của đất nước”(5) và “thực hành và phát huy
rộng rãi dân chủ xã hội chủ nghĩa, quyền làm chủ và vai trò chủ thể của nhân
dân; phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc; củng cố, nâng cao niềm tin
của nhân dân; tăng cường tạo đồng thuận xã hội”(6) tiếp tục là một nội dung
quan trọng được khẳng định tại Đại hội XIII của Đảng. Bởi rằng, ở Việt Nam, dân
chủ là bản chất của chế độ xã hội chủ nghĩa, vừa là mục tiêu, vừa là động lực
của công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt
Nam (nền dân chủ cho đại đa số nhân dân lao động, phục vụ lợi ích cho đại đa
số) khác với các nền dân chủ tư sản (nền dân chủ cho thiểu số, phục vụ lợi ích
cho thiểu số); trong đó, nội dung cốt lõi là tôn trọng, bảo đảm quyền con
người, quyền công dân gắn với trách nhiệm và nghĩa vụ công dân được quy đinh
trong Hiến pháp. Trong nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, dân chủ, pháp luật, kỷ
cương xã hội không loại trừ, mà thống nhất biện chứng, là tiền đề phát triển
của nhau nhằm phát huy mọi khả năng của con người trong vai trò làm chủ, trong
việc thụ hưởng giá trị của tự do, dân chủ, được sống, được hạnh phúc… trên tinh
thần “không để ai bị bỏ lại phía sau”.
Trong chế độ xã hội đó, cùng với sự phát triển về kinh tế, xã hội,
an ninh, quốc phòng, đối ngoại… của đất nước trên hành trình đổi mới và hội
nhập quốc tế, hệ thống pháp luật về quyền con người ngày càng được bổ sung,
hoàn thiện. Theo đó, quyền con người, quyền công dân được thực thi khi nhân dân
thực hiện quyền lực nhà nước bằng việc thực hiện các quyền tự do, dân chủ
(quyền bầu cử, bãi nhiệm; quyền ứng cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng
nhân dân; quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến
nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước của
công dân; quyền biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân; quyền tham gia
xây dựng, thi hành và bảo vệ Hiến pháp; quyền khiếu nại, tố cáo; quyền giám sát
đối với cơ quan nhà nước, cán bộ, công chức, viên chức; quyền làm việc trong
các cơ quan nhà nước…) theo quy định của Hiến pháp và pháp luật. Có thể nói,
với 36 điều trong tổng số 120 điều quy định về quyền con người, quyền và nghĩa
vụ cơ bản của công dân được quy định tại Chương II, Hiến pháp năm 2013 đã không
chỉ khẳng định sự nhất quán về nội dung quyền con người, quyền công dân đã được
quy định trong các bản Hiến pháp trước đó, mà còn thể chế hóa/luật hóa quan
điểm của Đảng về quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân phù hợp
với thực tiễn Việt Nam, với chuẩn mực quốc tế về quyền con người mà Việt Nam đã
tham gia.
Thực tế cho thấy rằng, ở bất cứ quốc gia nào, thể chế chính trị
nào mà đời sống vật chất, tinh thần người dân ngày càng được nâng cao và quyền
con người, quyền công dân ngày càng được bảo đảm thì nơi đó là hạnh phúc. Cho
nên, việc giới dân chủ hải ngoại hay nhóm những người mượn danh dân chủ, đấu
tranh cho dân chủ xuyên tạc tình hình thực thi và đảm bảo nhân quyền ở Việt
Nam; mượn các sự kiện “tù nhân lương tâm như Phạm Chí Dũng, Phạm Thị Đoan Trang,
Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư, Trịnh Bá Phương, Lê Dũng Vova, Bùi Tuấn Lâm…” để làm
rùm beng trên các trang Việt Tân, Quyenduocbiet.com, TiengDan.com… và mạng xã
hội chắc chắn đó không phải là “những người đang đấu tranh cho tương lai tốt
đẹp của đất nước” như các thế lực thù địch ảo tưởng tự nhận. Thủ đoạn, một mặt,
tô vẽ cho các “nhà báo tự do”, “nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền”, “tù nhân
lương tâm”, “công dân yêu nước” hay trao các loại “giải thưởng nhân quyền”…;
mặt khác xuyên tạc sự thật việc thực thi và bảo đảm nhân quyền ở Việt Nam về
bản chất là cùng chung chiêu trò thâm độc để thực hiện âm mưu “diễn biến hòa
bình” ở Việt Nam, chống phá Đảng và chế độ, đòi thực hiện đa nguyên chính trị,
đa đảng đối lập và đưa đất nước theo con đường tư bản chủ nghĩa.
Cho nên, các luận điệu xuyên tạc sự thật mà các thế lực thù địch
hay nhóm những người giả danh dân chủ, nhân quyền, đấu tranh cho dân chủ, nhân
quyền “vinh danh những cá nhân đã hoạt động tích cực đấu tranh cho nhân quyền
của người dân Việt Nam” nhằm mục đích khuyến khích, ủng hộ và đấu tranh cho dân
chủ, nhân quyền ở Việt Nam như việc trao “giải thưởng nhân quyền năm 2022” cho
Nguyễn Tường Thụy… chỉ là sự cổ xúy cho những người đã “làm, tàng trữ, phát tán
hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm” nhằm chống Nhà nước Cộng hòa
xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 117, Bộ Luật hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ
sung năm 2017). Các hoạt động đó không phải là “sự quy tụ của những người có
nhiệt huyết, trách nhiệm, hoạt động vì tình yêu đất nước và thương dân” và “bị
chụp mũ cho cái tên phản động”, mà đó đích thị là các hoạt động lấy cớ vu cáo
Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền, nhằm gây sức ép và hạ uy tín của Việt Nam
để tìm cách can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam; chống phá Đảng Cộng
sản Việt Nam và chế độ xã hội chủ nghĩa mà Việt Nam đang xây dựng. Cùng với đó,
những luận điệu “buôn” dân chủ, “buôn” nhân quyền, cổ xúy cho những người đã,
đang cam tâm chống phá Đảng và chế độ; sự tuyên truyền xuyên tạc làm rối loạn
tình hình chính trị ở Việt Nam để “tụng niệm” các giá trị dân chủ tư sản phương
Tây, tuyệt đối hóa tính phổ cập của quyền con người nhằm chụp mũ “Việt Nam đã
vi phạm quyền cơ bản của con người”, vi phạm tự do, dân chủ… cũng chính là một
trong những thủ đoạn nằm trong chiến dịch phá hoại tư tưởng, hạ thấp uy tín của
Việt Nam khi Việt Nam vừa được bầu làm thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên hợp
quốc nhiệm kỳ 2023-2025 tại phiên họp của Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 77,
ngày 11/10/2022.
Trên thực tế Đảng, Nhà nước, cả hệ thống chính trị, các tổ chức
chính trị - xã hội, các tổ chức xã hội, truyền thông, báo chí… đều vào cuộc,
đều không ngừng nỗ lực để mỗi người dân Việt Nam được thụ hưởng đầy đủ nhất và
“tôn trọng, bảo đảm, bảo vệ quyền con người, quyền công dân”(7). Cho nên, cần
phải nhận diện đúng và tiếp tục khẳng định rằng: Ở Việt Nam, dưới sự lãnh đạo
của Đảng Cộng sản nhân quyền/quyền con người, quyền công dân đã được thực thi,
được bảo đảm bằng Hiến pháp và hệ thống pháp luật. Việc cần phải bác bỏ mọi
luận điệu bôi đen, bịa đặt, xuyên tạc, thâm chí vu khống về tình hình thực thi
nhân quyền ở Việt Nam của các thế lực thù địch là quan trọng và cần thiết!./.
Bàn
luận
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét