ÂM MƯU MỚI CỦA BẠO LOẠN NHẰM LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ CHÍNH
TRỊ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA HIỆN NAY
“Bạo loạn lật đổ là hành động
chống phá bằng bạo lực có tổ chức do lực lượng phản động hay lực lượng ly khai,
đối lập trong nước hoặc câu kết với nước ngoài tiến hành nhằm gây rối loạn an
ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội,
lật đổ chính quyền ở địa phương hoặc Trung ương”[1]. Thực chất đây là một phương
thức, thủ đoạn chống phá bằng bạo lực gồm cả hoạt động chính trị, hoạt động vũ
trang và kết hợp hai hình thức đó, nhằm lật đổ chính quyền cách mạng ở địa phương hoặc Trung
ương, thiết lập chính quyền phản cách mạng làm tay sai cho các thế lực thù địch. Lực lượng tiến hành bao gồm cả phản động trong nước (các thành phần của chính quyền Sài Gòn không chịu cải tạo; lực lượng phản động đội lốt các dân tộc,
tôn giáo; các đối tượng cơ hội chính trị,
bất mãn nhen nhóm thành các tổ chức hoạt động công khai, hợp pháp dưới danh nghĩa các hội, đoàn; các phần tử thoái hoá biến chất, lưu
manh và quần chúng bị lừa gạt, ép buộc tham gia...) kết hợp với phản động nước ngoài (các
tổ chức phản động quốc tế; các
tổ chức người
Việt lưu vong ở nước ngoài được sự huấn luyện, trang bị, chỉ đạo, tiếp tay của các tổ chức phản
động quốc tế...); trong đó lực lượng phản động trong nước là chủ yếu.
Dựa
trên nội dung cuốn sách “Từ
độc tài đến dân chủ” (From
dictatorship to democracy) do Giáo sư Gene Sharp - một nhà hoạt động xã hội
thuộc Học viện Albert Einstein ở Mỹ viết cho phong trào dân chủ ở Myama năm 1993
sau khi bà Aung San Suu Kyi - Lãnh tụ phe đối lập, Chủ tịch đảng liên minh quốc
gia vì dân chủ Myama bị chính quyền cầm tù; học thuyết chính trị “phản kháng phi bạo lực” đã chính thức ra đời. Học thuyết này sử
dụng cái gọi là “sức mạnh của
quần chúng nhân dân”; nhưng
thực chất đó là lực lượng, các phần tử phản động, khủng bố đã được đào tạo về “kỹ năng lật đổ”. Từ đó, chúng kích động làn sóng chống
đối chính phủ, dẫn đến tụ tập, tuần hành, biểu tình, bạo động trong nước và
cuối cùng là bạo loạn cướp chính quyền. Cơ chế tiến hành thường núp dưới khẩu
hiệu “xúc tiến dân chủ”, “đấu tranh vì tự do”,
“vì sự tiến bộ của xã hội”... và với 198 hành động phản
kháng phi bạo lực (198 metheods of nonviolen action); trong đó bao hàm cả các
hoạt động bị pháp luật nhiều nước nghiêm cấm như in tiền giả, làm tài liệu giả,
cướp bóc, ám sát, tự thiêu... “Chìa
khóa” của “phản kháng phi bạo lực” là tìm ra điểm yếu nhất trong chính quyền
hiện hành; cần thiết thì thêm thắt khuyết điểm cho tăng phần trầm trọng; sau đó
gán tất cả những khuyết điểm ấy cộng với những sai trái, tiêu cực trong xã hội
hiện thời cho bộ máy cầm quyền để tạo ra phong trào phản kháng, đối lập trong
dư luận quần chúng. Vũ khí sử dụng chủ yếu là thông tin, phương tiện truyền
thông, mạng Internet... để kích động nhân dân. Trình tự làm tan rã một quốc gia
theo 3 giai đoạn: (1) Làm mất uy tín bộ máy quyền lực nhà nước; lôi kéo, vận
động nhân dân, quan chức, nhân viên chính phủ tham gia các hoạt động chống đối.
(2) Hình thành hàng loạt các “hoạt
động mềm” như tuần hành, mít
tinh, biểu tình phản đối chính phủ với lí do bộ máy chính quyền đương thời mục
nát, độc tài, mất dân chủ, không còn hợp pháp. Thông qua các “hoạt động mềm” này các thế lực chống đối kiểm tra khả
năng phản kháng của bộ máy cầm quyền; thử nghiệm mức độ huy động trong xã hội
và khả năng tổ chức, tập hợp lực lượng của các phe, nhóm đối lập chống chính
phủ. (3) Can thiệp từ bên ngoài vào để trực tiếp lật đổ chính quyền. Sự ra đời
của học thuyết này được các thế lực thù địch, các “nhà dân chủ” tóm lấy như là “bảo
bối” để lật đổ chính quyền ở
nhiều quốc gia như Bosnia, Estonia, Zimbawe... bằng “cách mạng màu” những năm 2004 - 2006 và lật đổ chính thể
hàng loạt các nước khu vực Trung Đông, Bắc Phi như Tuynidi, Ai Cập, Yêmen,
Libi, Xyria... năm 2011 và được gọi dưới cái tên mĩ miều “mùa xuân Ả rập”.
Sau “cách
mạng màu” và “mùa xuân Ả rập”, hiện nay, hành động bạo loạn đã có bước
phát triển cao đến mức có thể coi đó là “công nghệ lật đổ”,
tiếp tục có những động thái mới ngày càng tinh vi hơn và có vẻ rất “hợp pháp”. Bởi vì quá trình tiến hành thường diễn
ra và gắn liền với một cuộc bầu cử theo một “kịch bản” đã được
dựng sẵn: (1) Hình thành lực lượng đối lập (thân cận, chịu sự chỉ đạo của
chúng) cài cắm để chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc bầu cử. (2) Đẩy mạnh các hoạt
động thông tin, truyền thông trước và trong quá trình bầu cử theo hướng có lợi
cho lực lượng đối lập; bôi nhọ, nói xấu, hạ thấp uy tín của bộ máy chính quyền
đương thời. (3) Tẩy chay, không công nhận kết quả bầu cử nếu lực lượng đối lập
không chiến thắng, không giành được đa số phiếu. (4) Kích động tâm lý đám đông,
tổ chức cho “người dân” xuống
đường biểu tình, cộng hưởng theo các phương tiện truyền thông tạo ra các “điểm nóng”,
gây mất ổn định an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội và tạo ra cảnh
tượng bạo lực. (5) Tạo cớ can thiệp từ bên ngoài vào với danh nghĩa “ủng hộ những chiến sĩ đấu tranh vì
dân chủ”, “ủng hộ người dân”, “ủng hộ công lý”
và với lý do rất “chính đáng” là đã có gian lận trong bầu cử.
(6) Kêu gọi các nước đồng minh, các tổ chức - diễn đàn quốc tế, các tổ chức phi
chính phủ... gây sức ép tổng lực trên tất cả các lĩnh vực buộc chính quyền mới
bầu ra (không có lợi cho chúng) phải tuyên bố hủy bỏ kết quả bầu cử, từ chức,
giải tán. (7) Tiếp tục cài cắm lực lượng đối lập, tuyên truyền có lợi và nhanh
chóng tổ chức cuộc bầu cử lại, bầu cử mới. (8) Tuyên bố thắng lợi và công khai
ủng hộ, công nhận chính quyền mới (của lực lượng đối lập chịu sự kiểm soát của
chúng). “Kịch bản” đó được chỉ đạo thực hiện rất
công phu, bài bản thông qua “bàn
tay nhào nặn” của một số
chính khách được gọi là “chuyên
gia lật đổ”. Cho nên, một thể
chế chính trị hay một bộ máy cầm quyền mới do chúng dựng lên nhưng lại được “hợp thức hóa” thông qua một cuộc bầu cử theo luật định.
Đó thực sự là “công nghệ lật
đổ”, rất “hợp pháp”, vô cùng tinh vi, thâm độc.
BIỂN RỘNG
[1]Bộ Quốc phòng, Trung tâm từ điển bách khoa quân sự, Từ điển bách khoa quân sự Việt Nam, Nxb
QĐND, H. 2004, tr.63.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét