LUẬN CỨ ĐẤU TRANH PHẢN BÁC VỚI NHỮNG LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC, PHỦ NHẬN VAI TRÒ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG
Cho đến nay, Đảng Cộng sản Việt
Nam đã ra đời và trực tiếp lãnh đạo đất nước 93 năm, cả trong sự nghiệp đấu
tranh giải phóng dân tộc và trong công cuộc đổi mới, phát triển và hội nhập
quốc tế hiện nay. 93 năm - một chặng đường gần một thế kỷ và có đủ thời gian để
nhìn nhận, đánh giá một cách khách quan vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam với sự phát triển của cả một dân tộc.
Năm 1930, khi Đảng Cộng sản
Việt Nam ra đời, nước ta là một nước thuộc địa nửa phong kiến, nhân dân mất tự
do, chịu cảnh lầm than, nô lệ. Tuy nhiên, dưới sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân
Việt Nam đã đứng lên đấu tranh giành độc lập dân tộc, giải phóng mình khỏi thân
phận nô lệ nhờ thành công của cuộc cách mạng tháng Tám (năm 1945) và giành
thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp (năm 1954) và chống Mỹ (năm
1975). Những thành tựu to lớn đó đã làm nên những trang sử vẻ vang của dân tộc,
được cả thế giới ghi nhận và nhân dân Việt Nam trân trọng, khắc ghi.
Trong bối cảnh đất nước bị tàn phá nặng nề sau chiến tranh,
khủng hoảng toàn diện trên tất cả các mặt, đời sống nhân dân đói nghèo, thiếu
thốn, lại thêm Mỹ và phương Tây áp đặt cấm vận kinh tế trong một thời gian dài,
Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục lãnh đạo cả dân tộc bước vào công cuộc đổi mới
toàn diện đất nước. Đúng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng khẳng định:
“Việc thực hiện đường lối đổi mới đã đem lại những chuyển biến rõ rệt, hết sức
sâu sắc và tích cực ở Việt Nam: kinh tế phát triển, lực lượng sản xuất được
tăng cường; nghèo đói giảm nhanh, liên tục; đời sống nhân dân được cải thiện,
nhiều vấn đề xã hội được giải quyết; chính trị, xã hội ổn định, quốc phòng, an
ninh được bảo đảm; đối ngoại và hội nhập quốc tế ngày càng được mở rộng; thế và
lực của quốc gia được tăng cường; niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của
Đảng được củng cố”(3). Những thành tựu đó không phải tự nhiên mà có
và cũng không phải dễ dàng có được. Đó chính là kết quả của quá trình nhận thức
về tính tất yếu của đổi mới đất nước, đồng thời, xuất phát từ sự thôi thúc của
bản thân Đảng ta với mong muốn ngày càng mang lại sự phát triển phồn vinh cho
đất nước, mang lại ấm no, hạnh phúc cho nhân dân.
Những thành tựu đó là bằng
chứng thuyết phục để khẳng định năng lực lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam -
một đảng duy nhất cầm quyền và lãnh đạo cả dân tộc trong sự nghiệp xây dựng,
bảo vệ Tổ quốc và phát triển đất nước; đồng thời cũng làm cho nhân dân ngày
càng thêm tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, đồng thuận để Đảng trở thành một
lực lượng xã hội duy nhất lãnh đạo toàn xã hội. Do đó, không thể cố tình lờ đi
những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của Việt Nam qua hơn 36 đổi mới để
cáo buộc rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết vai trò lãnh đạo, chỉ khiến đất
nước rơi vào tình trạng trì trệ, kém phát triển. Vì vậy, những kẻ lấy danh
nghĩa là “con dân đất Việt”, lấy hình thức viết “tâm thư”, “thư ngỏ” để kêu gọi
Đảng phải từ bỏ Điều 4 của Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là
cố tình chống phá Đảng, chống phá chế độ ta.
Từ việc tổng kết quá trình lãnh
đạo của Đảng trong suốt hơn 93 năm nói chung và trong thời kỳ đổi mới nói
riêng, Đảng ta đã rút ra bài học kinh nghiệm rất quan trọng. Đó là: “Đường lối
đổi mới của Đảng ta là đúng đắn, sáng tạo; sự lãnh đạo của Đảng là nhân tố hàng
đầu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”(4). Tại Đại hội XIII,
khi tổng kết kết quả 35 năm thực hiện đường lối đổi mới đất nước, Đảng ta cũng
khẳng định: “Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử là kết tinh sức
sáng tạo của Đảng và nhân dân ta, khẳng định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội
của nước ta là phù hợp với thực tiễn Việt Nam và xu thế phát triển của thời
đại; khẳng định sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng là nhân tố hàng đầu quyết định
thắng lợi của cách mạng Việt Nam”(5). Đây là những nhận định
khách quan, phản ánh đậm nét vai trò to lớn, không thể phủ nhận của Đảng Cộng
sản Việt Nam với công cuộc đổi mới và phát triển đất nước trong suốt thời gian
qua. Do đó, luận điệu cho rằng “Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết vai trò lịch sử,
không còn đủ khả năng lãnh đạo đất nước” hoặc là do nhận thức thiển cận (số này
không nhiều), hoặc là cố tình lờ đi, phủ nhận (trường hợp này là đa số) vai trò
lãnh đạo to lớn của Đảng Cộng sản Việt Nam với công cuộc đổi mới đất nước. Do
đó, mỗi chúng ta cần phải cảnh giác trước những luận điệu đó, đồng thời kiên
quyết, kiên trì đấu tranh phản bác trên tất cả mọi mặt trận.
Trong những năm tiếp theo, công
cuộc đổi mới đất nước sẽ tiếp tục còn nhiều khó khăn, thách thức nhưng nếu mỗi
chúng ta luôn hiểu và vững tin vào sự lãnh đạo của Đảng thì sẽ là góp phần củng
cố, gia tăng thêm sức mạnh cho Đảng, để Đảng ta tiếp tục là người lãnh đạo, dẫn
dắt cả dân tộc thực hiện khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc./.
Sự
Thật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét