Nhận rõ mưu toan cắt xén và đánh tráo khái niệm của
các ý kiến xuyên tạc, tách rời và đối lập tư tưởng Hồ Chí Minh với chủ nghĩa
Mác-Lênin.
Những ý kiến xuyên tạc, âm mưu
tách rời và đối lập tư tưởng Hồ Chí Minh với chủ nghĩa Mác-Lênin cho rằng, Hồ
Chí Minh là một người yêu nước, là một người theo chủ nghĩa dân tộc, chỉ mong
muốn làm thế nào để giải phóng đất nước, giành lại độc lập cho dân tộc Việt
Nam. Trong khi đó, chủ nghĩa Mác-Lênin là học thuyết về đấu tranh giai cấp, là
hệ tư tưởng chỉ của riêng giai cấp công nhân, nên đối lập với cả chủ nghĩa yêu
nước, chủ nghĩa dân tộc mà Hồ Chí Minh theo đuổi. Những ý kiến kiểu này đã cố ý
không thấy một thực tế là Hồ Chí Minh không chỉ muốn giải phóng đất nước, giành
lại độc lập cho dân tộc, mà quan trọng hơn nữa là phải làm thế nào để toàn thể
người dân được hưởng một cuộc sống hạnh phúc, ấm no thực sự sau khi giành được
độc lập, như Người đã từng tâm sự: Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột
bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự
do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Bởi trong quan
niệm của Người: nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc
lập cũng chẳng có nghĩa lý gì. Người chỉ rõ: Chúng ta tranh được tự do, độc lập
rồi mà dân cứ chết đói, chết rét, thì tự do, độc lập cũng không làm gì. Dân chỉ
biết rõ giá trị của tự do, của độc lập khi mà dân được ăn no, mặc đủ.
Đó chính là lý do để lý giải vì
sao mặc dù đánh giá cao cách mạng Mỹ, cách mạng Pháp và đúc kết được những kinh
nghiệm quý báu từ hai cuộc cách mạng tiêu biểu này trong thời cận đại, nhưng Hồ
Chí Minh đã thẳng thắn nêu lên nhận xét về những cuộc cách mạng đó xét về bản
chất đều là những cuộc cách mạng “không đến nơi”, chỉ mang lại quyền lợi cho
một thiểu số người trong xã hội, trong khi đại đa số những người dân lao động
vẫn phải chịu cảnh bị áp bức, bóc lột, bất công và vẫn phải mưu tính làm cách
mạng lần nữa. Vì vậy, Hồ Chí Minh đã quyết định không lựa chọn con đường cứu
nước và phát triển của dân tộc Việt Nam theo hình mẫu của các cuộc cách mạng Mỹ
và cách mạng Pháp. Thực tế, như chúng ta đều biết, qua quá trình nghiên cứu,
khảo sát nhiều trào lưu tư tưởng chính trị trong hành trình bôn ba nước ngoài,
Người đã lựa chọn con đường cách mạng do chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ ra: con đường
cách mạng vô sản. Đó là con đường thực hiện độc lập dân tộc gắn liền với chủ
nghĩa xã hội, thực hiện ba sự nghiệp giải phóng là giải phóng dân tộc, giải
phóng giai cấp và giải phóng con người trong một chỉnh thể thống nhất để thực
sự mang lại độc lập, tự do, hạnh phúc triệt để cho tất cả người dân, không phân
biệt giàu nghèo, vùng miền, không phân biệt dân tộc đa số hay dân tộc thiểu số,
có tôn giáo hay không theo tôn giáo, nam hay nữ, .... Nói cách khác, con đường
cách mạng vô sản theo ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin đã đáp ứng được yêu cầu
giải phóng dân tộc một cách triệt để mà Hồ Chí Minh luôn phấn đấu thực hiện.
Các ý kiến cho rằng tư tưởng Hồ
Chí Minh đối lập với chủ nghĩa Mác-Lênin cũng đã đánh tráo khái niệm khi luận
giải Hồ Chí Minh đặt vấn đề dân tộc lên trên hết và trước hết, trong khi chủ
nghĩa Mác-Lênin chỉ coi trọng vấn đề giai cấp và đấu tranh giai cấp, coi trọng
bảo vệ lợi ích của giai cấp công nhân. Như vậy, rõ ràng là tư tưởng Hồ Chí Minh
đối lập với chủ nghĩa Mác-Lênin (?).
Đúng
là trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, khi giải quyết mối quan hệ giữa
vấn đề dân tộc và vấn đề giai cấp, Hồ Chí Minh luôn đặt vấn đề dân tộc lên trên
hết, trước hết và xác định vấn đề giai cấp phải xếp sau vấn đề dân tộc, phục vụ
cho vấn đề dân tộc. Nhưng đây là sự vận dụng và phát triển sáng tạo của Hồ Chí
Minh đối với lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin và trên nền tảng của chủ nghĩa
Mác-Lênin. Đó là sự quán triệt, vận dụng đúng đắn linh hồn của chủ nghĩa
Mác-Lênin - phương pháp luận duy vật biện chứng, vào hoàn cảnh cụ thể của một
nước thuộc địa phong kiến như Việt Nam; là sự vận dụng quy luật chung vào hoàn
cảnh cụ thể, đặc thù, hết sức sinh động, muôn màu, muôn vẻ của những hiện
tượng, quá trình lịch sử riêng biệt. Sự vận dụng và phát triển sáng tạo đó là
cần thiết, đã thể hiện theo đúng lời dặn của V.I.Lênin: Chúng ta không hề coi
lý luận Mác như là một cái gì đã xong xuôi hẳn và bất khả xâm phạm; trái lại,
chúng ta tin rằng lý luận đó chỉ đặt nền móng cho môn khoa học mà những người
xã hội chủ nghĩa cần phải phát triển hơn nữa về mọi mặt, nếu họ không muốn trở
thành lạc hậu với cuộc sống. Vì vậy, không thể đánh đồng sự vận dụng và phát
triển sáng tạo với sự mâu thuẫn, đối lập.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét