Thứ Tư, 6 tháng 7, 2022

 

 “ĐA NGUYÊN CHÍNH TRỊ”, “ĐA ĐẢNG ĐỐI LẬP” KHÔNG PHÙ HỢP VỚI VIỆT NAM

                                                                                                                Mặt Trời

          Quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” là nội dung cốt lõi của hệ tư tưởng tư sản nhằm chống phá các nước xã hội chủ nghĩa, các nước  “nhất nguyên chính trị, một đảng cầm quyền”; được che đậy khá tinh vi bằng những lời lẽ mỹ miều, giả danh nhân đạo, nhân văn, tự do, dân chủ, nhân quyền. Đối với nước ta hiện nay, các thế lực thù địch đang ra sức tung hô, cổ súy cho quan điểm trên như một kiểu văn minh phương Tây để chống phá con đường cách mạng Việt Nam. Nhận diện, chỉ ra tính chất nguy hiểm, vô căn cứ cả về lý luận, thực tiễn cùng với âm mưu thủ đoạn thâm độc để chủ động ngăn chặn, vô hiệu hóa sự xâm nhập của luận điểm này là rất quan trọng và có ý nghĩa to lớn trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay. Đúng như Lênin từng nói: “Chừng nào người ta chưa phân biệt được lợi ích của giai cấp này hay giai cấp khác ẩn đằng sau bất kỳ câu nói, những lời tuyên bố và những lời hứa hẹn có tính chất đạo đức, tôn giáo, chính trị và xã hội thì trước sau bao giờ người ta vẫn là kẻ ngốc nghếch bị người khác lừa bịp và tự lừa bịp mình về chính trị”. Từ đó xác lập thái độ chính trị rõ ràng, kiên quyết, không chấp nhận quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” ở Việt Nam.

          Bản chất của quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” chính là trong đất nước, trong xã hội có nhiều khuynh hướng chính trị, nhiều đường lối phát triển khác nhau, thậm chí đối lập nhau và đại diện cho mỗi khuynh hướng ấy là các đảng phái chính trị. Quan điểm này là lý luận chính trị phản động của các thế lực thù địch đưa ra nhằm chống phá các nước xã hội chủ nghĩa - nước chỉ có một khuynh hướng chính trị duy nhất đúng đắn là đi lên xây dựng chủ nghĩa cộng sản và duy nhất Đảng Cộng sản cầm quyền. Về mặt hình thức, quan điểm này rất dễ làm cho người thiếu hiểu biết ngộ nhận rằng: “Đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” tức là khuynh hướng chính trị nào đúng sẽ được lựa chọn, đảng phái nào tiến bộ sẽ cầm quyền và như thế mới là tự do, dân chủ, tiến bộ và “cạnh tranh bình đẳng”. Ở một số nước tư bản chủ nghĩa hiện nay đang thực hiện “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” nhưng cũng không hoàn toàn theo đúng nghĩa mà vẫn là nhất nguyên chính trị tư sản, đa đảng nhưng không đa nguyên. Dù đảng này hay đảng khác nắm chính quyền cũng đều thực hiện một mục đích chính trị duy nhất phục lợi ích của giai cấp tư sản. Các đảng phái chính trị thuộc chế độ đa đảng ở các nước này thường có những mâu thuẫn và bản chất mâu thuẫn đó không có gì khác là sự “ăn chia” lợi ích trên lưng người lao động. Các đảng ấy vẫn một mực trung thành với hệ tư tưởng tư sản, cho nên vẫn nhất nguyên về chính trị. Xét đến cùng, quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” chỉ là giả tạo “trang điểm” cho cái gọi là tự do, dân chủ, tiến bộ mà thôi. Giai cấp tư sản, lực lượng cầm quyền sẽ không bao giờ thực hiện và đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân lao động. Lênin đã khẳng định về nền dân chủ tư sản vẫn là “chật hẹp, giả dối, lừa bịp, giả mạo, luôn là một thứ dân chủ đối với kẻ giàu và một trò bịp bợm đối với những người nghèo”. Trên thực tế, các nước thực hiện “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” luôn mất ổn định chính trị, xung đột phe cánh, suy đồi đạo đức, lối sống... Ngay cả nước Mỹ nhiều năm liền là quốc gia dẫn đầu thế giới về kinh tế, khoa học công nghệ và quân sự; có trình độ phát triển nhất, văn minh nhất thì cũng là một quốc gia tồn tại đầy rẫy những bất bình đẳng, phân biệt chủng tộc, nhiều bạo lực, đầy bất ổn.

          Như vậy, quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” thường được các lực lượng cơ hội chính trị tiếp nhận và thêu dệt về cái hay, cái tiến bộ trong bức tranh mờ ảo, không có tính hiện thực. Bởi xét từ tầng sâu bản chất, nó chẳng qua là một loại “vi rút độc hại” luôn rình rập, xâm nhập vào bên trong phá hoại cơ thể đất nước ta. Con đường xâm nhập từ nhận thức đến tình cảm, quan điểm, thái độ, động cơ và cuối cùng là hành vi chống phá. Nó làm chệch hướng nhận thức dẫn đến nghi ngờ, tán dương và cuối cùng là từ “diễn biến” đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Lịch sử dân tộc ta là lịch sử đoàn kết, đồng lòng, đồng tâm, đồng sức của toàn dân tộc trong chống thiên nhiên cũng như chống ngoại xâm với tinh thần độc lập, tự chủ, tự lực, tự cường trong đường lối đối nội và đối ngoại. Nhờ lịch sử ấy, dân tộc ta đã vượt qua những bước cam go nhất để chiến thắng các thế lực thù địch để tồn tại, phát triển. Vì vậy chúng ta không chấp nhận “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập”. Dưới sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam, một con đường duy nhất đúng đi lên xây dựng chủ nghĩa xã hội - đó là lựa chọn của lịch sử và chúng ta đang đồng thuận đi trên con đường ấy; sẽ không có con đường thứ hai và cũng không có đảng nào ngoài Đảng Cộng sản cầm quyền. Đi ngược lại quy luật đó chính là hành động chống phá cách mạng Việt Nam mà thôi./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét