KHI CẢ DÂN TỘC VUI THÌ “VỊT TÂN” LẠI BUỒN
LMH
Có một vài con người nghĩ mình đại diện cho cả
dân tộc nhưng quả thực khi nhìn lại, họ lại ngồi một xó khác biệt với những
người đồng bào của mình. Có một vài con người khi cả dân tộc khát khao độc lập,
thống nhất thì chúng lại thích phụ thuộc, chia rẽ. Có một vài con người khi cả đất
nước hân hoan, vui mừng như tết ngày Nam Bắc xum họp một nhà thì lại tỏ ra hậm
hực vì mất lợi ích của bản thân mà tự phong ngày đó là quốc hận để rồi tổ chức
giỗ hằng năm. Có một vài con người cũng dán mắt vào tivi cổ vũ bóng đá, chắc
cũng hô khi cầu thủ ghi bàn nhưng khi kết thúc trận đấu lại lẳng lặng ra tắt
tivi, rồi bật màn hình vi tính lên và nói: tao buồn lắm chúng mày ạ!
Sự hiện diện của Thủ tướng Phạm Minh Chính tại
sân vận động Mỹ Đình trong trận đấu Việt Nam – Trung Quốc vừa mang tính chất
động viên của người đứng đầu Chính phủ đối với đội tuyển, vừa mang tính chất cá
nhân là một công dân hâm mộ bóng đá, ủng hộ đội tuyển. Người ta bắt gặp được sự
gần gũi của Thủ tướng khi vỡ hòa cảm xúc khi cầu thủ Việt Nam ghi bàn, tiếc
nuối trước các cơ hội bị bỏ lỡ. Đây hình ảnh quen thuộc của Chủ tịch Nguyễn
Xuân Phúc hay nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân trước đây.
Vậy mà tài khoản Phạm Minh Vũ lại nói sao Thủ
tướng lại có thể nhảy lên ăn mừng như vậy khi nhà đang còn bao việc, khi đến
sân với tư cách là lãnh đạo. Cần nói thêm, Phạm Minh Vũ là tài khoản thường
xuyên có bài viết xuyên tạc trên mạng, cộng tác viên thân cận của trang Việt
Tân và cũng chẳng sống ở Việt Nam. Nói đến đây, để các bạn biết vì sao Phạm
Minh Vũ không hiểu được là tại sao Thủ tướng lại ăn mừng như vậy. Bởi dù Thủ
tướng ngồi im thì cũng sẽ được miêu tả là ngồi trơ như khúc gỗ, sống không cảm
xúc, khi sống đúng với bản thân thì lại miêu tả ai cho ăn mừng.
Việc các nguyên thủ các quốc gia đến các sự
kiện thể thao để cổ vũ rồi ăn mừng không hiếm. Nhưng với suy nghĩ hẹp hòi thì
dù lãnh đạo chúng ta làm gì chúng cũng sẽ đều xuyên tạc được. Ở tận bên kia bờ
Thái Bình Dương thì đôi khi Phạm Minh Vũ không hiểu được niềm tự hào dân tộc,
không hiểu được không khí của sân vận động, không hiểu được niềm vui của một
chiến thắng Trung Quốc trong ngày mùng 1 Tết. Và cũng như thường lệ, khi cả dân
tộc vui thì chúng cứ việc buồn mà thôi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét