Quản lý Nhà nước về tôn giáo là
yêu cầu khách quan
Hoa Súng
Thực tế cho thấy,
không thể có quyền tự do tôn giáo tuyệt đối. Xét về bản chất, tôn giáo là một
tổ chức tập hợp những người tin theo một đối tượng tôn thờ, được sắp xếp theo
cơ cấu nhất định. Mọi tổ chức tồn tại, hoạt động trong xã hội đều phải chịu sự
quản lý, giám sát của Nhà nước, tuân thủ quy định của pháp luật. Do vậy, các
tôn giáo phải chịu sự quản lý của Nhà nước, phải chấp hành quy định của pháp
luật. Việc ban hành các văn bản pháp luật để tiến hành quản lý nhà nước đối với
các tôn giáo là nhu cầu tất yếu, khách quan của mọi quốc gia trên thế giới
Điều 18 Công ước quốc
tế về các quyền dân sự, chính trị quy định: “Quyền tự do bày tỏ tôn giáo hoặc
tín ngưỡng chỉ có thể bị giới hạn bởi pháp luật và khi sự giới hạn đó là cần
thiết để bảo vệ an ninh, trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức xã hội hoặc
để bảo vệ quyền và tự do cơ bản của người khác”.
Ở nhiều nước trên thế
giới, hoạt động tôn giáo cũng phải tuân thủ luật pháp như: Điều 26, Luật của
Cộng hòa Pháp về tách Giáo hội khỏi Nhà nước quy định: “Việc tụ tập để thực
hiện các nghi lễ tôn giáo phải báo cáo và chịu sự kiểm soát của các cơ quan
chính quyền có chức năng gìn giữ trật tự công cộng. Ở những nơi chuyên vào việc
thờ tự và thực hành nghi lễ tôn giáo cấm việc hội họp có tính chất chính trị”.
Điều 27 quy định: “Các nghi lễ, các cuộc rước tôn giáo tiến hành bên ngoài khu
vực nhà thờ và việc kéo chuông phải tuân theo những quy định của chính quyền
tỉnh, thành phố”.
Luật pháp Cộng hòa Bỉ
quy định trách nhiệm hình sự đối với những giáo sĩ có hành vi và lời nói xúc
phạm tới Chính phủ, luật pháp, sắc lệnh của nhà vua cũng như đối với các hoạt
động của chính quyền.
Ở Cộng hòa Liên bang
Đức, giáo sĩ cũng bị truy cứu trách nhiệm hình sự như công dân khác trong
trường hợp vi phạm hiến pháp, pháp luật. Cũng ở Đức, các giám mục Thiên chúa
giáo khi nhậm chức phải tuyên thệ: “Tôi xin thề và hứa sẽ tôn trọng Chính phủ
hợp hiến. Chiểu theo nghĩa vụ phải quan tâm tới lợi ích của Nhà nước Đức trước
bất kỳ sự gì khả dĩ tác hại tới lợi ích đó”.
Ở Mỹ, hoạt động của
các tổ chức tôn giáo được quản lý theo luật pháp của các bang. Luật của các
bang quy định về hoạt động tôn giáo có những điểm khác nhau về chi tiết, song
nhìn chung đều dựa trên yêu cầu thống nhất trong toàn liên bang như: Việc đăng
ký thủ tục bắt buộc đối với các tổ chức tôn giáo trong toàn liên bang, lệ phí
phải nộp cho chính quyền về việc đăng ký là 15 đô la; các cơ quan chính quyền
của bang trực tiếp thi hành việc giám sát các hoạt động của các tổ chức tôn
giáo trên địa bàn hành chính của bang. Chỉ sau khi được chính quyền xem xét,
đồng ý cho phép thành lập thì các tổ chức tôn giáo mới được phép hoạt động và
có tư cách pháp nhân.
Ở Nhật Bản, Luật về
các tổ chức tôn giáo có tư cách pháp nhân quy định rõ: Các cấp chính quyền quản
lý các tổ chức tôn giáo là Bộ Văn hóa, tỉnh, huyện. Các tổ chức tôn giáo đều
phải đăng ký ở Bộ Văn hóa và chỉ sau khi đã được đăng ký mới được hoạt động tại
nơi đặt văn phòng của tổ chức đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét