Nhân quyền trên lĩnh vực tôn giáo nhìn từ góc độ pháp luật quốc tế và Việt Nam
Hoa Súng
Thời gian qua, một số
tổ chức và cá nhân luôn tìm cách sử dụng vấn đề tôn giáo để chống phá Việt Nam
về dân chủ, nhân quyền. Luận điệu mà họ đưa ra là vu cáo Việt Nam đàn áp tôn
giáo, vi phạm quyền “tự do tôn giáo” của người dân; đòi tách tôn giáo khỏi sự
quản lý của Nhà nước, yêu cầu chính quyền không kiểm soát, kiểm duyệt các tôn
giáo, cho phép tôn giáo được tự do hoạt động.
Họ nêu ra các vấn đề
rằng, “nhiều văn bản pháp luật Việt Nam về tôn giáo, dân tộc không tương đồng
với Công ước quốc tế về quyền con người, trong đó có quyền tự do tín ngưỡng,
tôn giáo”. Thậm chí, họ còn trắng trợn phê phán, xuyên tạc “Luật tín ngưỡng,
tôn giáo của Việt Nam là tạo ra cơ sở pháp lý để đàn áp, bóp nghẹt tôn giáo”;
“là bước thụt lùi về tự do tôn giáo”.
Đồng thời họ còn cho
rằng, Việt Nam đề ra chính sách pháp luật nhưng không thực hiện. Trong các Báo
cáo về tự do tôn giáo quốc tế hàng năm do Cục Dân chủ, nhân quyền và lao động,
Bộ Ngoại giao Mỹ công bố đều nêu nội dung: “Hiến pháp Việt Nam quy định quyền
tự do tôn giáo, tuy nhiên Chính phủ vẫn tiếp tục hạn chế các hoạt động có tổ
chức của nhiều tôn giáo”. Trong các báo cáo này còn nêu ra “các biện pháp hạn
chế tự do tôn giáo”, “các trường hợp lạm dụng tự do tôn giáo…, một số tín đồ
tôn giáo tiếp tục bị đàn áp hoặc sách nhiễu…”.
Các đối tượng còn
tuyên truyền, chỉ trích, vu cáo “chính quyền Việt Nam cấm đoán nhiều tổ chức,
hệ phái tôn giáo hoạt động” và “kiểm soát chặt chẽ” hoạt động của các tổ chức
tôn giáo đã được Chính phủ công nhận, “cấm mục sư Tin lành đi lại truyền đạo,
cấm con em những người theo đạo đến trường”, yêu cầu chính quyền “chấm dứt sự
phủ quyết đối với việc bổ nhiệm các giám mục Công giáo” (thực tế, Vatican đã
thỏa thuận với Chính phủ Việt Nam về việc bổ nhiệm giám mục ở Việt Nam phải
được Nhà nước Việt Nam chấp thuận).
Trong vấn đề đào tạo
chức sắc tôn giáo, các đối tượng vu cáo “chính quyền hạn chế một cách “độc
đoán” về số lượng sinh viên được phép đào tạo thành linh mục”.
Một số tổ chức, cá
nhân trên các danh nghĩa khác nhau đã gặp gỡ, tiếp xúc số chức sắc, tín đồ có
tư tưởng cực đoan, quá khích trong các tôn giáo như: Thích Không Tánh (Phật
giáo), Nguyễn Văn Lý (Công giáo), Nguyễn Hồng Quang (Tin lành), Hứa Phi (Cao
Đài),... để hậu thuẫn, kích động, hỗ trợ cho số này tiến hành hoạt động vi phạm
pháp luật.
Khi những đối tượng
này có hành vi vi phạm pháp luật và bị xử lý (bắt, giam giữ, truy tố, tù giam),
họ thường có phản ứng quyết liệt để bênh vực, bảo vệ họ như: Phản đối, lên án
ta đàn áp tôn giáo, yêu cầu ta phải trả tự do cho những người mà họ gọi là “tù
nhân tôn giáo”, “tù nhân lương tâm”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét