DÂN
CHỦ, NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM VÀ MỘT SỐ
QUỐC
GIA KHÁC TRONG ĐẠI DỊCH COVID-19
MT
Dân chủ, nhân quyền là
vấn đề mà Mỹ và các nước đồng minh luôn triệt để lợi dụng để can thiệp vào công
việc nội bộ của các quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam.
MT thấy rằng, Việt Nam
là một quốc gia độc lập, có chủ quyền và có hệ thống luật pháp riêng. Vì thế,
những quyền cơ bản của công dân đều được quy định rõ trong Hiến pháp và pháp luật
Việt Nam, phù hợp với các Công ước quốc tế về quyền con người mà Việt Nam là
thành viên, được tôn trọng và bảo đảm trên thực tế. Với sự nỗ lực của cả hệ thống
chính trị, việc bảo đảm quyền con người ở Việt Nam đã đạt được những thành tựu
quan trọng, được cộng đồng quốc tế ghi nhận và đánh giá cao.
Đặc biệt, thời gian vừa
qua, khi dịch COVID-19 bùng phát, diễn biến hết sức phức tạp, trở thành đại dịch
toàn cầu, tính đến sáng ngày 19-3-2020, dịch đã lan rộng ra cả 05/05 châu lục,
hơn 170 quốc gia và vùng lãnh thổ, số người lây nhiễm đã vượt qua 200.000 người
và gần 9.000 người tử vong. Sau Trung Quốc đại lục, hiện nay Châu Âu đã trở
thành tâm dịch, 53/53 bang của nước Mỹ đã có người nhiễm bệnh.
Từ đại dịch COVID-19
này mà người ta nghĩ tới việc đảm bảo quyền con người giữa Việt Nam với các quốc
gia tư bản - nơi mà họ luôn vỗ ngực tự hào và đặt điều chê bai Việt Nam vi phạm
dân chủ, nhân quyền. Khi dịch bùng phát tại Trung Quốc và một số quốc gia ở
Châu Á, dự báo trước hiểm họa của dịch bệnh, tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã có
khuyến cáo, nhưng Mỹ và đồng minh thờ ơ, thiếu quyết liệt trong vấn đề phòng dịch
để rồi “mất bò mới lo làm chuồng”, số người nhiễm và tử vong tại các quốc gia
này liên tục tăng vọt và chưa có dấu hiệu dừng lại, trong khi số người nhiễm bệnh
ở các quốc gia Châu Âu lại không được chăm sóc chu đáo, chi phí rất đắt đỏ, thậm
chí ở đó còn có những dấu hiệu phân biệt, đối xử với những người da màu hay với
những người đến từ Châu Á. Vậy thử hỏi, quyền con người ở đâu mà đến nỗi người
dân phải nhờ mạng xã hội để ca thán về thực trạng này?
Còn ở Việt Nam, một quốc
gia mà trong “Báo cáo nhân quyền quốc gia năm 2019” của Bộ Ngoại giao Mỹ quy chụp: “Nước
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nhà nước độc tài được cai trị bởi một
đảng duy nhất…” lại đang làm tròn trách nhiệm để lo cho nhân dân của họ, kể cả
người nước ngoài đang cư trú tại Việt Nam và những người có quốc tịch Việt Nam
đang định cư ở Mỹ cũng như các quốc gia Châu Âu nhập cảnh về nước để “TRÁNH DỊCH”.
Chính phủ Việt Nam đã
“nhập cuộc” từ cảnh báo đến dự liệu phương án ngay từ khi mầm dịch mới xuất hiện
ở Vũ Hán (Hồ Bắc, Trung Quốc). Đồng thời, đã chỉ đạo các ban, ngành chức năng
tiến hành quyết liệt với những biện pháp ứng phó cao hơn khuyến nghị của WHO.
Toàn bộ hệ thống chính trị Việt Nam đã và đang vào cuộc quyết liệt chống dịch với
phương châm: “tất cả vì sự sống của nhân dân”, để đảm bảo quyền cơ bản nhất của
người dân là quyền được sống. Chính phủ Việt Nam bao dung, miễn phí, xét nghiệm,
cách ly và cả phí điều trị dịch COVID-19 đợt đầu cho những người mắc bệnh, dù
là người Việt Nam hay người nước ngoài (Hiện nay, nếu là người nước ngoài mắc bệnh
phải trả chi phí điều trị, còn người Việt Nam vẫn tiếp tục được miễn phí hoàn
toàn; trong khi ở các nước tự xưng là dân chủ, nhân quyền thì người bệnh phải
trả tiền), thì mới thấy cái tình, cái nhân văn, vì con người của Việt Nam lớn
lao đến thế nào! Dù thế giới đang quay cuồng trong đại dịch COVID-19, nhưng người
dân Việt Nam thực sự an tâm và biết ơn một Đảng, Nhà nước luôn quan tâm, chăm
lo cho dân, vì dân.
Y học có thể không bao
giờ đạt tới sự vô cùng của bệnh tật, COVID-19 còn tiếp tục diễn biến phức tạp,
nhưng đến thời điểm hiện tại, so với các nước tư bản hiện đại như Mỹ và đồng
minh luôn tự vỗ ngực cho mình là quốc gia dân chủ, nhân quyền và đáng sống, thì
số ca nhiễm bệnh của nước ta thấp, số ca nhiễm COVID tăng thêm thời gian qua đều
từ nước ngoài về và vào Việt Nam, việc điều trị cũng rất khả quan; đến nay Việt
Nam vẫn chưa ghi nhận bất kỳ ca tử vong nào vì COVID-19.
MT xin được trích câu
chuyện của hành khách trên chuyến bay cuối cùng rời khỏi Châu Âu để bạn đọc thấy:
“Điều quan trọng nhất không phải là có bị nhiễm COVID-19 hay không, mà là có về
được Việt Nam hay không? Từ đáy lòng, xin chân thành cảm ơn Tổ quốc đã dang tay
cứu nạn. Khi máy bay đáp xuống Vân Đồn, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm: “Sống
rồi!”, vì biết rằng về đến Việt Nam là chạy thoát khỏi ổ dịch. Điều quan trọng
nhất bây giờ không phải là có bị nhiễm COVID hay không, mà là có về được Việt
Nam hay không! Kể cả nếu dương tính thì ngay lập tức được theo dõi chữa trị,
còn ở lại Châu Âu thì sẽ bị trả về nhà tự đương đầu với bệnh tật”.
Rõ ràng, trong câu chuyện
này đã cho thấy sự ưu việt của một đảng lãnh đạo và sự nhân văn vì con người ở
Việt Nam. Cho nên, việc lựa chọn mô hình một đảng hay nhiều đảng lãnh đạo là do
thực tiễn lịch sử, chính trị, kinh tế, văn hóa của từng quốc gia. Một đảng lãnh
đạo chưa chắc đã là độc tài và ngược lại đa đảng cũng không đồng nghĩa với dân
chủ hơn, điều quan trọng phụ thuộc vào đường lối, chủ trương, chính sách vận
hành đất nước của đảng cầm quyền như thế nào, vì thiểu số hay vì đa số nhân dân
mà thôi.
Với những gì mà Việt
Nam đã và đang làm, sẽ dễ dàng cho chúng ta câu trả lời sống động về vấn đề dân
chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Thiết nghĩ, Bộ Ngoại giao Mỹ cần có cách nhìn đầy đủ,
khách quan hơn về tình hình nhân quyền ở Việt Nam./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét