PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI
“HÀNH, NGÔN BẤT NHẤT”
TRUNG LẬP
Phóng viên không biên giới hay Ký giả không biên giới (Tiếng
Pháp: Reporters sans frontières: RSF) là một tổ chức phi chính phủ với phạm vi
hoạt động trên toàn cầu. Mục đích của họ được cho là bảo vệ tự do báo chí trên
toàn thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị
giam giữ.
Tổ chức này lấy Điều 19 của Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền làm cơ
sở để hành động. Phóng viên không biên giới được Robert Ménard, Rémy Loury,
Jacques Molénat và Élmilien Jubineau sáng lập tại Montpellier, Pháp, năm 1985.
Hiện, tổ chức này có trụ sở tại quận 2, Paris; mở văn phòng tại Berlin,
Brussels, Geneva, Madrid, Rome, Stockholm, Tunis, Vienna và Washington DC.
Văn phòng đầu tiên của họ ở châu Á, đặt tại Đài Bắc, Đài Loan
vào tháng 7-2017. Ngoài ra tổ chức còn hoạt động chung với 150 thông tin viên,
phóng viên trên khắp các châu lục cũng như với hàng chục tổ chức đảng phái độc
lập với chính phủ.
Viện dẫn Tuyên ngôn nhân quyền của Liên hợp quốc về nhân quyền,
tự do ngôn luận, tổ chức này tuyên bố theo đuổi tự do chân lý khách quan là một
yếu tố của phẩm giá và tự do của con người, cho rằng tự do ngôn luận và thông
tin là tự do đầu tiên.
Những phương châm mang nhiều ý nghĩa câu từ mỹ miều hơn là khẳng
định giá trị hành động mà họ đưa ra: “Phóng viên không biên giới – RSF là tổ
chức lớn nhất thế giới bảo vệ tự do báo chí, được hiểu là quyền tự do của con
người để thông báo và được thông báo”. Với những tuyên bố và phương châm hành
động như vậy, song thực tế, hoạt động của tổ chức này có đúng tôn chỉ, mục
đích? Các báo cáo, giải thưởng có mang tính khách quan, chân thực?
Đối với Việt Nam, báo cáo của tổ chức Phóng viên không biên giới
thường niên vu cáo Việt Nam, cho rằng các cơ quan báo chí đều hoạt động dưới sự
chỉ đạo và kiểm soát chặt chẽ của Đảng Cộng sản Việt Nam nên “nguồn tin độc lập
duy nhất mà hiện nay người dân có thể tiếp cận chính là từ các blogger và nhà
báo tự do”.
Tổ chức này xuyên tạc chính quyền cộng sản “đang tìm cách đàn áp
và sách nhiễu nhiều blogger thông qua việc sử dụng công an thường phục”; vu cáo
đã có nhiều blogger và nhà báo tự do bị bỏ tù bởi các tội danh “tuyên truyền
chống nhà nước”, “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, “lạm dụng quyền
tự do dân chủ” theo các điều luật 88, 79 và 258 trong Bộ luật Hình sự Việt Nam.
Theo Wikipedia dẫn một điều tra của 2 nhà báo thuộc đài truyền
thanh và truyền hình nhà nước WDR (Đức) thì tổ chức Phóng viên không biên giới
nhận được nhiều ủng hộ từ nhà tỉ phú Mỹ George Soros, người đã từng ủng hộ công
đoàn Solidarno hàng triệu đô la Mỹ và từ Quỹ quốc gia hỗ trợ dân chủ (National
Endowment for Democracy), là tổ chức mà 90% ngân sách xuất phát từ ngân sách
quốc gia của Mỹ và thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ.
Rồi nhà tài trợ là nhà công nghiệp vũ khí và “ông hoàng” truyền
thông đại chúng của Pháp Serge Dassault, tập đoàn truyền thông đại chúng
Vivendi và nhà tỉ phú Franois Pinault. Ngoài ra công ty quảng cáo nổi tiếng
Saatchi & Saatchi tại New York đều thực hiện miễn phí toàn bộ các hoạt động
chung quanh quan hệ công chúng cho tổ chức này.
Theo thông tin chính thức của RSF, ngay từ 2013, nguồn ngân sách
hoạt động hằng năm lên đến nhiều triệu euro, trong đó có đến trên 70% do các
chính phủ và các nhà tài phiệt tài trợ.
Với thực tế tài chính như vậy, đủ hiểu để tổ chức này hoạt động
vì ai, nhằm mục đích gì. Những cái gọi là “xếp hạng tự do báo chí” hằng năm đối
với các quốc gia hay giải “nhân quyền”, “tự do báo chí” mà RSF thực chất chỉ
giống như “mồi câu”, nhử các cá nhân có hành vi chống đối nhà nước sở tại cố
gắng “lập thành tích” bằng các trò quấy phá, chống đối để lĩnh thưởng! “Ăn cây
nào rào cây đấy”, RSF chủ yếu phục vụ mục đích chính trị của các thế lực núp
sau cái bóng gọi là tự do báo chí, dân chủ, nhân quyền.
Do vậy, người ta cũng dễ hiểu, xếp hạng của RSF luôn dựa vào
danh sách củaBộ Ngoại giao Mỹ dành sự “quan tâm” ở nhiều quốc gia, vùng lãnh
thổ trên thế giới, trong đó có các nước như Iran, Syria, TriềuTiên, Việt Nam,
Cuba, Trung Quốc; tuy nhiên lại né tránh, không đưa ra bất kỳ báo cáo nào về
hoạt động chống lại nhà báo của Mỹ và các đồng minh.
Thí dụ, RSF không đưa tin về những người hoạt động trên lĩnh
vựctruyền thông bị giết hại tại Philippines, mặc dù từ năm 1986 đến nay có 176
nhà báo bị giết hại ở nước này. Rồi trường hợp 5 người Cuba bị giam ở Miami,
nhà báo M.A.Jamal (M.A.Gia-man) bị kết án tử hình, nhưng RSF không đề cập qua
bất cứ câu chữ nào trong các bản báo cáo.
Nói về RSF, ngay trên quê hương của Phóng viên không biên giới,
đúng như Giáo sư Salim Lamrani - nhà văn và nhà báo người Pháp chuyên về quan
hệ Mỹ-Cuba - trên tạp chí “Nghiên cứu toàn cầu” trong bài “Sự lừa dối của Phóng
viên không biết giới”, ông viết: “Như người ta có thể dễ dàng thấy, Phóng viên
không biên giới không phải là một nguồn đáng tin cậy. Chương trình nghị sự
chính trị ẩn giấu của nó đã trở nên quá rõ ràng và ác ý của nó đối với một số
quốc gia nằm trong danh sách đen của Mỹ hầu như không phải là vấn đề trùng hợp.
Những đóng góp hào phóng nhận được từ NED giải thích sự liên kết
của RSF với Nhà Trắng.Robert Menard không chỉ đạo một tổ chức bảo vệ các quyền
tự do báo chí, mà thay vào đó, một văn phòng tuyên truyền được tài trợ bởi các
tập đoàn kinh tế và tài chính phục vụ cho thế lực hùng mạnh”. Hay như nhà báo
Safaa Kasraoui của tờ Moroco World News đánh giá: “Báo cáo của RSF là sai lệch,
không chính xác và không tính đến, theo cách khách quan và vô tư của nhiều chỉ
số tích cực về môi trường cởi mở và tự do do báo chí”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét