LÊN ÁN HÀNH ĐỘNG XUYÊN TẠC
CÔNG TÁC CÁN BỘ CỦA
ĐẢNG
Ngày
23-9-2019, thay mặt Bộ Chính trị, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng
ký ban hành Quy định số 205-QĐ/TW về việc kiểm soát quyền lực trong công tác
cán bộ và chống chạy chức, chạy quyền.
Quy định này là
phương thức, giải pháp để kiểm soát quyền lực trong công tác cán bộ và chống
chạy chức, chạy quyền, là bước cụ thể hóa Nghị quyết Đại hội XII của Đảng và
các nghị quyết của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị về xây dựng Đảng. Trong
công cuộc đổi mới đặt ra rất nhiều nhiệm vụ quan trọng, nặng nề về kinh tế,
chính trị, xã hội, văn hóa, quốc phòng, an ninh, đối ngoại. Những nhiệm vụ đó
đòi hỏi Ðảng phải không ngừng bổ sung, phát triển Cương lĩnh, đường lối, nâng
cao năng lực lãnh đạo, cầm quyền và sức chiến đấu của Ðảng. Nhà nước phải hoàn
thiện thể chế, pháp luật theo hướng xây dựng, nâng cao hiệu lực, hiệu quả hoạt
động Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa và hệ thống chính trị.
Cán bộ, đảng viên, công chức, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý
phải có đủ phẩm chất, đạo đức, trí tuệ, uy tín và năng lực mới có thể hoàn
thành trách nhiệm và quyền hạn được giao. Thực thi quyền lực và kiểm soát quyền
lực một cách đúng đắn, không chỉ phòng ngừa tiêu cực, lạm quyền trong công tác
cán bộ mà còn bảo đảm cho sự lãnh đạo, quản lý vận hành có hiệu lực, hiệu quả. Trước
yêu cầu, nhiệm vụ trong tình hình mới, Đảng ban hành Quy định kiểm soát quyền
lực trong công tác cán bộ và chống chạy chức, chạy quyền là hết sức cần thiết
nhằm nâng cao năng lực của Đảng cầm quyền, xây dựng Đảng thật sự trong sạch,
vững mạnh. Lợi dụng Quy định này, các thế lực thù địch, phần tử cơ hội chính
trị, phản động lập tức “diễn biến”, xuyên tạc trên các phương tiện truyền thông
quốc tế, blog hải ngoại, mạng xã hội.
Đài Á châu tự do và nhiều trang mạng chống phá đăng tải loạt bài
với mục đích chính trị, hướng lái cách mạng Việt Nam rằng “Bỏ độc quyền lãnh đạo
mới có thể chấm dứt nạn đảng viên tha hóa”, họ hà hơi tiếp sức cho nhiều phần
tử phản động lưu vong, cơ hội chính trị trong nước thể hiện quan điểm xuyên tạc
rằng: Hiến pháp đã thể hiện mầm mống và bắt đầu của sự suy thoái, đó là Điều 4
khi cho phép đảng lãnh đạo độc quyền và tuyệt đối. Và bản thân bất kể những cái
gì độc quyền sẽ trở nên lạm quyền và lạm quyền thì tất yếu sẽ dẫn đến sự suy
thoái. Họ cũng quy kết, sự độc quyền quá lâu, thiếu minh bạch trong một thời
gian dài nên dẫn tới tình trạng phổ biến là tha hóa đạo đức của cán bộ lãnh
đạo.
Rồi cho rằng, đây là vấn đề mang tính bản chất của chế độ, vì
không có đối trọng quyền lực, không có giám sát, kiểm soát một cách độc lập,
khách quan thì chắc chắn sẽ dẫn đến sự lạm quyền và tha hóa. Hay Quy định này
là cơ hội để thanh trừng nội bộ, loại trừ phe nhóm, để hủy diệt đối với những
người có khả năng tranh giành quyền lực… Để kết thúc, họ kết luận “Trong Đại
hội XIII sắp tới, nếu không tỉnh ngộ và có những thay đổi về đường lối (cách
mạng vô sản, độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội) thì Việt Nam cứ
trượt dài theo con đường cũ, ngày càng mất niềm tin, rối loạn xã hội ngày càng
tăng”.
Khi nghiên cứu về vấn đề kiểm soát quyền lực có thể thấy, mặc dù
còn có nhiều quan điểm khác nhau về phương pháp, cách thức, tính chất được quy
định trong hệ thống pháp luật của các quốc gia, nhưng nhiều học giả quốc tế và
trong nước đều thống nhất cho rằng kiểm soát quyền lực nhà nước đóng vai trò
quan trọng và là tất yếu. Không quốc gia nào có thể phát triển nhanh, ổn định
và bền vững nếu quyền lực nhà nước không được kiểm soát và đảm bảo tính nghiêm
minh của pháp luật. Tuy nhiên, trên thực tế, tình trạng lạm quyền, tha hóa
quyền lực vẫn luôn tiềm ẩn và thường xuyên xảy ra ở bất kỳ quốc gia nào cho dù
thể chế chính trị có khác nhau.
Trong một hội thảo quốc tế về kiểm soát quyền lực và phòng chống
tham nhũng (của Viện Nghiên cứu lập pháp - Quốc hội), bà Eleanor Valentine,
chuyên về xây dựng và phát triển năng lực Nghị viện Hoa Kỳ cho biết, ngay cả ở
Mỹ cũng luôn nỗ lực phòng chống tham nhũng, đây là nhiệm vụ phải được thực hiện
một cách toàn diện và tổng thể, bắt đầu từ những bước phòng ngừa và tăng cường
giám sát là vô cùng quan trọng. Chính phủ có vai trò quan trọng trong việc đề
xuất, soạn thảo và hướng dẫn thi hành luật như ở Việt Nam. Hay trong công trình
nghiên cứu và cuốn sách “Quyền lực chính trị và kiểm soát dân chủ ở Anh”, nhà
nghiên cứu - học giả Stuart Weir và David Beetham rút ra kết luận, trong hệ
thống chính trị ở Vương quốc Anh, kiểm soát quyền lực là phương thức tốt để đảm
bảo chuẩn mực của nền dân chủ xã hội…Nói như thế để thấy, kiểm soát quyền lực,
phòng chống tham nhũng, phòng ngừa, ngăn chặn những hành vi vi phạm pháp luật,
xa rời chuẩn mực của cán bộ, công chức là vấn đề được hầu hết các quốc gia quan
tâm và có thiết chế quy định.
Do vậy không thể nói, sự tha hóa của cán bộ, đảng viên là bản
chất của thể chế chính trị ở Việt Nam, việc ban hành Quy định kiểm soát quyền
lực trong công tác cán bộ và chống chạy chức, chạy quyền là cơ hội để thanh
trừng nội bộ, loại trừ phe nhóm, để hủy diệt đối với những người có khả năng
tranh giành quyền lực… như những quy kết xuyên tạc, ác ý của những phần tử nói
trên. Ở một phương diện khác, thực tiễn đã chứng minh, người ta không thể nói ở
các nước đa đảng thì đảm bảo vấn đề dân chủ, nhân quyền hơn ở các nước có một
đảng (như ở Việt Nam) lãnh đạo; ngược lại cũng không thể khẳng định ở các quốc
gia có một đảng duy nhất lãnh đạo lại dân chủ, đảm bảo vấn đề quyền con người
hơn ở các nước đa đảng. Vấn đề dân chủ, nhân quyền, thể chế chính trị một đảng
hay đa đảng, nhất nguyên hay đa nguyên ở mỗi nước là tùy thuộc vào hoàn cảnh
lịch sử cụ thể của mỗi quốc gia.
Ở Việt Nam, điều kiện lịch sử, văn hóa, chính trị, xã hội và
thực tiễn lịch sử dân tộc, con đường cách mạng vô sản, độc lập dân tộc gắn liền
với chủ nghĩa xã hội là sự lựa chọn của lịch sử, của Chủ tịch Hồ Chí Minh và
của dân tộc Việt Nam. Đây là con đường cách mạng chân chính, tiến bộ, phù hợp
với quy luật phát triển khách quan, đáp ứng được yêu cầu mong mỏi của nhân dân.
Hơn nữa, Đảng là đội quân tiên phong của giai cấp công - nông, tầng lớp trí
thức, Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của dân tộc và nhân dân, vì
mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Do vậy việc Hiến
định vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội trong Điều 4 - Hiến
pháp 2013 là hiển nhiên, phù hợp với tư cách là một đảng chính trị cầm quyền và
phù hợp với thông lệ quốc tế.
Bên cạnh đó không thể phủ nhận, dưới tác động mặt trái của cơ
chế thị trường, một số cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, suy thoái
về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, sa vào chủ nghĩa cá nhân, bị cám dỗ
bởi lợi ích vật chất, không làm tròn trách nhiệm bổn phận của mình trước Đảng,
trước dân; việc đánh giá, bố trí, sử dụng cán bộ còn nể nang, cục bộ; một số cơ
chế chính sách đề bạt, bổ nhiệm chưa công bằng, chưa đầy đủ…Để đáp ứng yêu của
thời kỳ cách mạng mới, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu, việc hoàn
thiện chủ trương, đường lối, quy định nói chung và ban hành Quy định kiểm soát
quyền lực trong công tác cán bộ theo hướng hoàn thiện, bổ sung, cụ thể hóa các
Nghị quyết Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư để xây dựng Đảng
thật sự trong sạch, vững mạnh là hoạt động bình thường, cần thiết, đáp ứng yêu
cầu thực tiễn. Các luận điệu trên là suy diễn, xuyên tạc của những đối tượng cơ
hội, phản động, có nhiều hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam, đi ngược lại
với lợi ích của dân tộc, nhân dân, của Đảng, Nhà nước.
Một là, mục đích của họ là xóa bỏ Điều 4 – Hiến
pháp 2013 quy định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước
và xã hội, hoạt động trên cơ sở Hiến pháp và pháp luật. Từ đó lật đổ sự lãnh
đạo của Đảng với nền tảng tư tưởng là chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí
Minh và Cương lĩnh, chủ trương, đường lối của Đảng.
Hai là, cổ xúy, thúc đẩy từ bỏ con đường cách
mạng xã hội chủ nghĩa, hướng lái theo con đường tư bản chủ nghĩa, theo hướng đa
nguyên chính trị, đa đảng đối lập, “xã hội dân sự” ở Việt Nam. Ba là, tạo cớ
diễn biến tình hình chính trị ở nước ta, cố tình xuyên tạc công tác cán bộ theo
kiểu “tung hỏa mù”, “khuấy nước đục, ngư ông đắc lợi” để tạo ra nhận thức sai
lệch trước thềm Đại hội XIII của Đảng.
Từ đó tạo ra sự hoang mang, dao động, làm suy giảm niềm tin của
nhân dân vào thể chế chính trị, vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà
nước, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, suy thoái về tư tưởng chính
trị, đạo đức lối sống trong nội bộ. Đây là âm mưu diễn biến hòa bình với thủ
đoạn tinh vi, thâm độc. Cán bộ, đảng viên, nhân dân cần tỉnh táo, cảnh giác,
đấu tranh làm thất bại âm mưu nguy hiểm này.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét