VAI TRÒ CỦA ĐẢNG TRONG CÁCH MẠNG THÁNG TÁM
TRUNG LẬP
Cách đây 69 năm, trên bán đảo Đông
Dương diễn ra sự kiện chính trị gây chấn động thế giới - Cách mạng Tháng Tám
năm 1945, ở Việt Nam thắng lợi. Sự kiện vĩ đại này đã cuốn hút nhiều học giả và
giới chính trị gia tư sản phương Tây tốn nhiều thời gian, công sức, tiền của
nhằm tìm kiếm câu trả lời thỏa đáng. Cho đến hiện nay, nhiều nhận định của các
học giả, giới nghiên cứu tư sản vẫn chưa thống nhất, thậm chí còn đối nghịch.
Trớ trêu thay trong một số nhận định đó đã phản ánh sai lệch hiện thực lịch sử,
thiếu tính khách quan, mang tính chủ quan duy ý chí, cho rằng, thắng lợi của
Việt Nam trong Cách mạng Tháng Tám là do "vận may đem đến"? Các nhà
nghiên cứu Mác-xít chân chính đã phân tích tường tận, bóc trần hiện thực lịch
sử, khẳng định chân lý thắng lợi mà Việt Nam giành được trong Cách mạng Tháng
Tám không phải do "vận may", mà là kết quả tổng hợp của nhiều nhân
tố, trong đó, Đảng Cộng sản Việt Nam đóng vai trò quyết định.
Trở lại
lịch sử thập kỷ 40 (thế kỷ XX), trước đòn tấn công quyết liệt của lực lượng
Việt Minh, thực dân Pháp ở Đông Dương sau nhiều thất bại nặng nề, đã thay đổi
chính sách cai trị, tăng cường cấu kết với phát xít Nhật đàn áp, bóc lột nhân
dân Việt Nam, đẩy sinh mệnh quốc gia dân tộc lâm vào khốn đốn, cùng kiệt. Nhận
thức đúng trách nhiệm của mình trước sinh mệnh đất nước, Đảng và Hồ Chí Minh đã
xem xét cẩn trọng tình hình, tìm kiếm nhiều phương kế, cống hiến nhiều trí tuệ,
công sức, lãnh đạo, chỉ đạo toàn dân làm nên thắng lợi trong Cách mạng Tháng
Tám. Cống hiến nổi bật của Đảng tập trung trên 3 vấn đề chiến lược:
Một là, dự
báo chính xác khả năng"nổ ra một cuộc đảo chính" giữa Nhật và Pháp ở
Đông Dương; nhận định "xuất hiện thời cơ cho một cuộc cách mạng dân
tộc". Những năm đầu thập kỷ 40 của thế kỷ XX, tình hình Đông Dương diễn
biến hết sức mau lẹ, một mặt, thực dân Pháp và phát xít Nhật lo đối phó với
phong trào đấu tranh cách mạng của nhân dân do Đảng lãnh đạo, mặt khác, bọn
chúng đang "công kích lẫn nhau", tranh giành địa vị quyền lực rất
quyết liệt. Trong bối cảnh đó, Đảng và Hồ Chí Minh rất bình tĩnh phân tích đánh
giá thấu đáo tình hình, nhận rõ, tuy thực dân Pháp và phát xít Nhật đều có
chung mưu đồ thống trị Đông Dương, song mâu thuẫn giữa chúng ngày càng sâu sắc,
không thể điều hòa. Dựa trên kết quả phân tích, Đảng dự báo tất yếu "sẽ nổ
ra cuộc đảo chính trong nay mai"; và làm "xuất hiện thời cơ cho cuộc
cách mạng dân tộc". Cuối năm 1944, Hồ Chí Minh trên cơ sở theo dõi, nắm
bắt tình hình thực tiễn, chỉ ra cho đồng bào toàn quốc: "Phe xâm lược gần
đến ngày bị tiêu diệt. Các đồng minh quốc sắp tranh được sự thắng lợi cuối
cùng. Cơ hội cho dân tộc ta giải phóng chỉ ở trong một năm hoặc năm rưỡi nữa.
Thời gian rất gấp, ta phải làm nhanh!".
Những dự
báo, nhận định của Đảng và Hồ Chí Minh về tình hình Đông Dương (1940-1945) có ý
nghĩa vô cùng quan trọng đối với toàn bộ tiến trình đấu tranh cách mạng của dân
tộc ta. Đây cũng là cơ sở khoa học giúp các lực lượng cách mạng điều chỉnh
nhiệm vụ, mục tiêu, phương thức đấu tranh nâng cao hiệu quả hoạt động; định
hướng nhanh quá trình xây dựng, phát triển lực lượng cách mạng chuẩn bị cho vũ
trang khởi nghĩa khi thời cơ đến; tạo cơ sở để thống nhất tư tưởng trong Đảng,
các đoàn thể quần chúng, khắc phục mọi biểu hiện lệch lạc, giúp các lực
lượng đấu tranh chống các biểu hiện sai trái, phản động.
Hai là,
thực hiện chuyển hướng chiến lược cách mạng, hình thành phương thức dựa vào bạo
lực cách mạng của quần chúng để tiến hành cách mạng. Xuyên suốt tư tưởng trong
các hội nghị của Đảng từ năm 1941 đến 1945, là quan điểm chuyển hướng chiến
lược cách mạng, cốt lõi là thực hiện cuộc đấu tranh "giải phóng dân
tộc" - đặt nhiệm vụ đánh đế quốc, tay sai giải phóng dân tộc lên hàng đầu.
Quyết định này của Đảng không làm thay đổi mục tiêu, nhiệm vụ cách mạng mà Đảng
đề ra năm 1930, mà là bước triển khai cụ thể nhằm thực hiện thắng lợi mục tiêu
cách mạng trong giai đoạn đầu của chiến lược cách mạng vô sản "giành chính
quyền".
Cách mạng
Tháng Tám là đỉnh cao của cuộc đấu tranh dân tộc, là giai đoạn cuối của tiến
trình khởi nghĩa vũ trang - giai đoạn Tổng khởi nghĩa. Trong lãnh đạo cách
mạng, nét độc đáo, sáng tạo trong tư duy của Đảng và Hồ Chí Minh là nắm chắc độ
chín muồi của thời cơ cách mạng, làm cơ sở cho những quyết định đúng. Trước sự
kiện Nhật đảo chính Pháp, Đảng và Hồ Chí Minh chỉ đạo đình hoãn các cuộc khởi
nghĩa bởi lúc đó, thời cơ cách mạng chưa xuất hiện. Đến khi cuộc đảo chính diễn
ra (9-3-1945), tuy thời cơ đã xuất hiện, song Đảng và Hồ Chí Minh vẫn chưa
quyết định phát lệnh Tổng khởi nghĩa, bởi "do cuộc đảo chính diễn ra quá nhanh,
các tầng lớp đứng giữa chưa ngả hẳn về cách mạng, đội tiên phong còn đang lúng
túng về chuẩn bị khởi nghĩa"2. Lúc này Đảng chỉ cho phép các địa phương,
nếu có đủ các điều kiện thì tiến hành khởi nghĩa từng phần. Khi cao trào chống
Nhật cứu nước dâng cao, thời cơ cách mạng chín muồi trong phạm vi cả nước
(13-8-1945), Đảng mới phát lệnh tiến hành Tổng khởi nghĩa toàn quốc: "Giờ
quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến. Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem
sức ta mà tự giải phóng cho ta".
Tư duy
sáng suốt của Đảng trong quá trình lãnh đạo, chỉ đạo khởi nghĩa vũ trang còn
thể hiện ở tầm nhìn chiến lược về sức mạnh quyết định của quần chúng, từ đó đề
ra nhiều chủ trương, phương thức tuyên truyền, tổ chức quần chúng phù hợp, biết
sáng tạo ra nhiều biện pháp thiết thực nhằm phát huy cao độ sức mạnh các giai
tầng trong xã hội hướng vào nhiệm vụ đánh đổ bộ máy thống trị của phát xít
Nhật. Vì vậy, Cách mạng Tháng Tám xét về thực chất đã biến thành "Ngày hội
của quần chúng".
Ba là,
kiên định tư tưởng chiến lược tiến công, giữ vững quyền lãnh đạo cách mạng của
Đảng. Trong thời kỳ hoạt động cách mạng, lãnh tụ của giai cấp vô sản thế giới
V.I.Lênin đã dạy: "Không bao giờ được đùa với khởi nghĩa", rằng
"một khi đã bắt đầu khởi nghĩa thì phải hết sức quyết tâm hành động và dù
sao cũng tuyệt đối phải chuyển sang tấn công. Phòng ngự là con đường chết của
khởi nghĩa vũ trang"4. Kế thừa và vận dụng sáng tạo lý luận ấy, Đảng và Hồ
Chí Minh luôn nhận thức khởi nghĩa vũ trang là cuộc cách mạng bạo lực mang tính
chất triệt để, muốn giành phần thắng không được do dự, chần chừ, mà phải
"kiên quyết chỉ huy tiến công"5. Tư tưởng tiến công trong khởi nghĩa
vũ trang nói chung, trong Cách mạng tháng Tám nói riêng là tư tưởng chiến lược,
được Đảng và Hồ Chí Minh chuyển hóa thành những hành động "chủ động"
trong thực tiễn: Chủ động đề ra đường lối, phương thức tiến hành bạo lực cách
mạng; lãnh đạo, chỉ đạo các tổ chức chính trị, đoàn thể cách mạng nhanh chóng
xây dựng, phát triển lực lượng cách mạng; chủ động bám nắm tình hình, chớp thời
cơ lãnh đạo quần chúng cách mạng vùng lên đấu tranh lật đổ bộ máy thống trị của
phát xít Nhật, xóa bỏ chế độ chính trị, luật pháp nô dịch gần trăm năm của chủ
nghĩa thực dân đế quốc, dựng lên chính quyền Việt Nam dân chủ cộng hòa, ban bố
thực thi chính sách, pháp luật cách mạng mới "của dân, do dân, vì
dân".
Trong suốt
tiến trình chuẩn bị khởi nghĩa, khởi nghĩa, Đảng luôn nhận thức đúng đắn vị
trí, vai trò lãnh đạo của mình, coi trọng nhiệm vụ phát triển đảng viên, tổ
chức Đảng; tăng cường công tác kiểm tra giữ nghiêm kỷ luật Đảng, xây dựng đoàn
kết, thống nhất trong Đảng; Đảng yêu cầu cán bộ, đảng viên phải luôn bám sát
thực tiễn, gương mẫu, đi đầu trong phong trào cách mạng của nhân dân, thực hiện
tác phong làm việc và sinh hoạt gần gũi, gắn bó mật thiết với quần chúng. Chính
điều này không những củng cố vững vàng "trận địa" lãnh đạo của Đảng
"trong lòng dân", mà còn giúp Đảng phát huy hết khả năng, trách nhiệm
vinh quang đối với dân, với nước. Đánh giá vai trò của Đảng trong Cách mạng
Tháng Tám, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng viết: "Chẳng những giai cấp lao động
và nhân dân Việt Nam ta có thể tự hào, mà giai cấp lao động và những dân tộc bị
áp bức nơi khác cũng có thể tự hào rằng, lần này là lần dầu tiên trong lịch sử
cách mạng của các dân tộc thuộc địa và nửa thuộc địa, một Đảng mới 15 tuổi đã
lãnh đạo cách mạng thành công, đã nắm chính quyền toàn quốc".
Gần 7 thập
kỷ đã trôi qua, song dư âm thắng lợi vĩ đại của Cách mạng Tháng Tám 1945 vẫn in
đậm, lưu truyền trong tâm thức nhiều thế hệ người Việt Nam và những người yêu
nước, tiến bộ trên thế giới. Lịch sử khó có thể lặp lại, song trí tuệ khoa học
lãnh đạo, chỉ đạo của Đảng Cộng sản trong Cách mạng Tháng Tám 1945, ở Việt Nam
đã để lại nhiều kinh nghiệm quý cho nhiều quốc gia, dân tộc trên con đường đấu
tranh giành, bảo vệ nền độc lập của mình. Đối với cách mạng Việt Nam, những
cống hiến to lớn của Đảng trong Cách mạng Tháng Tám không chỉ có giá trị đối
với cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam trong thế kỷ XX, mà
đến nay vẫn còn giá trị rất to lớn trong công cuộc kiến dựng sức mạnh để xây
dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét