VIỆT NAM LÀ ĐẤT NƯỚC TỰ DO TÔN
GIÁO
Lợi dụng Phúc trình tự do tôn giáo thế giới 2017 của Hoa Kỳ, nhiều trang
mạng xấu đã tán phát thông tin thất thiệt, ác ý cho rằng: Cộng sản là những kẻ
“vô thần” nên không có gì khó hiểu Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam hạn chế,
gây khó dễ nhằm xóa bỏ tôn giáo. Sự thật như thế nào?
Văn kiện Hội nghị Trung ương 7, khóa IX của Đảng Cộng sản Việt Nam xác
định: “Tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân
dân, đang và sẽ tồn tại cùng dân tộc trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội
ở nước ta.
Đồng
bào các tôn giáo là bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc”. Chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam là tôn trọng và bảo
đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của tất cả mọi người. Thực tế cho thấy,
Việt Nam không chỉ nỗ lực hoàn thiện hệ thống pháp luật, chính sách về tín
ngưỡng, tôn giáo mà còn bảo đảm đời sống tín ngưỡng, tôn giáo của người dân một
cách thỏa đáng.
Hiện nay, Việt Nam có hơn 25 triệu người có đạo, chiếm 27% dân số; có gần
83.000 chức sắc; hơn 27.000 cơ sở thờ tự. Chính sách của Đảng, Nhà nước Việt
Nam còn khuyến khích các tôn giáo đóng góp vào công cuộc xây dựng Tổ quốc, nhất
là trên lĩnh vực giáo dục và an sinh xã hội. Theo số liệu thống kê chưa đầy đủ,
các tổ chức tôn giáo đã thành lập được 269 trường mầm non với 6.620 phòng học,
tương đương với 1,9% tổng số cơ sở giáo dục cả nước.
Về bảo trợ xã hội, ở Việt Nam hiện có gần 800 cơ sở do các tôn giáo tổ
chức…Các tổ chức này đang nuôi dưỡng những trẻ em mồ côi, tàn tật, người già cô
đơn, bệnh nhân tâm thần, người nhiễm HIV/AIDS…Việc một số cá nhân, nhóm tôn
giáo bị các cơ quan chức năng xử lý hình sự, trấn áp là điều cần thiết và đúng
luật, vì họ đã vi phạm pháp luật chứ không phải vì lý do tôn giáo. Sự trừng
phạt này là nhằm bảo vệ các quyền và tự do cơ bản của người khác, vì lợi ích
chung của xã hội.
Phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền, tôn giáo thế giới do Bộ
Ngoại giao Hoa Kỳ biên soạn ra đời từ thời kỳ Chiến tranh lạnh (1945-1991). Còn
nhớ Tổng thống J.Carter (nhiệm kỳ 1977-1981) là người khởi xướng việc biên soạn
và công bố “phúc trình”. Theo ông, đây là việc làm cần thiết để bảo vệ các “giá
trị Mỹ”, ông đã kiến nghị nghị viện Hoa Kỳ thông qua đạo luật về việc hằng năm
Hoa Kỳ công bố hai phúc trình trên. Kiến nghị của ông đã được nghị viện thông
qua và giao cho Bộ Ngoại giao biên soạn. Còn nhớ trong thời gian này, thế giới
chia thành hai hệ thống xã hội: Xã hội xã hội chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa. Hai
hệ thống xã hội không chỉ khác biệt về hệ tư tưởng mà còn đối đầu với nhau về
chính trị. Trong thời kỳ "Chiến tranh lạnh", Hoa Kỳ đã đồng thời dùng
chiến tranh xâm lược nhiều quốc gia, trong đó có Việt Nam (thời kỳ 1954-1975)
và thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” bằng phương pháp “thẩm thấu giá
trị Mỹ” vào các chế độ, nhà nước xã hội xã hội chủ nghĩa, nói cách khác là
chiến lược can thiệp, lật đổ, chuyển hóa các nước này sang mô hình chính trị đa
nguyên. Tình hình ngày nay đã khác, các quốc gia với hệ tư tưởng, thể chế chính
trị xã hội khác nhau, không còn đối lập, đối đầu nhau nữa.
Hoa Kỳ và Việt Nam ngày nay trở thành đối tác toàn diện. Văn kiện Đối tác
toàn diện được nguyên thủ hai quốc gia ký kết năm 2013 ghi nhận nguyên tắc các
bên tôn trọng Hiến chương Liên hợp quốc và thể chế chính trị của nhau...
Vì thế, Hoa Kỳ không nên dùng "phúc trình" để can thiệp vào công
việc của Việt Nam. Hơn nữa, Việt Nam và Hoa Kỳ đã có "kênh" đối thoại
về nhân quyền… những khác biệt, khoảng cách nào đó do quan niệm về giá trị khác
nhau thì hai bên có thể học hỏi lẫn nhau, rút ngắn khoảng cách thông qua đối
thoại. Đây là phương thức tốt nhất, văn minh nhất, thay vì áp đặt quan điểm của
mình cho một quốc gia, dân tộc khác. Thiết nghĩ những người soạn thảo và thông
qua Phúc trình tự do tôn giáo thế giới 2017 hãy từ bỏ tư duy chính trị cổ hủ,
lạc hậu của thời kỳ Chiến tranh lạnh, không nên dùng cái gọi là “phúc trình
thường niên” để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, điều này đi ngược
lại lợi ích và làm tổn thương đến quan hệ giữa hai nước.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét