CẦN NGĂN NGỪA LẠM DỤNG QUYỀN TỰ
DO NGÔN LUẬN VÀ QUYỀN TIẾP CẬN THÔNG TIN
Quyền tự do ngôn luận, báo chí
và quyền tiếp cận thông tin là một quyền cơ bản, quan trọng của cá nhân được
quy định trong nhiều công ước quốc tế về quyền con người (QCN) và đã được quy
định trong các Hiến pháp Việt Nam, đặc biệt là Hiến pháp 2013. Thế nhưng cách đây
không lâu trong dịp đầu năm 2018, trên mạng Dân luận và nhiều hãng thông tấn,
báo chí phương Tây đã tán phát “Bản lên tiếng về quyền được nói và nghe sự
thật”.
Văn bản mạng này do
những tổ chức xã hội mạng phi pháp và một số cá nhân tự xem mình người “bất
đồng chính kiến” ký. Điều đáng chú ý là có nhiều mạng và cá nhân ở nước ngoài,
như Hoa Kỳ, Canada, Australia… cũng tham gia. “Bản lên tiếng” đưa ra một số vụ
án, trong đó những bị can, bị cáo đã sử dụng mạng xã hội, nhất là mạng Facebook
làm minh chứng.
Văn bản ảo này đòi hủy
bỏ nhiều điều luật trong ChươngXI- Về các tội phạm an ninh quốc gia, như Điều
79 (Tội lật đổ chính quyền nhân dân), Điều 88, Điều 258 Bộ luật Hình 1999 (vẫn
được giữ lại trong Bộ luật Hình sự 2015). Họ còn đòi “trả lại toàn bộ sự thật”
liên quan đến “biến cố Mậu Thân, 1968”.
Pháp luật nước ta cũng
như các quốc gia, quyền bao giờ cũng đi đôi với nghĩa vụ. Hiến pháp và nhiều bộ
luật nước ta đã quy định rõ ràng các quyền tự do ngôn luận, báo chí, kể cả sử
dụng mạng xã hội, và quyền tiếp cận thông tin.
Theo tổ chức nghiên cứu
về mạng xã hội quốc tế Next Web, Việt Nam nằm trong “top 10” quốc gia có nhiều
người dùng Facebook nhất thế giới. Số người có tài khoản trên Facebook là 64
triệu người, chiếm 3% tổng số tài khoản Facebook toàn cầu. Người dân có thể đăng
tải lên mạng “Upload” các video/clip hoàn toàn không bị cấm đoán nếu không vi
phạm pháp luật. Vậy vì sao trong số 64 triệu tài khoản trên Facebook của người
Việt chỉ có một số rất ít người, như Hồ Văn Hải, Vũ Quang Thuận, Hoàng Đức
Bình… bị ra tòa?
Đó là vì họ đã vi phạm
pháp luật. Chẳng hạn Hồ Văn Hải với trang blog và tài khoản facebook đã đăng
nhiều bài viết bôi nhọ, xuyên tạc đường lối chủ trương của Đảng và Nhà nước; Vũ
Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển đã đăng tải nhiều video clip lên mạng Internet,
phỉ báng chính quyền, phao tin bịa đặt, xuyên tạc sự thật.
Hoàng Đức Bình phạm tội
“Chống người thi hành công vụ”; “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi
ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”, quy định tại
Điều 257, 258 Bộ luật Hình sự (1999) trong vụ “biển tình bất bạo động” đòi đuổi
Formosa, tụ tập động người cố tình gây ách tắc quốc lộ 1A đoạn qua Hà Tĩnh,
Nghệ An vào tháng 5-2017.
Còn về cái gọi là “biến
cố Mậu Thân” thì sự thật là: Cuộc tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 nằm
trong chiến lược quân sự - chính trị tạo ra bước ngoặt cho cuộc kháng chiến
chống đế quốc Mỹ xâm lược. Cuộc tiến công này đã đập tan ý chí giành chiến
thắng của đế quốc, buộc Mỹ phải ngồi vào bàn đàm phán, tạo thế và lực để quân
dân ta giành toàn thắng vào năm 1975.
Tôn trọng và bảo đảm QCN
thuộc bản chất và là một mục mục tiêu của Đảng và Nhà nước ta. Cho đến nay,
trong thời kỳ đổi mới, quá trình xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN, nền kinh tế
thị trường định hướng XHCN, các QCN được được tôn trọng và bảo đảm trên thực
tế.
Lần đầu tiên Hiến pháp
2013 đã giành cả một chương (Chương II ) quy định về “QCN, quyền và nghĩa vụ
công dân”. Chương này không chỉ quy định đầy đủ các QCN, quyền và nghĩa vụ công
dân mà còn quy định những nguyên tắc cơ bản về QCN. Đó là: 1) Nguyên tắc về mối
quan hệ giữa Nhà nước với người dân, trong đó Nhà nước có nghĩa vụ, người dân
là chủ thể của quyền; 2) nguyên tắc hạn chế quyền (chẳng hạn quyền tự do tín
ngưỡng, tôn giáo… (Điều 24); quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền tiếp
cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình… (Điều 25) có thể bị hạn chế “vì lợi
ích an ninh quốc gia, trật tự xã hội…”. Cần lưu ý rằng, quyền tự do ngôn luận,
báo chí, quyền tiếp cận thông tin…” là những quyền bị hạn chế.
Theo Bộ Thông tin và Truyền
thông, tính đến hết năm 2017, cả nước có 849 cơ quan báo chí, tạp chí in, trong
đó có 86 báo Trung ương, 99 báo địa phương, 664 tạp chí và 67 đài phát thanh,
truyền hình Trung ương và địa phương, 5 đơn vị hoạt động truyền hình với tổng
số kênh phát thanh, truyền hình trong nước được cấp phép là 281 kênh; 195 cơ
quan báo chí điện tử đã được cấp phép, trong đó có 171 cơ quan báo chí, đài,
tạp chí thực hiện loại hình báo chí điện tử; 178 giấy phép được thiết lập trang
thông tin điện tử tổng hợp được cấp cho các cơ quan báo chí in, phát thanh,
truyền hình để khai thác thế mạnh của loại hình thông tin hiện đại, đáp ứng nhu
cầu thông tin trong tình hình mới, nhất là khi thông tin trên mạng xã hội ngày
càng có ảnh hưởng đến xã hội.
Năm 2016, Quốc hội ta đã
thông qua Luật tiếp cận thông tin (LTCTT). Đây là một đạo luật cụ thể hóa về
quyền tự do ngôn luận, báo chí được quy định trong Hiến pháp 2013. Theo quy
định của LTCTT thì quyền tiếp cận thông tin là một quyền có thể bị hạn chế hoặc
là quyền có điều kiện. Những quyền bị hạn chế chẳng hạn: “Thông tin thuộc bí
mật nhà nước, bao gồm những thông tin có nội dung quan trọng thuộc lĩnh vực
chính trị, quốc phòng, an ninh quốc gia, đối ngoại, ...”; nhữngthông tin được
tiếp cận có điều kiện: “Thông tin liên quan đến bí mật kinh doanh được tiếp cận
nếu chủ sở hữu bí mật kinh doanh đó đồng ý”... Thông tin liên quan đến bí mật
đời sống riêng tư, nếu được người đó đồng ý” (Điều 7).
Điều 11 quy định về các
hành vi bị nghiêm cấm, bao gồm: “Cố ý cung cấp thông tin sai lệch, không đầy
đủ, trì hoãn việc cung cấp thông tin; hủy hoại thông tin; làm giả thông tin…
Cung cấp hoặc sử dụng thông tin nhằm xúc phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín, gây
kỳ thị về giới, gây thiệt hại về tài sản của cá nhân, cơ quan, tổ chức...”
Trước tình hình nhiều cá
nhân, tổ chức mạng sử dụng mạng xã hội, internet vi phạm quyền, lợi ích quốc
gia, quyền, lợi ích cá nhân, Bộ luật Hình sự 2015 đã có những quy định bảo vệ
các quyền này. Điều 288 về “Tội đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin mạng máy
tính, mạng viễn thông” quy định, người nào thực hiện hành vi vi phạm pháp
luật nhằm thu lợi bất chính thì bị phạt tiền, phạt cải tạo không giam giữ, phạt
tù cao nhất đến 7 năm.
Trong thời gian qua,
không ít người cho rằng, mọi người đều có quyền sử dụng mạng viễn thông, mạng
máy tính, mạng xã hội, xem đó là một quyền tuyệt đối không có giới hạn cả những
thông tin sai sự thật, thông tin bịa đặt... lên mạng mà không phải chịu trách
nhiệm gì. “Bản lên tiếng” nói trên là một ví dụ.
Hơn lúc nào hết cán bộ,
đảng viên và người dân cần hiểu rõ, nắm vưỡng các quy định của pháp luật về
quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, quyền tiếp cận thông tin; nâng cao tinh
thần cảnh giác với những thủ đoạn tung tin ảo trên mạng xã hội, tránh tình
trạng vô tình trở thành người vi phạm pháp luật.
Sự Thật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét