“TỰ DO
NGÔN LUẬN”
LUẬN ĐIỆU CỦA NHỮNG KẺ PHẢN QUỐC
Một trong những thủ đoạncủa chống phá của các
thế lực phản động hiện nay là thông qua hệ thống các trang mạng xã hội
để truyền bá những “giá trị phương Tây” như: “tự do, dân chủ…”, trong
đó, “tự do ngôn luận” được các thế lực thù địch “cải biến” trở
thành “chân lý”, “đỉnh cao” của xã hội tư bản. Vậy thực chất của
“tự do ngôn luận” mà các thế lực thù địch đang thường xuyên kẻ tung,
người hứng là gì? Bài viết xin cung cấp vài nét khái lược để mọi
độc giả cùng tham khảo.
Vấn đề đặt ra, liệu phải chăng ở các nước
phương Tây thực sự là những “thiên đường” của tự do ngôn luận? là
đích đến của thời đại? Câu trả lời là không. Vì trong xã hội tư
bản, hoạt động báo chí luôn nằm trong khuôn khổ của pháp luật tư
sản, mà pháp luật tư bản là “luật của giai cấp tư sản”, thể hiện ý
chí của giai cấp tư sản, chứ không phải là của đông đảo các tầng
lớp nhân dân, nên không thể có tự do ngôn luận ngoài khuôn khổ của
pháp luật, nằm ngoài sự kiểm soát của nhà nước.
Nghĩa là không phải như một số kẻ luôn tự
nhận là “nhà khai dân trí” cho rằng: ở đó muốn nói gì thì nói,
muốn nói như thế nào cũng được, mà luôn bị hạn chế bởi thời gian,
địa điểm, phạm vi…Thậm chí, tự do báo chí chỉ dành riêng cho một số
người nhất định, đúng như nhà báo danh tiếng, đồng thời là nhà văn,
nhà nghiên cứu khoa học xã hội – Paul Sethe – công dân Cộng hòa Liên
bang Đức khi đánh giá về tự do báo chí phương Tây đã nói: “tự do báo
chí là tự do phổ biến những ý kiến riêng của 200 người giàu có”.
Ở các nước tư bản, mặc dù trong hiến pháp
của họ đều ghi nhận công dân có quyền tự do ngôn luận, hội họp, xuất
bản, nhưng không coi quyền này là “tự do tuyệt đối”. Ở Pháp, Đạo
luật 1881 cũng nêu rõ các giới hạn trong tự do báo chí vì sự lạm dụng
tự do, cụ thể đưa ra các định nghĩa về tự do báo chí, về cơ bản
đến nay, đạo luật này vẫn còn nguyên giá trị. Ở Italia, nhiều nhà
báo đã bị đe dọa tính mạng nếu họ viết bài về tội phạm và hoạt
động của Maphia…Bên cạnh đó, trong hiến pháp của các nước tư bản còn
giữ lại rất nhiều điều kiện bảo lưu, giúp cho giai cấp tư sản khi
cảm thấy sự thống trị của mình bị đe dọa, thì sẽ “có khả năng
điều động quân đội đến đàn áp hoặc thực hiện giới nghiêm…”. Ví dụ,
ở Anh, mọi người có thể tự do công khai diễn thuyết trong trường hợp
nhất định, tuyên truyền cho chủ trương của mình, thậm chí có thể
thóa mạ cả thủ tướng, nhưng nếu có người hô “đả đảo Chính phủ Anh”,
“đả đảo Nữ hoàng”, hoặc tuyên truyền bạo lực cách mạng thì sẽ bọ
bắt.
Ở nước Mỹ được một số người cho là “hình
mẫu của tự do”. Hiến pháp Mỹ, năm 1791 có quy định: nghị viện không
được đưa ra pháp luật tự do ngôn luận. Nhưng theo một đạo luật của năm
1798 thì sẽ là tội phạm nếu viết, in, phát biểu và phổ biến những
văn bản sai sự thật, cố ý xúc phạm hay chống lại chính quyền. Để
truy cứu trách nhiệm hình sự loại vi phạm này, điều 2385, chương 115 –
Bộ luật hình sự Mỹ đã có quy định nhiêm cấm mọi hành vi in ấn,
xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền bá, buôn bán, phân phối hoặc
trưng bày công khai bất cứ tài liệu viết hoặc in nào có nội dung vận
động, xúi giục hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết, tham
vọng hoặc tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ
chính quyền cấp nào của Mỹ bằng vũ lực hoặc bạo lực. Theo Hiến
pháp Mỹ thì tòa án tối cao được phép đưa ra những trừng phạt pháp
lý khi phát hiện báo chí có hành vi phá hoại, lăng nhục, vu khống,
xúc xiểm nhà nước, xã hội và cá nhân.
Hàng năm, hàng trăm các văn bản khác nhau
được tòa án tối cao ban hành để điều hành và kiểm soát báo chí ở
Mỹ. Họ còn có quy định: không được tự do ngôn luận có tính chất
tượng trưng như miệt thị quốc kỳ, xé thẻ quân dịch; không được tự do
ngôn luận dẫn đến tổn hại trật tự công cộng, dẫn đến bạo loạn…Từ
đó có thể thấy rõ, ở nước Mỹ không có tự do ngôn luận tuyệt đối.
Nghị viện Mỹ đưa ra luật trấn áp bạo động phản loạn, trong đó có
quy định rõ: “những ngôn luận, sách báo lăng mạ hoặc kích động nhân
dân, khinh thường chính thể Mỹ, đều bị nghiêm trị”.Ở nước láng giềng
chúng ta như Thái Lan, bất cứ ái xúc phạm hoàng gia đều bị nghiêm
trị theo pháp luật.
Từ những trích dẫn ở trên có thể khẳng
định, trong thế giới được đại không có ở bất cứ nơi đâu là “tự do
tuyệt đối”, cũng chưa có một xã hội nào là chân lý để làm biểu
tượng hình mẫu cho các nước khác noi theo, học tập cả. Tuy nhiên, có
một thực tế thời gian qua, một số đối tượng luôn dẫn dụ, bẻ công sự
thật đó, luôn lợi dụng vào cái “tự do ngôn luận tuyệt đối” không có
để lừa mị nhân dân chống lại Đảng, Nhà nước ta. Một trong những nhân
vật nổi lên phải kể đế như linh mục Nguyễn Văn Khải – kẻ lưu vong tại
Mỹ được tổ chức khủng bố Việt Tân hà hơi, tiếp sức đã trơ trẽnxúc
phạm, xuyên tạc, bôi nhọ anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh, cổ súy cho
hành động lật đổ chế độ XHCN tại Việt Nam; tôn sùng Ngô Đình Diệm-
một kẻ bị xử tử bởi chính những đồng bọn của hắn- họ Ngô kia “vĩ
đại đến mức đó ư”?; một vị linh cẩu “đáng kính” bị dư luận trong
nước lên án như Nguyễn Đình Thục – giáo xứ Song Ngọc khi vu cáo
“chính quyền nổ súng vào nhà thờ”, kích động nhân dân biểu tình làm
mất an ninh trật tự, ảnh hưởng đến cuộc sống yên bình của người dân;
một vi linh mục khác – Đặng Hữu Nam, kẻ trắng trợn xuyên tạc lịch sử, phủ
nhận hoàn toàn giá trị, ý nghĩa lớn lao của chiến thắng 30-4-1975, xét về góc độ
xã hội, đây là điều không thể chấp nhận được.
Với một công dân nước Việt Nam có trách nhiệm, một
người Công giáo thực hiện lẽ sống “kính Chúa yêu nước”, sẽ không ai làm như vậy
cả. Lịch sử dân tộc đã được khẳng định trên giấy trắng mực đen, đây là một
sự thật khách quan không thể phủ nhận.
Trên địa bàn tỉnh Đắk Lắk, tên Huỳnh Ngọc Tuấn tự phong cho
mình trở thành nhà “khai hóa” khi liên tiếp đăng các bài “Khai dân
trí”, với nội dung là nói xấu Đảng, Nhà nước, vu khống, xuyên tạc,
chủ trương, đường lối của Đảng, pháp luật Nhà nước ta, ngang nhiên
phủ nhận sự đúng đắn của con đường đi lên CNXH, đòi lật đổ chế độ
XHCN ở Việt Nam. Hơn thế nữa, y còn lôi kéo người thân trong gia đình
mà điển hình là Huỳnh Thục Vy – một kẻ vắt mũi chưa sạch, thiếu
những kiến thức căn bản nhất về chính trị nhưng luôn ăng ẳng tru lên
theo tiếng sói cha – Huỳnh Ngọc Tuấn; ả thường xuyên nói xấu, bôi nhọ
chế độ, ngang nhiên buôn bán, cung cấp cờ ba que, hô hào tái lập chế
độ Việt Nam cộng hòa ở nước ta; xúc phạm quốc kỳ nước Cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Vệt Nam.
Có thể thấy, các thế lực thù địch đã lợi
dụng vào tính nhân đạo của pháp luật, tính nhân văn trong ứng xử của
văn hóa truyền thống của dân tộc Việt Nam và tự do ngôn luận ở nước
ta, không ngớt ong ỏng chửi bới, xúc phạm, xúi giục, cổ súy cho các
hành vi nhằm lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Những kẻ đó
phải được nghiêm trị theo pháp luật không thể dung thứ, chúng ta đã
quá nhân nhượng, nhưng có lẽ chúng ta càng nhân nhượng thì bọn chúng
càng lấn tới và quyết chống phá đến cùng mưu đồ làm sụp đổ chế độ
ở nước ta.
Chúng ta, mỗi một người Con Lạc, Cháu Hồng hãy luôn cảnh tỉnh, quyết lật mặt những kẻ
phản quốc, quyết không để bọn phản quốc, hại dân lợi dụng tự do ngôn
luận để che dấu hành vi nhơ nhuốc của chúng; sự xảo trá của những
kẻ phản quốc đã chuẩn bị đất rồi, chúng ta chỉ còn phải làm cái
công việc đào huyệt chôn chúng mà thôi.
Trung Lập
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét