LUẬN ĐIỆU HOANG TƯỞNG VÀ THÂM ĐỘC CỦA NHỮNG KẺ XUYÊN TẠC
LỊCH SỬ
Mấy nghìn năm lịch sử dựng nước cũng là từng ấy thời gian dân tộc Việt Nam phải
chống giặc giữ nước. Một lịch sử quá đậm nét sử thi từ thời Hùng Vương đến một
“Điện Biên chấn động địa cầu” và cuối cùng là một “Chiến dịch Hồ Chí Minh” giải
phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, vùng lên từ đống tro tàn đổ nát,
trưởng thành và vững vàng cho đến ngày nay. Người Việt Nam sẽ còn nhắc mãi và
không bao giờ quên niềm tự hào cả một dân tộc “Dù phải đốt cháy cả dãy Trường
Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập”.
Ấy vậy mà thời gian gần đây, một số kẻ lại tung ra các bài viết, những phát
biểu đòi “xét lại lịch sử”, họ lớn tiếng đòi “xét lại vai trò lãnh đạo” của
Đảng, vu cáo Đảng Cộng sản Việt Nam “đặt lợi ích Đảng lên trên lợi ích dân tộc,
đẩy dân tộc Việt Nam vào con đường binh đao máu lửa hơn 30 năm”. Họ phát biểu
ào ào vô trách nhiệm rằng “Đảng chỉ lấy dân làm vật thí nghiệm, vật hi sinh cho
chủ nghĩa xã hội hư vô, đưa dân tộc Việt Nam vào con đường máu lửa”
Chúng ta là người Việt Nam chân chính. Chúng ta phải nói một cách dứt khoát
rằng, đây lại là một luận điệu xuyên tạc lịch sử với ý đồ bôi nhọ, chà đạp
trắng trợn lên thành quả cách mạng mà toàn dân tộc phải đánh đổi bằng biết bao
xương máu để đổi lại độc lập cho dân tộc, tự do cho nhân dân. Chúng ta phải hết
sức cảnh giác với những luận điệu này bởi nó dễ gây nên sự hiểu lầm. Điều nguy
hiểm là một số ít người thiếu hiểu biết lịch sử đất nước và lớp người trẻ sinh
ra sau chiến tranh sẽ nhận thức sai lầm dẫn tới phủ nhận thành quả cách mạng,
mất lòng tin vào chế độ, vào con đường đi tới của dân tộc dưới sự lãnh đạo của
Đảng Cộng sản Việt Nam.
Một nhà “dân chủ” tự phong đã viết trên RFA Việt ngữ: “Phan Châu Trinh mất sớm,
con đường cứu nước đúng đắn Phan Châu Trinh vừa khởi xướng, đành bỏ dở! Sự
nghiệp giải phóng dân tộc Việt Nam thôi đành phó thác cho những người Cộng sản!
Và dân tộc Việt Nam phải trải qua con đường đấu tranh bạo lực dằng dặc máu
lửa”. Thưa với nhà “dân chủ”, ông ngủ gật trong giờ học lịch sử hay sao? Lịch
sử của dân tộc Việt Nam diễn tiến rất đúng quy luật và truyền thống như thế
này: Khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược và cả khi thiết lập được quyền cai trị
trên đất nước Việt Nam thì dân tộc này đã kháng cự lại. Đã có biết bao cuộc nổi
dậy của nhân dân dưới ngọn cờ của các sĩ phu yêu nước. Nhưng tất cả các cuộc
kháng cự đó đều thất bại. Ông cho rằng vì cụ Phan Châu Trinh mất sớm, nếu không
dân tộc này sẽ đi theo con đường của Ấn Độ đòi lại độc lập từ người Anh? Điều
này cho thấy ông đã cố tình bẻ cong sự thật lịch sử và cố tình suy diễn theo
cái lối “nói cho sướng miệng”. Sự thật thì sau nhiều cuộc khởi nghĩa và các
phong trào chống Pháp không đem lại kết quả, đứng trước vận mệnh của đất nước,
Đảng Cộng sản đã gánh vác sứ mệnh giải phóng dân tộc. Phong trào chống xâm lược
do những người Cộng sản phát động có cùng mục đích như các phong trào khởi
nghĩa trước đó là giành, giữ độc lập cho Tổ quốc, hạnh phúc cho nhân dân.
Đảng Cộng sản Việt Nam có “hiếu chiến” như ông và các nhà “dân chủ” “mèo mả gà
đồng” giống ông quy kết không? Chúng ta cùng tìm hiểu vấn đề này. Những ai hiểu
biết về hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, những người có lương tri
trên thế giới, đều đứng về phía Việt Nam. Đáng lẽ sau Cách mạng Tháng Tám, nhân
dân ta phải được sống trong hòa bình, độc lập, tự do để xây dựng chế độ mới.
Nhưng thực dân Pháp đã quay trở lại xâm lược Việt Nam. Trong tình thế tương
quan lực lượng bất lợi cho một chính phủ còn non trẻ, rất cần một khoảng thời
gian để xây dựng lực lượng nên Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng chủ trương hòa hoãn
với thực dân Pháp. Nhưng thực dân Pháp quyết dùng vũ lực đánh chiếm toàn bộ
nước ta. Chúng gây ra nhiều vụ xung đột đẫm máu và cuối cùng gửi tối hậu thư cho
Chính phủ ta, đòi quân, dân ta hạ vũ khí. Vậy thì xin hỏi các nhà “dân chủ”, ở
vào tình thế như vậy, theo các vị thì Đảng Cộng sản Việt Nam mà người đứng đầu
là Chủ tịch Hồ Chí Minh phải xử lý ra sao? Nếu theo cách nói của các vị thì nên
chọn con đường “không đổ máu” ư? Xin thưa, không đổ máu mà vẫn giữ được độc lập
như các vị nói thì chỉ là con đường chấp nhận làm kiếp nô lệ mà thôi! Dân tộc
này không bao giờ chọn con đường đó! Trong “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến”,
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: “Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân
nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng
quyết tâm cướp nước ta lần nữa!” Người khẳng định ý chí sắt đá của toàn Đảng,
toàn quân, toàn dân ta “Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu
mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Nhà sử học Pháp Philip Deville đã
nhận định: “Trong khi máy bay, xe tăng và binh lính Pháp ùn ùn kéo đến Việt Nam
để chuẩn bị xâm lược, thì chỉ có một dân tộc cam chịu để mình bị cắt cổ, chỉ có
một dân tộc ươn hèn, thực sự phản bội dân tộc mình mới không chuẩn bị gì, không
hành động gì để chống lại”. Chính Tổng thống Pháp F. Mitterrand, trong chuyến
thăm Việt Nam tháng 02-1993 nói rằng: “Cụ Hồ Chí Minh đã tìm kiếm những người
đối thoại nhưng không tìm được, dù rất mong muốn đàm phán để hướng tới độc lập,
cụ Hồ Chí Minh đã bị đẩy vào cuộc chiến tranh. Đến đây hẳn các “nhà dân chủ” đã
hiểu là các vị đang chụp mũ cho Đảng Cộng sản. Còn giả sử như không hiểu thì có
lẽ chăng đầu óc các vị đã bị thiểu năng.
Có kẻ còn hồ đồ rằng: “Trong khi đội quân xâm lược Pháp lực đã kiệt, thế đã tàn
thì lực lượng kháng chiến giành độc lập đã lớn mạnh, đang bừng bừng xốc tới,
chỉ dấn thêm một bước là cả nước sạch bóng giặc ngoại xâm. Nhưng những người
Cộng sản đặt giá trị giai cấp lên trên giá trị dân tộc thì giải phóng dân tộc
không phải là mục đích duy nhất và cao nhất của họ. Với ý thức hệ giai cấp,
những người Cộng sản Việt Nam coi giải phóng dân tộc không phải là mục đích mà
chỉ là phương tiện để họ làm cách mạng vô sản thế giới”. Thật nực cười cho cái
lập luận méo mó, quái gở này. Các vị vì ngu dốt hay vì cố tình xuyên tạc cuộc
kháng chiến thần thánh của dân tộc ta là cuộc chiến tranh ý thức hệ, chiến
tranh ủy nhiệm, miền Bắc xâm lược miền Nam? Hiệp định Geneve quy định Pháp phải
cam kết tôn trọng các quyền dân tộc cơ bản của nhân dân Việt Nam, rút quân về
nước. Theo Hiệp định Geneve, tháng 7-1956 sẽ tổ chức tổng tuyển cử tự do thống
nhất đất nước. Nhưng đế quốc Mỹ với âm mưu biến miền Nam nước ta thành thuộc
địa kiểu mới và căn cứ quân sự, lập “đê chắn làn sóng đỏ” xuống phía Nam nên đã
hất cẳng Pháp, nhảy vào xâm lược chia cắt lâu dài đất nước ta. Ngô Đình Diệm
từng tuyên bố khi sang thăm Mỹ năm 1957: “Biên giới Hoa Kỳ đến vĩ tuyến 17”.
Trên thực tế, Mỹ và chính quyền tay sai Việt Nam Cộng hòa đã gây ra “cuộc chiến
tranh một phía”. Họ dọa “lấp sông Bến Hải”, “Bắc tiến”, “giải phóng Cố đô rửa
hận”. Sau này, đế quốc Mỹ còn thực hiện cuộc “chiến tranh cục bộ”, đưa quân Mỹ
vào xâm lược miền Nam, và tiến hành cuộc “chiến tranh phá hoại”, đe dọa đẩy
miền Bắc nước ta trở về “thời kỳ đồ đá”. Như thế thử hỏi có con đường độc lập,
thống nhất không đổ máu ư? Không có gì quý hơn độc lập, tự do, Chủ tịch Hồ Chí
Minh khẳng định: “Hễ còn một tên xâm lược trên đất nước ta, thì ta còn phải
tiếp tục chiến đấu, quét sạch nó đi”. Nhân dân Việt Nam, bạn bè trên thế giới,
nhân dân tiến bộ Mỹ và cả một số người trong chính giới Hoa Kỳ hẳn vẫn không
quên, trong suốt hơn 40 năm thù địch Việt Nam, Hoa Kỳ đã trực tiếp khiến cho
hàng triệu người Việt Nam phải hy sinh và hàng triệu người khác bị tàn tật,
phải chịu di hại của chiến tranh, của chất độc da cam, bao vây cấm vận làm cho
nhân dân Việt Nam vốn đã khốn khó do phải khắc phục hậu quả chiến tranh lại
càng thêm khốn khó.
Tổng thống Nixon đã cay đắng thừa nhận: “Sai lầm nghiêm trọng của chúng ta là
không biết một trong những quy luật của chiến tranh. Đó là, đừng bao giờ bước
vào cuộc chiến tranh, nếu không biết cách nào để ra khỏi cuộc chiến tranh đó”.
Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara trong cuốn hồi ký “Nhìn lại quá khứ – Tấn
thảm kịch và những bài học về Việt Nam” (In Retrospect: The Tragedy
and Lessons of Vietnam) đã viết: “Chúng tôi ở trong chính quyền Kennedy và
Johnson, tham gia vào các quyết định về Việt Nam, đã hành động theo những gì
chúng tôi coi là nguyên tắc và truyền thống của dân tộc này. Chúng tôi đã ra
các quyết định dưới ánh sáng của các giá trị đó. Nhưng chúng tôi đã sai lầm,
sai lầm khủng khiếp. Chúng tôi mắc nợ các thế hệ tương lai trong việc giải
thích tại sao lại sai lầm như vậy”. Lẽ phải chỉ có một. Những người chủ mưu
trong cuộc chiến tranh Việt Nam đã thú nhận thì những lập luận kiểu “giá như”
của những kẻ xuyên tạc, bóp méo lịch sử như các “nhà dân chủ” đều trở nên vô
nghĩa. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thần thánh của nhân dân Việt Nam đã
được lịch sử ghi nhận.
Dân tộc Việt Nam từ thủa khai sơn lập địa đến nay luôn chủ trương sống và hành
động theo tư tưởng “Đem đại nghĩa để thắng hung tàn/ Lấy chí nhân để thay cường
bạo”, “lấy chính nghĩa để thắng phi nghĩa” không thể là một dân tộc “nồi da nấu
thịt”, “tắm máu” đồng bào như luận điệu xuyên tạc của những kẻ vì động cơ cá
nhân, mục tiêu tư lợi đã lớn tiếng phê phán, chà đạp lên truyền thống tổ tiên…
Thực tế lịch sử đã minh chứng, sau đại thắng mùa Xuân năm 1975 không có chia
cắt, chỉ có thống nhất; không có “tắm máu”, chỉ có hòa hợp dân tộc, thống nhất,
hòa bình, xây dựng đất nước.
Thế giới đã bước sang giai đoạn mới, trong đó, hòa bình, hợp tác và phát triển
đã trở thành xu thế chủ yếu của thời đại. Lịch sử dân tộc đã chứng minh, dân
tộc Việt Nam yêu chuộng hòa bình, nâng niu từng mối quan hệ bang giao hữu hảo
nhưng nếu độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ bị xâm phạm thì dân tộc này
quyết không chịu lùi bước. Các “nhà dân chủ” trong khi phủ nhận hai cuộc chiến
tranh thần thánh của nhân dân nhưng lại nuôi dã tâm gây ra “biến cố” làm mất ổn
định đất nước hòng mong muốn trong sự rối loạn trục lợi cho những toan tính cá
nhân. Thật chỉ là hành động của những kẻ hoang tưởng và thâm độc!
H.A
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét