AI THỜ Ơ VỀ CHÍNH TRỊ?
Mới
đây, trên không gian mạng có đăng bài viết “đến khi nào chúng ta nên quan tâm
các vấn đề chính trị” của Trần Anh Dương. Y đã cố tình lợi dụng những vụ việc
đã được các cơ quan, chức năng giải quyết và những vấn đề được dư luận xã hội
quan tâm hiện nay để suy diễn, đánh “bùn sang ao” phủ nhận tất cả mọi cố gắng
của nhân dân trong công cuộc kiến thiết, xây dựng đất nước.
Đây
là những luận điệu xuyên tạc, bịa đặt, vu khống của Trần Anh Dương về những vấn
đề chính trị, xã hội của đất nước. Từ việc dẫn luận những vấn đề về môi trường,
mạng sống con người, nghề nghiệp, phúc lợi xã hội …Y đã quy kết cho rằng “người
dân, đặc biệt là tầng lớp trí thức luôn thờ ơ với những vấn đề chính trị của
đất nước” “những kẻ trí thức thờ ơ với chính đời sống của mình, thờ ơ với vận
mệnh quốc gia, dân tộc, im lặng như bầy cừu thì đó là một tai hại”. Đó hoàn
toàn là những lời bịa đặt, dựng chuyện về những vấn đề chính trị, xã hội đất
nước của Trần Anh Dương để phục vụ cho mưu đồ chính trị của Y. Bởi vậy, người
dân Việt Nam, từ già đến trẻ ai cũng đều thuộc câu tục ngữ “Bầu ơi thương lấy
bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Cái tinh thần cố kết cộng
đồng, tương thân, tương ái luôn thường trực, tiềm ẩn trong mỗi công dân Việt
Nam, chả thế mà, khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược nước ta vào năm 1858, nhân
dân Việt Nam đã không khoanh tay đứng nhìn, mà đã anh dũng vùng lên đấu tranh,
đánh đuổi thực dân Pháp. Trước những vụ việc diễn ra trong thời gian vừa qua
như: sự cố môi trường ở Formosa dẫn đến cá chết hàng loạt ở 4 tỉnh miền Trung;
Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài; hiện tượng tham nhũng, chạy chức, chạy
quyền gây lãng phí, thất thoát tài sản nhà nước… người dân lên tiếng, bày tỏ
quan điểm, thái độ rất rõ ràng, đúng pháp luật của mình về những vấn đề đó. Rõ
ràng, những công dân Việt Nam không bao giờ thờ ơ với những vấn đề đó, mà thể
hiện rõ tinh thần, thái độ, trách nhiệm của mình trước những hiện tượng tiêu
cực trong xã hội. Những điều mà Trần Anh Dương đưa ra chỉ là cái cớ để kích
động, gây chia rẽ mối quan hệ “máu – thịt” giữa Đảng với nhân dân.
Trần
Anh Dương còn phê phán đội ngũ trí thức, học sinh, sinh viên tỏ ra thơ ơ, hờ
hững với những vấn đề chính trị của đất nước. Những điều y nói hoàn toàn bịa
đặt, bởi ở Việt Nam đội ngũ trí thức có vai trò rất quan trọng trong lịch sử
dân tộc, góp phần làm nên những chiến thắng của dân tộc trong hai cuộc kháng
chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược, trong sự nghiệp xây dựng và
bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa hiện nay. Y nói những người có trình
độ, có hiểu biết nhưng sợ không dám lên tiếng, sợ liên lụy, ảnh hưởng đến cuộc
sống cá nhân mình và gia đình mình. Đó chỉ là những lời lẽ áp đặt mang tính chủ
quan, võ đoán, quy chụp của Trần Anh Dương; những người có trình độ, họ nhận thức
rất rõ những hiện tượng tiêu cực trong xã hội, phân biệt rõ đâu là đúng, là
sai, những ai ai vi phạm pháp luật, những ai đi ngược lại, chống đối quan điểm,
đường lối của Đảng, Nhà nước trước sau đều bị đưa ra ánh sáng, đều bị pháp luật
Việt Nam xử lý công khai, nghiêm túc. Mỗi công dân đều có quyền và nghĩa vụ bày
tỏ những vấn đề mà bản thân chưa hài lòng đến các cơ quan, chức năng, ban ngành
theo đúng trình tự, đúng pháp luật quy định, nhưng không được vượt cấp, hoặc
lợi dụng những vấn đề bức xúc để khiếu kiện, gây cản trở trong quá trình làm
việc của các tổ chức chính trị – xã hội. Vấn đề này đã được thực hiện rất
nghiêm túc, không thể nói là những người có trình độ, hiểu biết sợ không dám
lên tiếng; rõ ràng, đến đây chúng ta đã nhận thấy một điều rằng: Trần Anh Dương
chỉ võ đoán, những lời lẽ mà Y đưa ra đều không có căn cứ, lấy ý kiến cá nhân
chủ quan của mình để quy chụp cho tất cả cho mọi người, không ai khác mà chính
Trần Anh Dương mới là người có tội với tổ tiên, nòi giống không chịu “tu tâm,
tích đức” suốt ngày ngồi lê, mách lẻo, không đóng góp được gì cho Đảng, Nhà
nước, cho sự nghiệp đổi mới đất nước thì thôi, thì cũng đừng đi ngược lại với
lợi ích chính đáng của nhân dân, đừng có “đâm bị thóc, chọc bị gạo” hãy để cho
nhân dân quyết định tương lai, vận mệnh của mình, tự nhìn nhận, đánh giá, phán
xét các sự vật, hiện tượng đó.
Thiết
nghĩ, việc đưa ra quan điểm “đến khi nào chúng ta nên quan tâm các vấn đề chính
trị” của Trần Anh Dương chỉ là lời lừa bịp, dối trá, phi khoa học, phản động về
chính trị. Do đó, mỗi người dân Việt Nam cần nêu cao tinh thần cảnh giác cách
mạng, miễn dịch trước những thông tin sai trái, vô căn cứ đó của y, bảo vệ tính
đúng đắn khoa học, cách mạng của những quan điểm, đường lối của Đảng, Nhà nước.
Bàn Luận
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét