Một số bước thực hiện cơ bản tiến hành “Chiến tranh phi quy ước”
Bước 1, chủ động, tích cực, khuyến khích tạo dựng
phong trào lật đổ ngay trong đất nước đối phương; thúc đẩy các hoạt động phi
bạo lực, như: khoét sâu vào những sai lầm, yếu kém của chính phủ trong điều
hành quản lý nhà nước, nhất là điều hành, quản lý kinh tế vĩ mô, gây ra sự bất
mãn của dân chúng; bởi đây là điểm yếu, dễ tổn thương nhất. Đồng thời, tìm
kiếm, tạo dựng một “lãnh đạo đối lập” hợp pháp, làm ngọn cờ để đưa phong trào
trở thành cao trào loại bỏ chính phủ hợp hiến. Kịch bản của bước này là, đẩy
mạnh các chiến dịch truyền thông, kích động lực lượng đối lập gây rối, biểu
tình, đình công chống đối chính quyền đương nhiệm; thực hiện tác chiến mạng
nhằm tác động mạnh vào hệ thống chỉ đạo và kiểm soát tự động. Sử dụng lực lượng
tác chiến đặc biệt để lôi kéo những đại diện của các tổ chức hành chính, quân
đội và an ninh.
Bước 2, tiến hành các hoạt động phi vũ trang quy mô
lớn, làm cho chính phủ bất ổn, như: phá hoại, đe dọa, bắt cóc, v.v. Nhiệm vụ cụ
thể: đẩy mạnh các cuộc bạo loạn, biểu tình chống lại chính quyền; phá hoại nền
kinh tế bằng các vụ nổ nhằm vào các mục tiêu, như: nhà máy lọc dầu, trung tâm
sản xuất năng lượng (thủy điện, nhiệt điện, điện mặt trời, điện gió, v.v.), hệ
thống thông tin, truyền thông, kho tàng, trong đó, chú trọng các kho chứa sản
phẩm công nghiệp độc hại nhằm kích động chính quyền đương nhiệm vội vàng đưa ra
những quyết sách sai lầm, “tạo cớ” để quốc tế can thiệp. Cùng với đó, đẩy mạnh
việc tuyển dụng xây dựng các nhóm phản cách mạng.
Bước 3, tăng cường hỗ trợ và chỉ đạo lực lượng có vũ
trang nổi dậy lật đổ chính quyền. Kịch bản là kích động các nhóm vũ trang trong
nước tham gia các cuộc biểu tình, bạo loạn, gây rối,… thiết lập căn cứ tác
chiến, thực hiện hoạt động vũ trang đơn lẻ chống lại đơn vị quân sự. Mở rộng
hoạt động phá hoại nhằm vào trung tâm kinh tế, chính trị, quân sự ở địa phương;
nhất là ở các thành phố và thủ đô của đối phương. Sử dụng phương tiện truyền
thông như một biện pháp khơi mào bạo loạn vũ trang; làm suy yếu lực lượng vũ
trang và an ninh. Trong đó, chú trọng thực hiện một số việc, như: bắt cóc, phá
hoại và tấn công các đơn vị vũ trang; kiểm soát các mục tiêu và cơ sở hạ tầng
trọng yếu; cắt đứt hoặc gây cản trở hệ thống giao thông, truyền thông, điện
năng, kho nhiên liệu, v.v.
Như vậy, “Chiến tranh
phi quy ước” là loại hình chiến tranh tuy không mới, nhưng được phương Tây thực
hiện với một số quốc gia đi ngược lại lợi ích, hay đối địch với họ, nhất là các
nước còn lại trong hệ thống xã hội chủ nghĩa . Hiện nay, các chiến lược gia
quân sự phương Tây càng coi trọng loại hình chiến tranh này, bởi nó phù hợp với
quan điểm “hạn chế” đưa quân tham chiến ở nước ngoài. Mặt khác, loại hình chiến
tranh này rất gắn kết với chiến lược “Diễn biến hòa bình”, tạo sự kết hợp có
hiệu quả giữa “diễn biến hòa bình” với bạo loạn lật đổ. Sự “thành công” của Mỹ
và phương Tây ở các quốc gia thuộc không gian hậu Xô-viết, Trung Đông – Bắc Phi
đã nói lên điều đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét