Thứ Hai, 15 tháng 1, 2024

 

ĐẤU TRANH VỚI ÂM MƯU, THỦ ĐOẠN CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH LỢI DỤNG VẤN ĐỀ DÂN TỘC, TÔN GIÁO ĐỂ CHỐNG PHÁ CÁCH MẠNG VIỆT NAM

Vấn đề dân tộc, tôn giáo là những vấn đề nhạy cảm và hết sức phức tạp, nó có ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh quốc gia. Hiện nay, quan hệ dân tộc, sắc tộc trên thế giới vẫn biến đổi rất phức tạp, khó lường ở cả phạm vi quốc gia, khu vực và quốc tế, hoạt động của các tôn giáo diễn ra khá sôi động theo nhiều xu hướng, mở rộng ảnh hưởng ra toàn cầu.

Tình hình vấn đề dân tộc, tôn giáo có tác động, ảnh hưởng không nhỏ đến khối đại đoàn kết dân tộc, sinh hoạt tôn giáo ở Việt Nam, ảnh hưởng đến an ninh Quốc gia. Vì vậy, việc nghiên cứu, nhận dạng nội dung cơ bản về dân tộc, tôn giáo và âm mưu, thủ đoạn của địch lợi dụng vấn đề dân tộc và tôn giáo chống phá cách mạng Việt Nam, có một ý nghĩa chiến lược trong cuộc đấu tranh phòng chống chiến lược “diễn biến hoà bình” bạo loạn lật đổ của các thế lực thù địch chống phá cách mạng Việt Nam hiện nay.

Các thế lực phản động thường lợi dụng vấn đề tôn giáo và dân tộc để cổ súy tư tưởng ly khai, chống đối, ráo riết ủng hộ những phần tử bất mãn, quá khích nhằm kích động biểu tình, gây bạo loạn. Cần nhận thức rõ những âm mưu, thủ đoạn, phương thức hoạt động của chúng để có biện pháp xử lý kịp thời.

Lợi dụng xu thế toàn cầu hoá kinh tế và hội nhập quốc tế, các thế lực thù địch ráo riết đẩy mạnh chiến lược “diễn biến hoà bình”, kích động xu hướng chia rẽ, ly khai, gây mất ổn định xã hội, từ đó phát triển thành các cuộc bạo loạn chính trị ở một số quốc gia để lấy cớ can thiệp, lật đổ, thực hiện ý đồ ép buộc các nước có chế độ chính trị hoặc lựa chọn con đường phát triển khác với Mỹ và một số nước đồng minh của Mỹ phải phụ thuộc vào Mỹ, trong đó có Việt Nam.

Để thực hiện âm mưu đó, cùng với việc lợi dụng các vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền” và “dân tộc”, “tôn giáo” được sử dụng như một vũ khí đặc biệt quan trọng để xuyên tạc, vu khống, tạo cớ can thiệp vào công việc nội bộ nước ta. Đồng thời, các hoạt động gây dựng lực lượng chống đối ở trong nước được thực hiện một cách ráo riết để thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, hòng làm mất ổn định chính trị - xã hội, tiến tới chuyển hoá chế độ XHCN ở Việt Nam. Các phương thức hoạt động chủ yếu được các thế lực thù địch, những phần tử phản động lưu vong, phần tử xấu sử dụng là:

Thứ nhất, kết hợp chặt chẽ vấn đề “tôn giáo” với vấn đề “dân tộc” để kích động tâm lý mặc cảm, tư tưởng ly khai, tư tưởng chống đối trong cộng đồng đồng bào có đạo và đồng bào dân tộc thiểu số. Trong quá trình thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, các chiến lược gia phương Tây khẳng định: Tôn giáo và dân tộc là hai vũ khí có khả năng đánh gãy xương sống cộng sản. Sự sụp đổ của Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu cuối thế kỷ trước đã phần nào cho ta nhận thấy thủ đoạn này của chúng.

Đối với Việt Nam, các thế lực thù địch nhìn nhận tôn giáo như một “lực lượng chính trị” có thể “đối trọng” với Đảng Cộng sản Việt Nam. Bên cạnh đó, các tổ chức phản động người Việt lưu vong cũng tích cực hậu thuẫn cả về vật chất lẫn tinh thần cho những phần tử bất mãn, cực đoan, quá khích trong một số cộng đồng tôn giáo ở Việt Nam nhằm phục vụ ý đồ sử dụng tôn giáo làm lực lượng thúc đẩy nhanh tiến trình “dân chủ hoá”, thay đổi thể chế chính trị ở Việt Nam.

Thứ hai, tích cực ủng hộ những phần tử bất mãn, cực đoan, quá khích trong một số cộng đồng tôn giáo, tổ chức lôi kéo, kích động quần chúng tín đồ biểu tình, gây rối dẫn tới bạo loạn để lấy cớ can thiệp từ “bên ngoài”. Sự hậu thuẫn này chính là lý do giải thích tại sao hiện nay các phần tử bất mãn, cực đoan, quá khích trong một số cộng đồng tôn giáo có thái độ công khai thách thức, ngang nhiên chống đối chính quyền. Ngoài ra, chúng còn lợi dụng tình hình khiếu kiện để xuyên tạc, vu cáo Đảng và Nhà nước ta vi phạm nhân quyền, vi phạm tự do tôn giáo. Từ đó, kích động quần chúng tín đồ nổi dậy chống đối chế độ, chia rẽ nhân dân với Đảng và Nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Một số tổ chức tôn giáo phản động ở hải ngoại như “Phật giáo Việt Nam thống nhất hải ngoại” tán phát tài liệu trên mạng Internet với nội dung xuyên tạc, vu khống chính quyền Việt Nam khủng bố, đàn áp, bắt giam, ngăn cản hoạt động tôn giáo của các tín đồ Phật giáo Hoà Hảo; số cầm đầu tổ chức người Thượng lưu vong ở Mỹ tổ chức biểu tình phản đối chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền đối với người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên, tiếp tục chỉ đạo số trong nước thu thập tình hình có liên quan đến dân chủ, nhân quyền và tìm cách gặp người nước ngoài để yêu cầu họ giúp giải quyết vấn đề “Tin Lành Đềga”. Nhiều năm qua, đạo Tin Lành bị bọn phản động Phunrô triệt để lợi dụng để chống phá cách mạng Việt Nam. Chúng núp dưới chiêu bài “Tin Lành Đềga” để kích động quần chúng chống phá cách mạng.

Thứ ba, tích cực thúc đẩy liên kết hoạt động giữa các tôn giáo (liên tôn); phối hợp chặt chẽ với các lực lượng phản động, cơ hội chính trị trong nước để tạo dựng ngọn cờ, hình thành lực lượng đối lập, đối trọng với Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam (thủ đoạn này đã từng được các thế lực phản động quốc tế chống chủ nghĩa cộng sản sử dụng thành công ở một số nước XHCN ở Đông Âu trước đây); đẩy mạnh phát triển các hội đoàn tôn giáo, làm “sầm uất xứ đạo”, khuyếch trương thanh thế, kết hợp với tăng cường truyền đạo trái phép, nhất là ở các vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Bắc, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ để tập hợp quần chúng, gây áp lực với chính quyền địa phương nếu bị xử lý.

Thứ tư, tiến hành những hoạt động chiến tranh tâm lý, phá hoại tư tưởng, tuyên truyền kích động mâu thuẫn, xung đột, nhất là đối lập về hệ tư tưởng giữa “hữu thần” với “vô thần”, giữa thế giới quan tôn giáo với thế giới quan cộng sản; vu cáo cộng sản diệt đạo, Nhà nước đàn áp tôn giáo làm cho bộ phận quần chúng lạc hậu ngộ nhận tin theo, từ đó, tạo lực lượng chống đối ngầm chế độ XHCN Việt Nam. Một số tổ chức phản động người Việt lưu vong lợi dụng hoạt động tài trợ và thông qua hoạt động từ thiện để chuyển tài liệu tôn giáo có nội dung phản động vào trong nước, xuyên tạc bản chất chế độ ta, kích động tư tưởng chống đối trong quần chúng tín đồ. Điều đó, đã ít nhiều tác động đến tư tưởng của một số đồng bào dân tộc thiểu số, nhất là số đồng bào có đạo, dẫn đến những hành động vi phạm pháp luật như: chống lại việc thực hiện chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước ở địa phương; tập hợp lực lượng để tổ chức gây rối trật tự công cộng, gây bạo loạn chính trị...

Những hoạt động chống phá trên đây của các thế lực thù địch đều nhằm mục đích làm cho nhân dân ta “tự diễn biến”, hình thành các nhân tố, các lực lượng, khuynh hướng chống CNXH trong lòng xã hội ta, kích động gây mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, tôn giáo, dùng quần chúng để làm suy giảm hiệu lực của chính quyền. Nhận thức rõ tính chất nguy hiểm trong hoạt động của các thế lực thù địch lợi dụng tôn giáo để chống phá cách mạng Việt Nam, Đảng ta chỉ rõ: Trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, vấn đề tôn giáo được các thế lực phản động trong và ngoài nước coi là “ngòi nổ” hết sức nhạy cảm.

Trong thời gian tới, các thế lực thù địch, phản động lưu vong, số cơ hội chính trị, phần tử xấu vẫn sẽ tiếp tục lợi dụng tôn giáo với nhiều hình thức, thủ đoạn mới để lôi kéo, tập hợp lực lượng, tiếp tục hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam. Chúng tiếp tục chỉ đạo từ bên ngoài, móc nối với những phần tử chống đối ở trong nước xây dựng cơ sở, tìm cách tái phục hồi các hoạt động chống đối. Do vậy, nhìn chung tình hình mọi mặt về cơ bản là tiếp tục ổn định, song vẫn tiềm ẩn những nhân tố có thể gây mất ổn định, khó lường trước, cần hết sức quan tâm, không thể xem thường.

Thực trạng và xu hướng trên cho thấy tính chất nguy hiểm trong âm mưu và hoạt động chống phá của các thế lực thù địch. Nếu không nhận dạng đúng, nâng cao cảnh giác và chủ động ngăn chặn, đối phó có hiệu quả với hoạt động chống phá của chúng, sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đối với sự nghiệp xây dựng CNXH và bảo vệ Tổ quốc XHCN.

Đồng thời, cấp ủy đảng và chính quyền các cấp phải nhận thức đúng vấn đề dân tộc, tôn giáo và âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề này để chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân và hoạt động tôn giáo trái với đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước. Trên cơ sở đó, cần đẩy mạnh công tác nghiên cứu, nâng cao nhận thức, quán triệt sâu sắc các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước đối với tôn giáo nói chung, từng tôn giáo cụ thể nói riêng; chú trọng công tác xây dựng lực lượng chính trị, cơ sở cốt cán trong tôn giáo; làm tốt công tác phát triển đảng viên, đoàn viên, hội viên trong tín đồ tôn giáo nhằm phát huy tác dụng làm “hạt nhân” trong phong trào cách mạng của quần chúng ở địa phương, cơ sở; đẩy mạnh công tác phát động phong trào quần chúng bảo vệ an ninh Tổ quốc, thực hiện tốt chính sách đoàn kết lương - giáo; các tỉnh, thành phố có kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ làm công tác tôn giáo của Đảng, Nhà nước, Mặt trận, đoàn thể; nhất là, đội ngũ cán bộ làm công tác tôn giáo chuyên sâu ở tỉnh, huyện, xã, đáp ứng tốt yêu cầu quản lý nhà nước đối với công tác tôn giáo trong tình hình mới./.

Công Bằng

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét