Vì sao chủ nghĩa tư bản cố sức phủ nhận con đường đi lên chủ nghĩa xã hội?
Sự sụp đổ của mô hình CNXH ở Đông Âu và Liên Xô khiến cách mạng
thế giới lâm vào thoái trào, các thế lực chống cộng, cơ hội chính trị thừa cơ
xuyên tạc, chống phá, phủ nhận CNXH. Ngay trong chính những người cộng sản cũng
có không ít người hoài nghi, bi quan, dao động, nghi ngờ tính đúng đắn khoa học
và khả năng hiện thực của CNXH. Thậm chí nhiều người còn phụ họa theo các luận
điệu thù địch, ra sức công kích, bài bác CNXH, ca ngợi CNTB, cổ xúy cho CNTB,
lấy ví dụ từ các nước TBCN giàu có để quy kết cho những giá trị cuối cùng mà
nhân loại phải hướng tới.
Một trong những luận điệu hết sức thâm độc, nguy hiểm tác động
mạnh mẽ vào nhận thức chính trị, tư tưởng, tình cảm của cán bộ, đảng viên và
nhân dân chính là luận điệu cho rằng: Con đường đi lên CNXH là bất định, không
có thật. Nhiều người nhìn vào điều kiện vật chất, trình độ phát triển của nước
tư bản phát triển để nhầm tưởng rằng: CNTB là chế độ xã hội ưu việt, là mục
tiêu vươn tới của nhân loại. Đồng thời ra sức chê bai, phủ nhận CNXH, từ đó cho
rằng con đường đi lên CNXH ở Việt Nam chỉ là bánh vẽ viển vông, thiếu thực tế.
Vì sao CNTB, các lực lượng thù địch lại
quyết liệt chống phá CNXH, quả quyết khẳng định con đường đi lên CNXH là bất
định? Đó là vì con đường đi lên CNXH và những mục tiêu cách mạng XHCN đang đe
dọa sự tồn vong của CNTB. Là vì con đường đi lên CNXH ngày càng sáng rõ, ngày
càng khẳng định giá trị hiện thực.
Thực tế, nhiều nước tư bản đã phát triển ở
trình độ cao và đang tiếp tục phát triển. Tuy nhiên, đó chỉ là cái nhìn phiến
diện một chiều về kết quả của CNTB ở thời điểm hiện tại. Hãy quay lại lịch sử
ra đời của CNTB, ngay trong bước đi đầu tiên ở giai đoạn tích lũy nguyên thủy
tư bản, giai cấp tư sản đã in hằn vào lịch sử nhân loại những dòng đầy máu và
nước mắt. Giai cấp tư sản ở các nước tư bản phương Tây đã ra sức tước đoạt của
cải, bóc lột sức người, vơ vét tài nguyên của các nước thuộc địa và người lao
động ở chính quốc để phục vụ mục đích làm giàu vô hạn độ. Khoảng cách giàu
nghèo trong xã hội tư bản ngày càng mở rộng, lớn lên và không bao giờ có thể
khỏa lấp. V.I.Lênin khẳng định bản chất về chính trị của CNTB là thối nát và
phản động; chủ nghĩa đế quốc là bạn đường của chiến tranh; còn chủ nghĩa đế
quốc là còn nguy cơ chiến tranh. Rõ ràng đến nay, luận điểm đó không những còn
nguyên giá trị mà còn khắc sâu hơn bản chất của CNTB đương đại.
Chính học giả người Anh là Terry Eagleton, trong tác phẩm “Tại
sao Mác đúng” đã phải cay đắng thừa nhận: “Những nước tư bản hiện đại là kết
quả của một lịch sử nô dịch, diệt chủng, bạo lực và bóc lột một cách ghê tởm”.
Ngày nay, các nước tư bản vẫn tiếp tục gây chiến tranh, xung
đột, áp đặt cường quyền, áp đặt giá trị dân chủ tư bản cho cả thế giới, để gieo
rắc nỗi đau, sự bất bình đẳng, áp bức bóc lột với giai cấp vô sản, nhân dân lao
động, với các quốc gia khác và coi đó là giá trị đương nhiên.
NMT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét