Thứ Năm, 17 tháng 8, 2023

 

Đặc trưng cơ bản của quyền con người, quyền công dân

                    - Tính phổ biến và tính đặc thù về văn hóa, dân tộc

                    Tính phổ biến của quyền con người nghĩa là quyền con người thuộc về tất cả mọi người, không có sự phân biệt đối xử về chủng tộc, màu da, giới tính, ngôn ngữ, tôn giáo, chính kiến, địa vị xã hội, hoàn cảnh kinh tế, lãnh thổ, khu vực địa lý v.v... "Trên thực tế tính phổ biến là bản chất của quyền con người: tất cả mọi người đều được hưởng quyền con người; tất cả các nhà nước, các thể chế dân sự cần phải bảo vệ quyền con người"[1].

Tính phố biến của quyền con người đã được luật pháp quốc tế công nhận. Do vậy, nó đòi hỏi các nhà nước phải hoàn thành nghĩa vụ tôn trọng ở khắp mọi nơi, tuân thủ và bảo vệ tất cả các quyền cho mọi người, mọi công dân, phù hợp với Hiến chương Liên hợp quốc, Bộ luật nhân quyền quốc tế và các văn kiện quốc tế khác liên quan đến quyền con người.

          Quyền công dân là các quyền con người phổ biến được áp dụng cho công dân của mỗi quốc gia, song do được hình thành theo cơ chế hiến pháp và phản ánh những truyền thống đa dạng về lịch sử, chính trị, văn hóa, pháp lý nên quyền công dân thể hiện rõ tính đặc thù của quyền con người. Giữa các quốc gia mức độ hưởng thụ quyền công dân là khác nhau, đặc biệt là các quyền tham gia công việc nhà nước và xã hội, quyền được tiếp cận với các dịch vụ xã hội cơ bản, các quyền của phụ nữ, bình đẳng giới v.v..

          Mối quan hệ giữa tính phổ biến và tính phụ thuộc đã được Tuyên bố Viên và chương trình hành động (1993) nhấn mạnh: “Trong khi phải luôn ghi nhớ ý nghĩa của tính đặc thù dân tộc, khu vực và bối cảnh khác nhau về lịch sử, văn hóa, tôn giáo, các quốc gia không phân biệt hệ thống chính trị, kinh tế, văn hóa có nghĩa vụ đề cao và bảo vệ các quyền và tự do cơ bản”[2].

          - Tính không thể chuyển nhượng (Inalienability)

Các quyền con người, quyền công dân như quyền sống, quyền tự do và an ninh cá nhân; quyền không bị tra tấn hay hạ nhục; quyền tiếp cận các dịch vụ y tế, giáo dục... đều là những quyền không thể chuyển nhượng vì nó thuộc sở hữu vốn có của con người. Các quyền này không phải là sự ban phát, tùy tiện rút bỏ hay tước đoạt. Các quyền và tự do cơ bản như đã được ghi nhận trong Bộ luật nhân quyền quốc tế đều là các quyền bình đẳng và không thể chuyển nhượng[3]. Những vi phạm về quyền con người, quyền công dân cần được các quốc gia xử lý bằng những cơ chế, biện pháp kịp thời, hữu hiệu.

          - Tính không thể phân chia (Indivisibity)

          Tính không thể phân chia của quyền con người, quyền công dân có nghĩa là, các quyền dù ở lĩnh vực dân sự, chính trị hay kinh tế, xã hội và văn hóa thì chúng đều có tầm quan trọng như nhau và tạo nên một chỉnh thế thống nhất đòi hỏi phải thực thi đồng thời. Không nhóm quyền nào được coi là đặc quyền, giữ vị trí cao hơn so với nhóm quyền khác. Các quyền đều có vị trí bình đẳng đối với hiện thực hóa bản chất và chân giá trị con người. Nhiều năm trước đây, trong thời kỳ chiến tranh lạnh, một số quốc gia xã hội chủ nghĩa đã thể hiện sự ưu tiên đối với nhóm quyền kinh tế, xã hội và văn hóa hơn nhóm quyền dân sự, chính trị. Trong khi Mỹ và nhiều quốc gia châu Âu lại thể hiện sự ưu tiên đối với quyền dân sự, chính trị. Mâu thuẫn này đã được giải quyết bằng việc công nhận các quyền con người là quan trọng như nhau tại Hội nghị quốc tế về quyền con người tại Viên (Áo, 1993).

          - Tính liên hệ và phụ thuộc lẫn nhau (Interrelation, Interdependence)

          Quyền con người, quyền công dân có phạm vi rộng, bao trùm nhiều lĩnh vực: chính trị, dân sự, kinh tế, xã hội và văn hóa. Các quyền trong mỗi lĩnh vực là khác nhau, có quyền đòi hỏi nghĩa vụ tức thì, có quyền đòi nghĩa vụ hiện thực hóa từng bước có tiến bộ; có quyền đòi hỏi phải có biện pháp, có quyền đòi hỏi cả biện pháp vả kết quả v.v... Tuy nhiên, các quyền con người, quyền công dân, đều có mối quan hệ tương tác và phụ thuộc lẫn nhau. Việc thực thi các quyền kinh tế cấp bách không thể bỏ qua hay vi phạm quyền dân sự, chính trị hay quyền xã hội, văn hóa. Quyền thoát khỏi đói nghèo, có mức sống thích đáng, gắn bó chặt chẽ với quyền tự do ngôn luận, báo chí và tham gia quản lý nhà nước, xã hội. Quyền về việc làm, thu nhập có mối liên hệ không thể tách rời với quyền được giáo dục, chăm sóc sức khỏe. Quyền về môi trường không thể bảo đảm có hiệu quả nếu thiếu các quyền như: quyền tiếp cận thông tin, quyền khiếu nại, tố cáo, bồi thường thiệt hại v.v...

Hoằng Tháo

                                                      

 

 



[1] Sđd, tr.298.

[2] Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Trung tâm Nghiên cứu quyền con người: Các văn kiện quốc tế về quyền con người, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1998, tr.95.

[3] Wolfgang Benedek (Chủ biên): Tìm hiểu về quyền con người, Nxb Tư pháp, Hà Nội, 2008, tr.39.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét