TỰ Ý XẾP HẠNG DÂN CHỦ ĐỐI VỚI VIỆT NAM
Hoa Súng
Hãng nghiên cứu và phân tích
Economist Intelligence Unit (EIU-có trụ sở chính tại Vương quốc Anh) mới đây đã
công bố báo cáo chỉ số dân chủ năm 2021, trong đó xếp Việt Nam vào "nhóm
nước phi dân chủ, độc tài". Sau đó vài ngày, Tổ
chức Theo dõi nhân quyền (Human
Rights Watch-có trụ sở tại Hoa Kỳ) cũng đưa ra báo cáo cho rằng, chính quyền Việt
Nam sách nhiễu và giam giữ nhiều "nhà hoạt động" trong hai thập kỷ
qua. Chỉ chờ có thế, một số báo, đài nước ngoài thiếu thiện chí với Việt Nam lại
dồn dập đưa ra cái gọi là "phân tích", "luận giải",
"góc nhìn"... để suy diễn, xuyên tạc tình hình.
Một mũi tên hướng nhiều đích
Đầu tiên phải khẳng định, báo cáo của EIU là sai lầm và bịa
đặt, đúng như đánh giá của nhiều chuyên gia nghiên cứu chính trị: “Họ chỉ thấy
cây mà... cố tình không thấy rừng”. Báo cáo cũng tiếp tục ca ngợi cái gọi là
thành tích “dân chủ phương Tây” trong khi hầu hết các giá trị “dân chủ xã hội
chủ nghĩa (XHCN)” bị bỏ qua. Các nước một đảng lãnh đạo hoặc Đảng Cộng sản lãnh
đạo, các nước XHCN hoặc theo thiên hướng XHCN đều bị báo cáo này xếp vào nhóm
điểm số dân chủ rất thấp mà điển hình như: Việt Nam, Trung Quốc, Lào, Cuba...
Điều này không khó hiểu bởi bảng xếp hạng mà tổ chức này đưa
ra dựa trên các tiêu chí rất thiếu tính thuyết phục, với mục đích chính trị là
chủ đạo như tiêu chí: Tỷ lệ tham gia chính trị, quyền tự do cá nhân với thể chế
đa nguyên, đa đảng là cốt lõi... Còn báo cáo của Tổ chức Theo dõi nhân quyền
cho rằng, các “nhà hoạt động” bị chính quyền Việt Nam sách nhiễu và giam giữ
nhiều. Họ là những người “bất đồng chính kiến”, “tù nhân chính trị”, “đấu tranh
vì dân chủ”... Tên tuổi những cá nhân đó vẫn khá quen thuộc, như: Phạm Đoan
Trang, Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư, Trịnh Bá Phương... Thực tế ai cũng biết rằng,
những cá nhân này đã vi phạm pháp luật Việt Nam và bị xử lý theo chế tài pháp
luật Việt Nam một cách công bằng.
Nghiên cứu báo cáo chỉ số dân chủ mà EIU đưa ra thấy rõ,
những kết quả khảo sát theo các hạng mục nêu trên không có nguồn trích dẫn và
không được kiểm chứng rõ ràng. Mục đích của họ không chỉ chống phá Việt Nam mà
còn nhằm phá hoại các nước XHCN và một số nước có phong trào cánh tả hiện nay.
Và đương nhiên, nó phục vụ cho mưu đồ của các nước phương Tây là không phải bàn
cãi. Chỉ cần xem động thái của truyền thông phương Tây khi các báo cáo này xuất
hiện có thể thấy, họ như “bắt được vàng”, tiền hô hậu ủng rầm rộ. Hệ thống
truyền thông của phương Tây chiếm khoảng 80% lượng truyền thông của thế giới và
làm mưa làm gió trong nhiều thập niên qua.
Từ lâu, truyền thông phương Tây không đơn thuần là nguồn cung
cấp thông tin cho độc giả mà đã tham gia rất tích cực vào việc kích động các
cuộc xung đột, “cách mạng màu” trên thế giới. Họ cũng rất có kinh nghiệm trong
việc kích động nhân dân tại chính nội bộ các nước mà họ không ưa, tiếp tay cho
các tổ chức phản động trong và ngoài nước chống phá Việt Nam. Song song với đó,
một số nước phương Tây luôn dùng kết quả từ những số liệu báo cáo thiếu khách
quan này phục vụ cho những cuộc mặc cả, chèn ép nước khác, trong đó nổi bật
nhất là vấn đề dân chủ, nhân quyền để thực hiện ý đồ của họ.
Việt Nam cũng như nhiều quốc gia khác không chấp nhận việc
một số quốc gia hay tổ chức quốc tế luôn tự cho mình cái quyền dùng các yêu cầu
dân chủ, nhân quyền mà phương Tây tự đặt ra để đòi hỏi nước khác phải lấy đó
làm tiêu chuẩn. Trong các tiêu chí để xếp hạng chỉ số dân chủ, EIU đưa ra các
tiêu chí rất thiên vị kiểu “dân chủ phương Tây” như tỷ lệ tham gia chính trị,
quyền tự do cá nhân, trong đó chủ đạo là vấn đề thể chế đa nguyên, đa đảng để
rồi dễ dàng đi đến xếp hạng Việt Nam vào nhóm nước phi dân chủ, độc tài.
Trên thực tế, việc đưa ra các "giá trị phương Tây"
cũng là khiên cưỡng. Chính tổ chức đa phương lớn nhất thế giới là Liên hợp quốc
(LHQ) cũng luôn khẳng định, các nước trên thế giới ở những trình độ phát triển
khác nhau nên không thể lấy giá trị, tiêu chuẩn của nước này áp đặt cho nước
khác. Hiến chương LHQ cũng nhấn mạnh: “Không quốc gia nào, kể cả LHQ, có quyền
can thiệp vào công việc thực chất thuộc thẩm quyền quốc gia”. Quyền con người
không thể đứng một mình tách rời, nó phải được đặt trong bối cảnh lịch sử,
truyền thống và phụ thuộc vào trình độ phát triển kinh tế, văn hóa của đất nước
đó.
Điều này đã được cộng đồng quốc tế thừa nhận thông qua Tuyên
bố Vienna và Chương trình Hành động tại Hội nghị thế giới về nhân quyền
năm 1993 tại Vienna (Áo). Tuyên bố Vienna đã khẳng định khi xem xét vấn đề
nhân quyền phải luôn ghi nhớ tính đặc thù dân tộc, khu vực và bối cảnh khác
nhau về lịch sử, văn hóa và tôn giáo...
Dù luôn tự cho mình là dân chủ nhưng thực tế, các thiết chế
dân chủ phương Tây đang áp đặt lên toàn cầu không hề bảo đảm để quyền lực thực
sự thuộc về nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, nó chỉ thuộc về các tập đoàn
tư bản, nơi chỉ chiếm 1% dân số nhưng lại chiếm giữ phần lớn của cải, tư liệu
sản xuất và quyền lực. Tuy nhiên, EIU đã bỏ qua những yếu tố có tính lịch sử
khác biệt và sự bất công hiển nhiên đang tồn tại ở chế độ tư bản khi xếp hạng.
Và chính họ, cùng với Tổ chức Theo dõi nhân quyền đưa ra các
báo cáo này đang vi phạm nhân quyền thì lại tự cho mình quyền đánh giá dân chủ,
nhân quyền của các nước khác. Câu chuyện ngụ ngôn về những ông thầy bói mù xem
voi và thánh phán lung tung đã được tái hiện trong việc đánh giá dân chủ, nhân
quyền của một số tổ chức phương Tây vừa nêu. Tuy nhiên, những ông thầy bói mù
hình dung không đúng về con voi, là do họ bị mù; còn một số nhà dân chủ phương
Tây năm nào cũng lăm le báo cáo nhân quyền, dân chủ, chõ miệng tanh hôi vào nội
bộ nước khác, thì khác các ông thầy bói kia ở tâm địa hiểm độc.
Một đảng có mất dân chủ không?
EIU đưa ra những tiêu chí rất mù mờ, cho rằng đa nguyên, đa
đảng là dân chủ, còn một đảng, nhất nguyên là mất dân chủ, độc tài, là rất
thiếu căn cứ. Thực tiễn các quốc gia trên thế giới cho thấy, vấn đề một đảng
hay đa đảng không nói lên được đất nước đó có dân chủ hay mất dân chủ. Có những
quốc gia rất nhiều đảng phái nhưng vẫn là quốc gia dân chủ thấp, quyền con
người không được bảo đảm, lợi ích chỉ nằm trong tay một bộ phận giàu có. Ngược
lại, một số quốc gia chỉ có một đảng lãnh đạo nhưng lại là quốc gia mà người
dân luôn cảm thấy hạnh phúc. Đại dịch Covid-19 đang phơi bày tất cả mặt trái,
những bất công của chế độ tư bản chủ nghĩa khi mà cuộc khủng hoảng diễn ra cả
về kinh tế, chính trị và y tế, xã hội. Đời sống của đa số người lao động bị
giảm sút nghiêm trọng, thất nghiệp gia tăng, trong khi số lượng tỷ phú đô-la
lại tăng mạnh, khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn.
Điều này đang làm trầm trọng thêm những mâu thuẫn, xung đột,
làn sóng biểu tình, bãi công diễn ra mạnh mẽ ở những nước tự cho mình là tự do,
dân chủ. Nếu thực sự khách quan để đưa ra được một báo cáo có tính thuyết phục,
có giá trị cho nhân loại, EIU cần khảo sát, chấm điểm ở các tiêu chí như: Bản
chất của đảng lãnh đạo chính trị đó là gì? Cách mạng hay không cách mạng? Mục
tiêu cầm quyền của đảng đó ra sao? Đảng đó có vì nhân dân, đại diện, bảo vệ
quyền và lợi ích cho đa số nhân dân hay không?...
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong bài viết: “Một số vấn đề
lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở
Việt Nam” được các cơ quan báo chí đăng tải tháng 5-2021, khi phân tích về các
thiết chế dân chủ theo công thức "dân chủ tự do" mà phương Tây ra sức
quảng bá, áp đặt, đã chỉ rõ: “Sự rêu rao bình đẳng về quyền nhưng
không kèm theo sự bình đẳng về điều kiện để thực hiện các quyền đó đã
dẫn đến dân chủ vẫn chỉ là hình thức, trống rỗng mà không thực chất. Trong đời
sống chính trị, một khi quyền lực của đồng tiền chi phối thì quyền lực của nhân
dân sẽ bị lấn át. Vì vậy mà tại các nước tư bản phát triển, các cuộc bầu cử
được gọi là "tự do", "dân chủ" dù có thể thay đổi chính phủ
nhưng không thể thay đổi được các thế lực thống trị; đằng sau hệ thống đa đảng
trên thực tế vẫn là sự chuyên chế của các tập đoàn tư bản”.
Ở khía cạnh khác, EIU có lẽ chưa hiểu thực tế về Việt Nam
hoặc đang bị thế lực nào đó làm cho họ có cái nhìn thiếu công bằng. Họ hoàn
toàn phớt lờ một sự thật, đối với dân tộc Việt Nam, việc duy nhất Đảng Cộng sản
Việt Nam cầm quyền nhưng đó lại là nguyện vọng chính đáng, là sự lựa chọn của
cả dân tộc, nó phù hợp với thực tế, hoàn cảnh Việt Nam.
Ngược dòng lịch sử, ở Việt Nam, trong suốt những năm thực dân
đô hộ, nhiều tổ chức, đảng phái giương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc nhưng rồi
đều bế tắc, thất bại. Họ thiếu cái gì trong đó? Thiếu đội tiền phong lãnh đạo,
thiếu lực lượng, thiếu lý luận soi đường... Các nhà nghiên cứu luận giải, chủ
nghĩa tư bản Pháp với giai cấp tư sản thống trị xâm lược Việt Nam thì cho dù
các ngọn cờ của phong kiến, nông dân hay trí thức... tiến hành phong trào giải
phóng dân tộc sẽ khó có thể thành công, bởi họ không đại diện cho lực lượng sản
xuất tiến bộ nhất của thời đại. Lực lượng tiến bộ nhất của thời đại đó phải là
giai cấp công nhân; và giai cấp tư sản chỉ có thể bị đánh đổ bởi giai cấp công
nhân.
Là một sự lựa chọn tất yếu của lịch sử, phù hợp với xu thế
phát triển của thời đại, trong bối cảnh ấy, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, hội
tụ trong mình đầy đủ các yếu tố để lãnh trọn sứ mệnh lãnh đạo cách mạng thành
công, giải phóng dân tộc, đưa đất nước tiến lên con đường XHCN, xây dựng đất
nước ngày một phồn vinh.
Chỉ nói riêng về bản chất dân chủ của thể chế chính trị Việt
Nam qua hơn 92 năm Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo thấy rõ: Mô hình chính trị
và cơ chế vận hành tổng quát là Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm
chủ. Dân chủ là bản chất của chế độ XHCN, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của
công cuộc xây dựng đất nước; xây dựng nền dân chủ XHCN, bảo đảm quyền lực thực
sự thuộc về nhân dân được xác định là một nhiệm vụ trọng yếu, lâu dài của cách
mạng Việt Nam. Trên thực tế, Đảng ta luôn nhận thức rất rõ vấn đề thực hành dân
chủ, dân chủ ngay chính trong nội bộ Đảng và thực hiện tốt nhất quyền dân chủ
thuộc về nhân dân. Đảng luôn tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân,
chịu sự giám sát của nhân dân.
Để đội ngũ đảng viên và tổ chức đảng hoàn thành sứ mệnh cao
cả, Đảng đã thường xuyên tự đổi mới, tự chỉnh đốn, tự thanh lọc chính đội ngũ
cán bộ yếu kém của mình. Đảng cũng không bao giờ giấu giếm khuyết điểm mà sẵn
sàng thừa nhận, chỉ ra thiếu sót, yếu kém của mình để sửa chữa. Đảng ta cũng
không bao giờ tự mãn, dừng lại, say sưa với chiến thắng mà quên đi hay không
nhận thấy những nguy cơ làm hư hỏng chính mình. Thực tiễn việc xử lý hàng loạt
tổ chức đảng và đảng viên có sai phạm, cùng việc ban hành những quy chế, quy
định khắt khe của Đảng để mọi đảng viên phải rèn luyện, phấn đấu, tự răn mình
bao năm qua đã chứng minh điều đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét