“BÌNH MỚI, RƯỢU CŨ” CỦA “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” HIỆN NAY
Nhân Trần
Những năm qua, nhất là sau
sự kiện Mỹ và Việt Nam tuyên bố thiết lập quan hệ đối tác toàn diện (7/2013),
nhiều học giả liên tục đăng bài với luận điểm xuyên suốt đó là chiến lược “diễn
biến hòa bình” đã kết thúc “sứ mạng”, đã “hoàn thành nhiệm vụ” do lực lượng “cựu
thù” trước kia nay đã chuyển thành đối tác trong bối cảnh quốc tế mới. Như thế
có nghĩa là Việt Nam không cần phải phòng, chống “diễn biến hòa bình” nữa. Và
từ chỗ phủ nhận sự hiện diện của “diễn biến hòa bình” (Trước đó, nhiều người
thiếu thiện chí với Việt Nam lớn tiếng rêu rao rằng hoàn toàn không có “diễn
biến hòa bình”; chẳng qua Đảng Cộng sản Việt Nam tự vẽ ra và coi “diễn biến hòa
bình” là “con ngáo ộp”, là cái không có thật để hù dọa Nhân dân, “lên gân” cán
bộ, đảng viên mà thôi) nay tuyên bố như vậy chứng tỏ “diễn biến hòa bình” là có
thật. Thêm nữa, khi Đảng ta ban hành Nghị quyết Trung ương 4 (Khóa XII) về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái
về tư tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ”. Ngay lập tức chúng rêu rao: Hiện
nay Việt Nam không còn chống “diễn biến hòa bình” nữa mà đang tập trung phòng,
chống, ngăn chặn các biểu hiện “tự
diễn biến”,
“tự chuyển hóa” trong xã hội và trong cán bộ,
đảng viên.
Với lời lẽ đó, không ít
người trong xã hội nhận thức chưa đầy đủ, thiếu bản lĩnh, sớm mù quáng tin theo
luận điệu đó. Những chiêu trò trên chẳng qua là mục đích cũ, thủ đoạn mới mà
thôi. Bởi lẽ “diễn biến hòa bình” vẫn là chiến lược cơ bản của các thế lực thù
địch nhằm lật đổ chế độ chính trị xã hội của các nước tiến bộ, trước hết là các
nước xã hội chủ nghĩa, từ bên trong, chủ yếu bằng các biện pháp phi quân sự. Nó
là có thật với âm mưu thủ đoạn ngày càng tinh vi, xảo quyệt và hiện nay đang
từng ngày, từng giờ thẩm thấu, gặm nhấm cách mạng Việt Nam trên tất cả các lĩnh
vực của đời sống xã hội. Tuy
nhiên nó đã có những biến thái mới: Chủ thể tiến hành không chỉ là chủ
nghĩa đế quốc và các thế lực thù
địch mà cả các nước theo chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, bành trướng và bá quyền.
Đối tượng tác động không chỉ là các nước tiến bộ, các nước xã hội chủ nghĩa mà cả các nước có chế độ chính
trị mà chủ thể của “diễn
biến hòa bình” coi
là không phù hợp với lợi ích của chúng; các nước có địa - chính trị và địa -
kinh tế chiến lược trên thế giới. Biện pháp của “diễn biến hòa
bình” mang tính tổng
hợp cả về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, ngoại giao, quân sự, an ninh...
Phương thức chuyển trọng tâm từ tác động vào bên trong các nước sang thúc đẩy
các hoạt động chống đối, “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” ngay
trong nội bộ là chính. Động cơ chính trị của “diễn biến hòa
bình” chuyển từ đấu
tranh ý thức hệ là chính sang đấu tranh vì lợi ích dân tộc cục bộ.
Cuộc
chiến chống “diễn
biến hòa bình” vẫn
tiếp diễn vì mục đích cuối cùng và xuyên suốt của nó đặt ra là xóa bỏ hoàn toàn
chủ nghĩa xã hội vẫn còn nguyên ở phía trước. Nhìn lại quá trình hình thành và
phát triển của “diễn
biến hòa bình” từ khi còn là
thủ đoạn hỗ trợ cho các đòn tiến công quân sự nhằm ngăn chặn sự phát triển của chủ nghĩa xã hội (thập niên 40, 50 của thế kỷ XX) đến khi phát triển trở thành chiến lược (cuối thập niên 80 của thế kỷ XX) và có sự điều chỉnh, mở rộng cả về chủ thể, đối tượng, phương thức với tư tưởng “chiến thắng không cần chiến tranh” như hiện nay
thì bao giờ nó cũng là bộ phận quan trọng của chiến lược toàn cầu phản cách
mạng. Cuộc chiến chống “diễn
biến hòa bình” vẫn
luôn là cuộc chiến khó phân chiến tuyến nhưng diễn ra dai dẳng, quyết liệt trên
mọi phương diện của đời sống xã hội; trong đó Việt Nam vẫn luôn là một trọng
điểm chống phá. Mục
tiêu chiến lược vẫn là xoá
bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam; lái Việt Nam
theo quỹ đạo tư bản chủ nghĩa
phục vụ mục tiêu chiến lược của chúng ở
khu vực và trên thế giới. Phương châm chủ yếu là triệt
để khai thác và khoét sâu mâu thuẫn nội bộ; lợi dụng những sơ hở, yếu kém của chúng
ta để chống phá. Kết hợp công khai với bí mật, hợp pháp với bất hợp pháp; thực
hiện ngầm, mềm, sâu, hiểm, tiến công
toàn diện, có trọng
điểm. Trong đó, chống phá về chính trị, tư tưởng là khâu “trọng tâm, đột phá”,
kinh tế là “mũi nhọn”, dân tộc, tôn giáo là “ngòi nổ”, ngoại giao để “hỗ trợ”,
quân sự để “răn đe”.
Quá trình thực hiện “diễn biến hoà bình” khi có điều kiện, thời cơ sẽ kết
hợp với bạo loạn lật đổ, can thiệp vũ trang, chiến tranh ủy nhiệm, chiến tranh
xâm lược...
Từ sự phân tích và khẳng định trên,
hơn lúc nào hết chúng ta phải đề cao tinh thần cảnh giác cách mạng, nhận thức và đánh giá đúng tính
chất nguy hiểm và hiện thực của chiến lược “diễn biến
hoà bình”; nắm chắc âm mưu, thủ đoạn và biến
thái mới của nó hiện nay. Phòng, chống chiến lược “diễn biến
hoà bình” nhất thiết phải từ chính bản thân mỗi cán bộ, đảng
viên, mỗi công dân và luôn gắn với phòng, chống, ngăn chặn các
biểu hiện “tự
diễn biến”,
“tự chuyển hóa” trong nội bộ. Đồng thời phải kiên trì quán triệt, thực hiện mục
tiêu, nhiệm vụ, quan điểm, phương châm, giải pháp phòng, chống “diễn
biến hoà bình”
của Đảng và Nhà nước ta hiện nay./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét