BÁC BỎ QUAN ĐIỂM “ĐA NGUYÊN CHÍNH TRỊ”, “ĐA ĐẢNG ĐỐI LẬP”
Mặt Trời
“Đa
nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” là nội dung xuyên suốt trong luận điệu chống
phá các nước xã hội chủ nghĩa của các thế lực thù địch hiện nay mà bản chất
thực sự của nó được che đậy khá tinh vi bằng những lời lẽ mỹ miều, giả danh khoa
học, tiến bộ, nhân văn. Bởi vì các nước xã hội chủ nghĩa là các nước nhất
nguyên về chính trị và một đảng duy nhất là Đảng Cộng sản cầm quyền. Đối với Việt
Nam, chúng ra sức tung hô, cổ súy cho quan điểm trên như một kiểu văn minh
phương Tây; một kiểu tự do, dân chủ, nhân quyền để chống phá con đường đi lên
chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Song chúng ta kiên quyết không chấp nhận đa nguyên
về chính trị; chỉ có duy nhất một con đường đã lựa chọn là đi lên chủ nghĩa xã
hội; không chấp nhận đa đảng đối lập mà chỉ có duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam
là đảng cầm quyền. Đồng thời mọi người cần nhận diện rõ bản chất, tính chất vô
căn cứ cả về lý luận, thực tiễn để chủ động đấu tranh, ngăn chặn, vô hiệu hóa
sự xâm nhập của luận điểm này là rất quan trọng và có ý nghĩa to lớn trong sự
nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hiện nay.
Thực
chất của quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” là các thế lực thù
địch tác động làm cho trong đất nước, trong xã hội xuất hiện nhiều khuynh hướng
chính trị, nhiều đường lối phát triển khác nhau, thậm chí đối lập nhau. Và đại
diện cho mỗi khuynh hướng phát triển khác nhau ấy là các đảng phái chính trị. Nếu
các khuynh hướng chính trị phát triển trái ngược nhau thì các đảng chính trị sẽ
đối lập nhau. Trên thực tế hiện nay, ở một số nước tư bản chủ nghĩa đang thực
hiện “đa nguyên chính trị” và “đa đảng đối lập” nhưng không hoàn toàn theo đúng
nghĩa của nó. Mà thực chất là nhất nguyên chính trị tư sản, đa đảng nhưng không
đối lập nhau. Dù đảng này hay đảng khác nắm chính quyền cũng đều thực hiện một
mục đích chính trị duy nhất là phục lợi ích của giai cấp tư sản. Các đảng phái
chính trị thuộc chế độ đa đảng ở những nước này thường có những mâu thuẫn và
bản chất mâu thuẫn đó không có gì khác là sự “ăn chia” lợi ích trên lưng người
lao động. Các đảng ấy vẫn một mực trung thành với hệ tư tưởng tư sản, cho nên
vẫn là nhất nguyên về chính trị. Và cũng có nước xã hội chủ nghĩa thực hiện
nhất nguyên (một con đường đi lên chủ nghĩa xã hội) nhưng đa đảng và các đảng
phái chính trị hoàn toàn không đối lập nhau mà luôn thừa nhận quyền độc tôn
lãnh đạo của Đảng Cộng sản.
Về mặt
hình thức, quan điểm trên rất dễ làm cho những người thiếu hiểu biết ngộ nhận
rằng: “Đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” tức là khuynh hướng chính trị
nào đúng sẽ được lựa chọn, đảng phái nào tiến bộ sẽ được cầm quyền và như thế
mới có tự do, dân chủ, tiến bộ và “cạnh tranh bình đẳng”. Song ở các nước thực
hiện “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” luôn mất ổn định chính trị, xung
đột phe cánh, suy đồi đạo đức, lối sống... Ngay cả nước Mỹ nhiều năm liền là quốc
gia dẫn đầu thế giới về kinh tế, khoa học công nghệ và quân sự; có trình độ phát
triển nhất, văn minh nhất thì cũng là một quốc gia tồn tại đầy rẫy những bất
bình đẳng, phân biệt chủng tộc, nhiều bạo lực, đầy bất ổn.
Xét đến
cùng, quan điểm “đa nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập” là giả tạo để “trang
điểm” cho cái gọi là tự do, dân chủ, tiến bộ kiểu phương Tây. Thế nhưng các lực
lượng cơ hội chính trị lại tiếp nhận và thêu dệt về cái hay, cái tiến bộ của
quan điểm trên như là nhìn vào bức tranh mờ ảo, không có tính hiện thực. Bởi xét
từ tầng sâu bản chất, quan điểm trên như một loại “vi rút độc hại” luôn rình
rập, xâm nhập vào bên trong phá hoại cơ thể của những quốc gia nhất nguyên
chính trị và duy nhất một đảng cầm quyền. Con đường xâm nhập từ nhận thức đến tình
cảm, quan điểm, thái độ, động cơ và cuối cùng là hành vi chống phá. Nó làm chệch
hướng nhận thức, dẫn đến nghi ngờ, tán dương và cuối cùng là từ “diễn biến” đến
“tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.
Sợi chỉ
đỏ xuyên suốt lịch sử dân tộc Việt Nam là tinh thần và truyền thống đoàn kết,
đồng lòng, đồng tâm, đồng sức trong đấu tranh với thiên nhiên cũng như chống giặc
ngoại xâm bảo vệ non sông, gấm vóc với tinh thần độc lập, tự chủ, tự lực, tự
cường. Nhờ truyền thống ấy, dân tộc ta đã vượt qua những bước thăng trầm, cam
go nhất của lịch sử; đánh thắng các thế lực ngoại xâm để tồn tại, phát triển. Có
nghĩa là tinh thần “nhất nguyên”, tinh thần đoàn kết luôn là chìa khóa thành
công của dân tộc Việt Nam. Vì vậy chúng ta kiên quyết không chấp nhận “đa
nguyên chính trị”, “đa đảng đối lập”. Dưới sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng
sản Việt Nam và chỉ có một con đường duy nhất đúng đi lên xây dựng chủ nghĩa xã
hội - đó là sự lựa chọn của lịch sử, sự lựa chọn của Đảng, Bác Hồ, Nhân dân ta
và chúng ta đang đồng thuận đi trên con đường ấy; sẽ không có con đường thứ hai
và cũng không có đảng nào ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền. Đi ngược lại
quy luật đó, trái với chân lý ấy sẽ là hành động chống phá sự nghiệp cách mạng
Việt Nam./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét