VIỆT NAM LÀ MỘT TRỌNG ĐIỂM CHỐNG
PHÁ
CỦA CHIẾN LƯỢC “DIỄN BIẾN HÒA
BÌNH”
Mặt
Trời
Thập niên cuối thế kỷ XX, sau khi Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa
Đông Âu sụp đổ, các thế lực thù địch phản động quốc tế tập trung tấn công bằng chiến
lược “diễn biến hòa bình” với các nước xã hội chủ nghĩa còn lại, trong đó Việt
Nam là một trọng điểm chống phá. Ngày 28/09/1991, Tổng thống G.Bút-sơ tuyên bố:
“Hầu hết 45 năm qua, trọng điểm số
một của chúng ta là ngăn chặn ý thức hệ cộng sản. Đến nay chúng ta mới đối phó
với thách thức đó một cách thành công. Nhưng Đông Nam Á - Thái Bình Dương vẫn
là xứ sở của những xã hội phát triển mạnh mẽ nhất về kinh tế và chính trị. Ở
đây lại vẫn còn một số chế độ cộng sản cuối cùng và những điểm nóng khu vực về
chiến lược như Bắc Triều Tiên, Camphuchia và lãnh thổ tranh chấp chưa được giải
quyết. Trong mọi trường hợp phức tạp này, khi kỷ nguyên phiêu lưu của Liên Xô
đang giảm xuống, Mỹ cần có những lực lượng mới ở Việt Nam, Camphuchia, Bắc
Triều Tiên”. Ngày 12/01/1992, cựu Tổng thống R.Ních-xơn kêu gọi: “Trong lúc chào mừng thất bại của ý thức
hệ cộng sản, chúng ta phải cam kết chấm dứt ách áp bức của Hà Nội đối với những
người Việt Nam đã từng chiến đấu quả cảm cùng chúng ta”. Trong tuyên
bố bình thường hóa quan hệ với Việt Nam ngày 11/7/1995, Tổng thống lúc đó, B.Clin-tơn,
không hề giấu giếm ý đồ xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, khi trả lời
điều trần trước lưỡng viện: “Tôi tin
rằng việc bình thường hóa quan hệ và tăng cường các cuộc tiếp xúc giữa người Mỹ
với người Việt Nam sẽ thúc đẩy sự nghiệp tự do ở Việt Nam như đã từng diễn ra ở
Đông Âu và Liên Xô trước đây”. Như vậy, chúng ta thấy rõ Việt Nam luôn
là nơi tập trung các biện pháp tiến công phá hoại của các thế lực thù địch với
mục tiêu nhất quán là lật đổ chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Sở dĩ các thế lực thù
địch chọn Việt Nam là trọng điểm chống phá trong chiến lược “diễn biến hòa
bình” là bởi mấy lý do sau đây:
Thứ nhất, Việt Nam là nơi mà các thế lực thù địch bị thất
bại thảm hại trong cuộc chiến tranh quân sự trước đây; đây là một thất bại đầu
tiên của chúng; để lại “hội chứng Việt Nam” nặng nề trong giới cầm quyền “diều hâu”
phương Tây. Vì vậy, các thế lực hiếu chiến còn hận thù sâu sắc với chế độ xã
hội chủ nghĩa Việt Nam luôn tìm mọi cách xóa bỏ “hội chứng Việt Nam”. Để làm điều
đó chúng quyết tâm dùng “diễn biến hòa bình” để chiến thắng Việt Nam, lật đổ
vai trò lãnh đạo của những người cộng sản ở Việt Nam. Chúng từng rêu rao Việt
Nam thắng trên chiến trường sẽ thất bại trên thương trường, trong nền kinh tế
thị trường; cán bộ đảng viên đứng vững trong khó khăn, không chết bởi mũi tên,
hòn đạn trên chiến trường thì sẽ gục ngã bởi “viên đạn bọc đường” trong hòa
bình.
Thứ hai, Việt Nam là một trong những nước xã hội chủ
nghĩa còn lại có vị trí, vai trò ảnh hưởng lớn đối với phong trào cách mạng thế
giới. Việt Nam là một dân tộc anh hùng, đã giương cao ngọn cờ đấu tranh giành
độc lập dân tộc, đánh bại chủ nghĩa thực dân cũ và mới. Thắng lợi của Việt Nam
đã góp phần cổ vũ phong trào đấu tranh của các dân tộc bị áp bức. Mặt khác,
công cuộc đổi mới ở Việt Nam do Đảng cộng sản lãnh đạo đã thu được những thành
tựu vĩ đại, từng bước khắc phục khủng hoảng, kinh tế có bước phát triển quan
trọng, giữ vững được ổn định chính trị - xã hội, bất chấp Liên Xô, Đông Âu sụp
đổ và sự bao vây phong tỏa, chống phá quyết liệt của kẻ thù. Thành tựu của Việt
Nam trong công cuộc đổi mới là nguồn cổ vũ lớn cho phong trào đấu tranh vì độc
lập, dân chủ tiến bộ xã hội và chủ nghĩa xã hội. Đồng thời nó còn là một thực
tế hùng hồn chứng minh cho sức sống của chủ nghĩa xã hội. Do đó, các thế lực
thù địch cho rằng tiêu diệt chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam là một mục tiêu quan
trọng nhằm khẳng định chủ nghĩa xã hội là con đường bế tắc, không thể đổi mới,
cải tổ, cải cách thành công. Trên cơ sở đó để dễ dàng áp đặt mô hình kinh tế,
chính trị tư sản phương Tây đối với các dân tộc khác.
Thứ ba, Việt Nam là một nước xã hội chủ nghĩa có địa
- chính trị, địa - kinh tế chiến lược quan trọng trong thế kỷ XXI, lại nằm ở vị
trí “nhạy cảm”, đang còn tồn tại
những tranh chấp về lợi ích, nhất là về chủ quyền, quyền chủ quyền trên khu vực
Biển Đông. Là nước có vị trí chiến lược rất quan trọng trong khu vực Châu
Á - Thái Bình Dương, án ngữ con đường biển huyết mạch từ Bắc Á xuống Đông Á và
Ấn Độ Dương; với nguồn tài nguyên phong phú chưa được khai thác, một nước
lớn ở khu vực, dân số trên 90 triệu người là một thị trường lớn thứ hai ở Đông
Nam Á. Với vị trí quan trọng đó mà từ trước đến nay Việt Nam luôn là nơi tranh
giành ảnh hưởng của các nước lớn. Chính vì vậy, các nước phương Tây luôn muốn
có mặt ở Việt Nam, tạo ảnh hưởng ở Việt Nam để thực hiện các chiến lược về kinh
tế, chính trị, văn hóa của họ. Ngoại trưởng Cri-xtốp-phơ ngày 19/05/1994 từng
khẳng định: “Việt Nam là một nước lớn ở Đông Nam Á, có vai trò quan trọng
đối với hòa bình ổn định và phát triển ở khu vực”. Do đó thực hiện “diễn biến hòa bình” lật
đổ chế độ chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam luôn là mục tiêu quan trọng trong chiến
lược toàn cầu phản cách mạng, nhằm tạo điều kiện để chúng có chỗ đứng ở Việt
Nam, khống chế Việt Nam. Thêm vào đó, thay
đổi được chế độ chế độ chính trị xã hội ở Việt Nam chúng sẽ có lợi thế khi thực
hiện kiềm chế, khuất phục Trung Quốc trong chính sách “xoay trục” sang châu Á - Thái Bình Dương và thực hiện
các mưu đồ chính trị trong bối cảnh quốc tế mới.
Nhận thức đúng đắn vấn đề trên thiết
nghĩ toàn thể cán bộ, đảng viên và nhân dân cần nâng cao tinh thần cảnh giác,
đoàn kết một lòng dưới vai trò lãnh đạo của Đảng tiến hành thành công sự nghiệp
công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, đẩy lùi chiến lược “diễn biến hòa bình” của
các thế lực thù địch, xây dựng nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội dân
chủ, công bằng, văn minh./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét