VẠCH MẶT MƯU ĐỒ CHỐNG PHÁ DƯỚI CHIÊU BÀI
“TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM”
“Tù nhân lương tâm” - một
cụm từ được không ít trang thông tin tuyên truyền của các cá nhân, tổ chức phản
động sử dụng khi nói về những đối tượng bị Nhà nước Việt Nam tuyên án do có
hành vi phạm tội xâm phạm đến an ninh quốc gia.
Sau
những cái tên như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Cấn Thị Thêu, Lê Thị
Công Nhân... các đối tượng lại tiếp tục “khóc thuê”, “hát mướn” cho Huỳnh
Trương Ca. Và hiển nhiên, sau những lần “khóc mướn” này, chiêu bài dân chủ,
nhân quyền lại tiếp tục được các đối tượng sử dụng nhằm xuyên tạc tình hình ở
Việt Nam. Tù nhân là những người có hành vi vi phạm pháp luật, bị toà án tuyên
là có tội và phải chịu hình phạt tù theo quyết định có hiệu lực của toà án. Nói
như vậy để thấy, việc một người bị phạt tù là hậu quả tất yếu khi người đó có
hành vi phạm tội, xâm phạm các quan hệ xã hội được quy định trong Bộ luật Hình
sự. Vậy nhưng “lưỡi không xương trăm đường lắt léo”, các đối tượng thù địch,
chống đối Việt Nam đã dựng lên cụm từ “tù nhân lương tâm” để bao biện cho những
kẻ phạm pháp.
Tìm
hiểu nguồn gốc cụm từ “tù nhân lương tâm”, có thể thấy nó ra đời vào khoảng
những năm 60 của thế kỷ trước để đề cập đến những người bị giam giữ, bỏ tù vì
lý do chủng tộc, chính trị, tôn giáo, màu da, niềm tin hay lối sống của họ,
miễn là họ đã không sử dụng hoặc ủng hộ bạo lực. Nói một cách dễ hiểu,
những người được gọi là “tù nhân lương tâm” là những người không hề có hành vi
phạm tội nhưng vẫn bị kết án phạt tù. Lạ lùng thay, ở Việt Nam, tất cả những kẻ
chống phá Nhà nước khi bị kết án đều được các thế lực thù địch, chống đối chụp
mũ cái tên “tù nhân lương tâm”. Bất chấp việc những người này vi phạm quy
định trong Bộ luật Hình sự của Việt Nam, bất chấp việc các đối tượng xâm phạm
đến an ninh quốc gia của Việt Nam, bất chấp những hậu quả nguy hiểm mà các đối
tượng đã gây ra cho xã hội, một số kẻ không những không lên án mà còn trở bút
ca ngợi, suy tôn những đối tượng xâm phạm an ninh quốc gia của Việt Nam như
những anh hùng. Viết về các đối tượng chống phá Việt Nam, có kẻ không “ngượng
mồm” tuyên truyền:“Họ là những thanh niên căng tràn nhiệt huyết hành động vì
quê hương, nhưng bị nhà cầm quyền tước đoạt tuổi thanh xuân”, “Họ là những cựu
chiến binh suy tư về thời cuộc và mang trong mình khát vọng cống hiến cho đất
nước”, “Họ là những nhà giáo có đạo đức và sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp để đi
theo tiếng gọi của lương tri”, “Họ còn là những bloggers, luật sư, người bất
đồng chính kiến, những người công nhân, tín đồ tôn giáo… Những con người nặng
lòng với quê hương, đất nước”.
Đúng là sự lố bịch! Từ bao giờ, hành động chống phá Nhà
nước, chống phá nhân dân lại được gọi là yêu nước, từ bao giờ, những kẻ lẻo
mép, suốt ngày chửi bới chính quyền, Tổ quốc, miệt thị đất nước mình lại được
cho là đang đấu tranh vì tự do, nhân quyền? Gần đây nhất, các đối tượng phản
động đang tích cực “khóc mướn” cho Huỳnh Trương Ca, một đối tượng bị tuyên phạt
5 năm 6 tháng tù về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin,
tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”.
Lợi dụng mạng xã hội, Huỳnh Trương Ca đã tiến hành
Livestream chia sẻ, tuyên truyền các thông tin bịa đặt, phỉ báng chính quyền. Đứng
trước vành móng ngựa, Ca cũng đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình. Vậy
nhưng, các đối tượng chống đối vẫn ngang nhiên xếp Ca vào nhóm “tù nhân lương
tâm”. Thậm chí, ngay cả khi Huỳnh Trương Ca đang bị thi hành hình phạt tù,
nhiều kẻ vẫn tích cực sử dụng Ca như một quân cờ để chống phá Đảng, Nhà nước
Việt Nam. Vẫn giọng điệu “mèo khóc chuột”: “Huỳnh Trương Ca từ lâu bị nhốt
trong phòng tối, chung với bọn xã hội đen, ngáo đá ... ăn uống thì bữa đói bữa
no, cuối tuần hầu như chỉ ăn cháo”.
Xin thưa, nhà tù không phải là khu nghỉ dưỡng, cũng chẳng
phải là khách sạn mà được chọn phòng, xếp chỗ, được ăn ngon, mặc đẹp, nằm êm. Và
cũng xin thưa, xã hội đen, ngáo đá phạm pháp hay quan chức “dính chàm”, bất cứ
ai đi chăng nữa thì trước pháp luật, tất cả đều bình đẳng, đều bị xử lý theo
đúng tính chất, mức độ phạm pháp. Lẽ nào, khi được phong là “tù nhân lương
tâm”, anh thuộc “đẳng cấp trên” so với người khác để thích nói gì thì nói, làm
gì thì làm? Thế mới thấy, những kẻ được gọi là “tù nhân lương tâm”, những người
tự phong mình là anh hùng đấu tranh cho bình đẳng, dân chủ, nhân quyền lại là những
kẻ mang nặng tư tưởng phân biệt tầng lớp, kì thị con người. Việc dựng lên cái
gọi là “tù nhân lương tâm” suy cho cùng cũng nằm trong toan tính của các đối
tượng phản động.
Có thể thấy, nhóm “tù nhân lương tâm” đều là những kẻ
phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia, những kẻ chống đối Đảng, Nhà nước và nhân
dân Việt Nam. Từ lâu, trong chiến lược “diễn biến hoà bình” – chiến lược chống
phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam từ bên trong bằng phương pháp “hoà bình”, các thế
lực thù địch, phản động đã dùng chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền, vừa xuyên
tạc tình hình trong nước, đả kích chế độ, gây chia rẽ mất đoàn kết dân tộc, vừa
gia tăng tuyên truyền tư tưởng, văn hoá, lối sống phương Tây. Để thực hiện
chiến lược này, đội ngũ các đối tượng chống đối, phản động, cơ hội chính trị
được sử dụng triệt để. Hiển nhiên, khi các đối tượng có hành vi chống phá an
ninh, hoà bình của Việt Nam thì sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật Việt
Nam. Ở chiều hướng ngược lại, các tổ chức phản động cũng tích cực “tẩy trắng”
cho các đối tượng tay sai của mình bằng cụm từ “tù nhân lương tâm”.
Với
danh nghĩa “tù nhân lương tâm”, các đối tượng mong ngóng sự “cưu mang”, “thương
hại” từ bên ngoài. Thậm chí, không ít kẻ còn… muốn đi ngồi tù để được gọi là
“tù nhân lương tâm”, tạo điểm nóng, khuếch trương được “thương hiệu”, thu hút
“đầu tư” từ các tổ chức chống đối, phản động bên ngoài. Đồng thời, cũng qua
chiêu bài “tù nhân lương tâm”, các đối tượng chống đối tạo cơ hội, tạo cái cớ
cho những thế lực ngoại bang can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam , gây sức ép với chính quyền Việt Nam . Một lần
nữa, thực tiễn khẳng định ở Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân
lương tâm”. Tất cả những người bị kết án và phải chấp hành hình phạt tù tại
Việt Nam đều là những người
vi phạm pháp luật hình sự của Việt Nam . Mặt khác, pháp luật Việt Nam là sự thể hiện ý chí của nhân dân Việt Nam , là sự chắt
lọc của pháp luật quốc tế. Vì vậy, không có chuyện pháp luật Việt Nam đi ngược
lại với thế giới.
Pháp
luật giữa các quốc gia trên thế giới không hoàn toàn đồng nhất. Thậm chí, trong
một số trường hợp, pháp luật giữa các quốc gia còn có sự xung đột với nhau. Mặt
khác, giữa các quốc gia trên thế giới hoàn toàn bình đẳng với nhau. Chính vì
vậy, không ai có quyền lấy pháp luật của quốc gia mình áp đặt lên quốc gia khác.
Để đánh giá chính xác ở quốc gia nào có “tù nhân lương tâm”, cần phải có sự
nghiên cứu một cách chính xác pháp luật quốc tế cũng như pháp luật của quốc gia
đó, tránh tình trạng “chụp mũ” một cách hời hợt.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét