NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ 27-7,
GIÁ TRỊ THIÊNG LIÊNG CỦA ĐẤT NƯỚC
Ngày thương binh liệt sĩ 27-7 đó chính là ngày thể hiện những giá
trị thiêng liêng của đất nước. Với đạo lý “Uống nước nhớ nguồn ”, “Ăn quả nhớ
người trồng cây” nhân dịp kỷ niệm ngày Thương binh Liệt sỹ, Tổ quốc ghi công,
nhân dân xin được kính cẩn nghiêng mình dâng lên các Anh hùng Liệt sĩ ngọn
nến tri ân, những vòng hoa tươi thắm, thắp nén hương thơm xin bày tỏ lòng
thành kính, thể hiện lòng biết ơn vô hạn của nhân dân đối với những người con
bất tử, đã hi sinh cho Tổ quốc những người đã viết nên những trang sử hào
hùng và vẻ vang nhất cho dân tộc.
Trở lại 71 năm về trước, tháng 6-1947, đại
biểu của Tổng bộ Việt Minh, Hội Phụ nữ cứu quốc, Cục Chính trị quân đội quốc
gia Việt Nam, Nha thông tin tuyên truyền và một số địa phương đã họp tại Đại Từ
- Thái Nguyên. Nội dung cuộc họp là thực hiện chỉ thị của Hồ Chủ Tịch chọn ngày
kỷ niệm Thương binh Liệt sĩ và bảo vệ công tác thương binh liệt sĩ. Sau khi xem
xét, Hội nghị đã nhất trí lấy ngày 27-7-1947 làm ngày Thương binh toàn quốc.
Ngày 27-7-1947, một cuộc mít tinh quan trọng đã được diễn ra tại Thái Nguyên.
Tại đây Ban tổ chức đã trịnh trọng đọc thư của Hồ Chủ Tịch. Người đã gửi tặng
một chiếc áo lụa, một tháng lương và một bữa ăn của nhân viên trong Phủ Chủ
tịch. Từ năm 1947, ngày Thương binh được tổ chức thường kỳ hàng năm. Năm nào
vào dịp này, Hồ Chủ Tịch cũng có thư và quà gửi anh chị em thương binh và các
gia đình liệt sỹ. Tháng 7- 1954 sau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ Đảng và
Nhà nước ta càng đặc biệt quan tâm giải quyết vấn đề chiến sĩ, gia đình liệt sỹ
và công tác thương binh. Và từ năm 1955, ngày 27-7 ngày Thương binh được đổi
thành ngày Thương binh - Liệt sỹ.
Chiến tranh đã đi qua hơn 43 năm nhưng
những vết thương mà chiến tranh để lại cho mỗi người, mỗi gia đình, bạn bè và
người thân các thương binh, liệt sỹ vẫn còn đây. Những hy sinh mất mát của các
anh hùng liệt sỹ đã vĩnh viễn nằm lại ngoài chiến trường; những thương tật hành
hạ người thương binh vì một phần cơ thể các anh đã để lại ngoài trận địa và nỗi
đau mất mát tột cùng cũng như sự cô đơn, cần nơi nương tựa của các bà mẹ Việt
Nam anh hùng. Vẫn còn đây nỗi đau như tột cùng của những người vợ mất chồng,
những người cha, người mẹ mất con và cả những đứa trẻ không bao giờ được gọi
bố. Tất cả là minh chứng hùng hồn tố cáo tội ác khôn cùng của chiến tranh. Dẫu
biết vậy, những con người bình dị mà anh hùng ấy vẫn không một chút nuối tiếc
bởi họ đã cống hiến đời mình cho lý tưởng cao đẹp của cách mạng nước nhà, cho
nền độc lập, tự do của dân tộc, cho bình yên, hạnh phúc của nhân dân. Họ đã
sống cuộc đời có ý nghĩa vì nước, vì dân. Mỗi người dân Việt Nam đặc biệt là
những bạn trẻ hãy một lần đến với nghĩa trang Trường Sơn để thêm yêu đất nước,
để thấy được những giá trị thiêng liêng của đất nước./.
HOA SÚNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét