MỐI QUAN HỆ GIỮA “DIỂN BIẾN HÒA BÌNH”
VỚI “TỰ DIỄN BIẾN”, “TỰ
CHUYỂN HÓA”
“Diễn biến hòa bình” là chiến lược cơ bản của chủ nghĩa đế
quốc và các thế lực thù
địch nhằm lật đổ chế độ chính trị - xã hội của các nước tiến
bộ, trước hết là các nước xã hội chủ nghĩa từ bên trong, chủ yếu bằng các biện
pháp phi quân sự. Tức
là “diễn biến hòa bình” là “nhân
tố” bên ngoài nhằm làm chuyển hóa chế độ chính trị của các chủ thể này theo quỹ
đạo của chủ thể khác.
“Tự diễn biến”
là sự thay
đổi trong nội bộ theo chiều hướng xấu, tiêu cực ngay ở hai cấp độ cá nhân và tổ
chức chủ yếu do lập trường tư tưởng không vững vàng, thiếu bản lĩnh chính trị,
hoang mang dao động, thiếu tu dưỡng rèn luyện, ngại học tập. “Tự chuyển
hóa” là sự thay đổi bản chất, rời bỏ định hướng xã hội chủ
nghĩa và những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc, ngả theo quỹ đạo của chủ
nghĩa tư bản do hậu quả trực tiếp của “tự diễn biến”. Như vậy, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là nguy cơ “nội
tại” của hệ thống chính trị, phản ánh mức độ suy thoái về chính trị của cán bộ,
đảng viên, là nhân tố bên trong đe dọa đến sự tồn vong của chế độ chính trị xã
hội.
Thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” trong nội bộ vừa là mục tiêu, vừa là cách thức tiến hành của chiến
lược “diễn biến hòa bình” mà các thế lực thù địch tiến hành đối với nước khác nhằm
hiện thực hóa âm mưu lật đổ chế độ chính trị hiện hành của đối phương. Ngược
lại, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ vừa là sự tiếp nhận tự giác
của đối tượng bị tác động, vừa là hệ quả của hoạt động “diễn biến hòa bình” của
các thế lực thù địch nhằm làm thay đổi chế độ chính trị.
“Diễn biến hòa bình” và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có mối quan hệ khăng khít, không
tách rời; trong đó, thúc đẩy “tự diễn biến”,“tự chuyển hóa” là thủ đoạn và cũng
là mục tiêu của chiến lược “diễn biến hòa bình”.
“Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là hệ quả nảy sinh từ phương thức, thủ
đoạn chống phá của chiến lược “diễn biến hòa bình”.
Ngược lại “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” làm cho “diễn biến hòa bình”
nhanh chóng đạt được mục tiêu chiến lược. Hoạt động “diễn biến
hòa bình” nhằm vào nội bộ, nếu không ngăn chặn được sẽ làm nảy sinh mầm mống tư
tưởng, nuôi dưỡng, kích hoạt các yếu tố tiêu cực, làm gia tăng yếu tố “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ.
“Tự diễn biến” nếu không được
ngăn chặn sẽ dẫn đến “tự chuyển hóa”, dẫn tới mối nguy hiểm thật sự đối với sự
tồn vong của chế độ chính trị - xã hội xã hội chủ nghĩa nhất là là khi đã xuất
hiện lực lượng chính trị đối lập. Đây chính là thời điểm đồng thời là điều kiện
tốt nhất để các thế lực thù địch ra đòn quyết định lật đổ chế độ chính trị và
xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với hệ thông chính trị.
Đấu tranh chống “diễn biến hòa
bình” và phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là tiếp tục cuộc đấu
tranh giai cấp giữa chủ nghĩa xã hội, giữa tiến bộ xã hội với chủ nghĩa tư bản,
đế quốc trong điều kiện mới. Đấu tranh chống “diễn biến hòa bình” và phòng,
chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” có nhiều biện pháp tổng hợp giống nhau,
thó có thể tách rời.
Về mục tiêu, đấu tranh chống
“diễn biến hòa bình” và phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đều có
những điểm chung đó là đẩy lùi, vô hiệu hóa mọi nguy cơ đe dọa sự tồn vong của
chế độ xã hội chủ nghĩa và vị trí, vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản.
Tuy nhiên, tính chất và phương
thức đấu tranh chống “diễn biến hòa bình” và phòng, chống “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” có những điểm khác biệt cơ bản. Đấu tranh chống “diễn biến hòa
bình” là cuộc đấu tranh với các thế lực thù địch, mang tính chính trị đối ngoại
là chính. Trong khi đó, phòng, chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là các
biện pháp phòng ngừa, ngăn chặn, xử lý các nhân tố tiêu cực bên trong nội bộ và
mang tính chính trị nội bộ là chính.
NHÂN TRẦN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét