KIÊN QUYẾT ĐẤU TRANH PHẢN BÁC QUAN ĐIỂM SAI TRÁI CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH
Trải qua các
thời kỳ thực tiễn đấu tranh khốc liệt, ngày 3/2/1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra
đời và từ đó đến nay, luôn đứng vững trên vũ đài chính trị, lãnh đạo toàn dân
tộc Việt Nam đánh đổ hoàn toàn chế độ thực dân, phong kiến và bè lũ đế quốc,
xây dựng một nước Việt Nam mới gắn độc lập dân tộc với chủ nghĩa xã hội. Vị
thế, vai trò lãnh đạo của Đảng ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế,
được nhân dân suy tôn là đội tiên phong của giai cấp công nhân, của nhân dân
lao động và của toàn thể dân tộc Việt Nam.
Tuy nhiên, hiện nay, các thế lực thù địch chống Việt Nam thường xuyên tuyên
truyền luận điệu: “Ở quốc gia mà chỉ có một đảng duy nhất lãnh đạo như Việt Nam
thì không có dân chủ, sẽ đưa đất nước, dân tộc đi vào ngõ cụt”. Bằng nhiều hình
thức, chúng tung ra hàng trăm, hàng nghìn luận điệu khác nhau, tấn công vào vai
trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chúng sử dụng các trang mạng xã hội để
tập trung đả phá hệ thống lý luận và nền tảng tư tưởng của Đảng, phủ nhận chủ
nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh; tuyên truyền, phá hoại việc thực
hiện chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; bôi
nhọ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước, chia rẽ nội bộ Đảng, đặc biệt trong thời
điểm diễn ra đại hội Đảng các cấp và kiện toàn bộ máy nhân sự nhà nước ở Trung
ương; kích động nhân dân, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ Điều 4
Hiến pháp nhằm tạo cơ hội cho các nước tư bản phương Tây dễ dàng thực hiện mưu
đồ chính trị của chúng. Đưa ra các tuyên bố về tôn giáo, nhân quyền ở Việt Nam
trái với thực tế để cho rằng chế độ một đảng lãnh đạo như ở Việt Nam đang bóp
nghẹt “dân chủ”, làm cho nhân dân bị áp bức, bóc lột, gây ra tình trạng quan
liêu, tham nhũng, làm cho đất nước đi vào “ngõ cụt”... Rõ ràng, các thế lực thù
địch luôn tìm cách tấn công, nhằm lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản.
Mục đích là thông qua hoạt động phá hoại tư tưởng để tác động, nhằm thay đổi
nhận thức, niềm tin của các tầng lớp nhân dân, kể cả cán bộ, đảng viên vào vai
trò lãnh đạo của Đảng, vào tính tất yếu về sự ra đời và lãnh đạo cách mạng của
Đảng, từ đó lôi kéo các tầng lớp nhân dân vào con đường chống lại Đảng, hình
thành nên các tổ chức, lực lượng chính trị đối lập tại Việt Nam, tiến tới thiết
lập cơ chế đa nguyên, đa đảng.
Thực tế đã chứng minh, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời giữ địa vị lãnh đạo và
được nhân dân giao cho trọng trách là Đảng cầm quyền. Đảng đứng ra nắm chính
quyền không phải bằng những âm mưu chính trị, lật đổ để giành được và cũng
không phải giống các chính đảng của giai cấp tư sản phương Tây giành được thông
qua bầu cử, mà là kết quả của một quá trình đấu tranh vô cùng cam go, gian khổ,
kể cả hy sinh xương máu của hàng triệu đảng viên và nhân dân mới có được. Có
thể thấy, vào những thập niên cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, cả nước ta chìm
trong lầm than nô lệ của thực dân Pháp. Nhiều phong trào yêu nước đã xuất hiện
như phong trào Cần Vương, khởi nghĩa Yên Thế, Yên Bái nhưng lần lượt thất bại.
Việc tìm kiếm con đường cứu nước của các chí sĩ tiền bối như Phan Bội Châu,
Phan Chu Trinh... đều rơi vào bế tắc. Trong bối cảnh đó, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc
đã tìm đến với chủ nghĩa Mác - Lênin và chính Người đã có công truyền bá chủ
nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam, chuẩn bị điều kiện tiền đề về chính trị, tư
tưởng, tổ chức cho việc ra đời của Đảng Cộng sản. Cũng chính nhờ sự truyền bá
chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam mà phong trào công nhân và phong trào yêu
nước có điều kiện phát triển mạnh mẽ và dẫn tới sự hình thành các tổ chức cộng
sản. Sự xuất hiện của ba tổ chức cộng sản: Đông Dương Cộng sản đảng, An Nam
Cộng sản đảng, Đông Dương Cộng sản liên đoàn tiếp tục thúc đẩy phong trào cách
mạng phát triển, nhưng cũng đặt ra một yêu cầu bức thiết rằng, cần phải hợp
nhất ba tổ chức thành một tổ chức thống nhất để đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ cách
mạng trong tình hình mới. Như vây, sự ra đời của Đảng là đòi hỏi khách quan của
thực tế lịch sử lúc bấy giờ, không phải tự nhiên mà có, cũng không phải muốn là
được. Đảng ra đời đáp ứng được khát vọng lớn lao của toàn thể cần lao, soi
đường dẫn lối cho nhân dân ta vững bước tiến lên con đường thắng lợi trong cuộc
cách mạng phản đế, phản phong. Và cũng chỉ 15 năm sau ngày thành lập với khoảng
5.000 đảng viên, Đảng đã lãnh đạo toàn thể nhân dân làm nên cuộc Tổng khởi
nghĩa tháng Tám lịch sử, lật đổ ách áp bức của thực dân phong kiến, lập ra Nhà
nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đưa nhân dân Việt Nam bước vào kỷ nguyên mới,
kỷ nguyên của độc lập, tự do. Sau đó, Đảng lại lãnh đạo nhân dân làm nên hai
cuộc kháng chiến thần thánh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, tạo ra những
chiến thắng vang dội địa cầu và bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền của đất
nước. Với đường lối đổi mới đúng đắn, Đảng đang lãnh đạo toàn dân thực hiện
thành công sự nghiệp đổi mới, đưa đất nước từ nghèo nàn, lạc hậu, bị tàn phá
bởi chiến tranh, trở thành một quốc gia đang phát triển năng động, đời sống vật
chất, tinh thần của nhân dân từng bước được cải thiện, uy tín, vị thế Việt Nam
không ngừng được nâng cao trên trường quốc tế. Hiện nay, Việt Nam đã thiết lập
quan hệ ngoại giao với gần 200 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. Việt
Nam cũng là điểm đến hấp dẫn của nhiều nhà đầu tư nước ngoài. Quốc phòng, an
ninh được giữ vững, văn hóa, xã hội có nhiều bước phát triển. Có thể khẳng
định, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, Việt Nam vẫn đang trên đà phát triển
mạnh mẽ, vì thế không cần thiết phải thực hiện đa nguyên, đa đảng.
Từ đó, có thể thấy rằng, luận điệu “Ở quốc gia mà chỉ có một đảng duy nhất
lãnh đạo như Việt Nam thì không có dân chủ, sẽ đưa đất nước, dân tộc đi vào ngõ
cụt” là một luận điệu hết sức nguy hiểm, bởi nó cố tình đánh đồng giữa vấn đề
đa nguyên, đa đảng với dân chủ và phát triển; cổ súy cho việc thiết lập cơ chế
đa nguyên, đa đảng tại Việt Nam. Việc nhận diện đầy đủ và đấu tranh phản bác,
thuyết phục, vạch rõ những điểm giả dối, phản cách mạng, phản khoa học trong
luận điệu “đa nguyên, đa đảng đồng nghĩa với dân chủ, phát triển” là vô cùng
quan trọng trong cuộc đấu tranh tư tưởng, bảo vệ nền tảng tư tưởng của chế độ
hiện nay.
Nghị quyết số 08-NQ/TW, ngày 17/12/1998, của Bộ Chính trị về Chiến lược an
ninh quốc gia khẳng định: “Bảo vệ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam; không chấp nhận đa nguyên chính trị; không để hình thành tổ chức chính trị
đối lập, đối trọng với Đảng và Nhà nước”. Chỉ thị số 05-CT/TW, ngày
14/10/2006, của Bộ Chính trị về tăng cường công tác lãnh đạo đảm bảo an ninh
quốc gia trong tình hình mới một lần nữa nhấn mạnh: “Trong bất cứ hoàn cảnh
nào cũng phải giữ vững ổn định chính trị - xã hội, bảo vệ vững chắc an ninh
quốc gia và giữ gìn trật tự, an toàn xã hội. Không để xảy ra khủng bố, phá
hoại, bạo loạn chính trị, biểu tình, gây rối an ninh, trật tự; kiên quyết không
để hình thành các tổ chức chính trị đối lập trong nội địa; không để kẻ xấu lợi
dụng tự do báo chí để vu khống, bôi đen Đảng và Nhà nước ta”. Điều này cho
thấy, quan điểm nhất quán của Đảng ta là không chấp nhận đa nguyên chính trị,
đa đảng đối lập. Bởi, thực hiện đa nguyên, đa đảng không đồng nghĩa với việc sẽ
có dân chủ, với việc sẽ đưa đất nước phát triển. Thực tiễn, nhiều nước đã chứng
minh rằng, có những nước đa đảng nhưng vẫn thuộc loại nghèo nhất trên thế giới.
Tuy nhiên, cũng có những nước chỉ một đảng lãnh đạo nhưng vẫn là nước rất phát
triển với đời sống nhân dân sung túc. Điều đó có nghĩa là đa nguyên, đa đảng
không phải là cứu cánh cho sự phát triển. Vấn đề quan trọng nằm ở chỗ không
phải là đa đảng hay một đảng lãnh đạo mà quan trọng nhất đó là đường lối lãnh
đạo đúng đắn của đảng cầm quyền. Một lần nữa khẳng định, tại Việt Nam hiện nay,
với đường lối lãnh đạo sáng suốt, Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn đang đưa đất nước
phát triển, người dân cả nước đều được hưởng thành quả của sự nghiệp đổi mới,
dân chủ vẫn đang được mở rộng và nhân quyền của người dân luôn được đảm bảo. Và
luận điểm muốn mở rộng dân chủ và phát triển xã hội, Việt Nam phải thực hiện đa
nguyên, đa đảng là một luận điểm sai trái. Với sự cố gắng nỗ lực của toàn dân,
toàn quân, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản, Việt Nam sẽ tiếp tục
phát triển nhanh và bền vững trên con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét