NHẬN DIỆN ĐÚNG CÁC QUAN
ĐIỂM DO CÁC PHẦN TỬ PHẢN ĐỘNG, THOÁI HÓA, CƠ HỘI CHÍNH TRỊ, BẤT MÃN GÂY RA
Đấu tranh bác bỏ những luận điệu thù địch, sai trái với
quan điểm, đường lối của Đảng, làm thất bại âm mưu và hoạt động “diễn biến hòa
bình” của các thế lực thù địch, góp phần ngăn chặn những biểu hiện “tự diễn biến”,
“tự chuyển hóa” trong nội bộ, củng cố sự thống nhất tư tưởng trong Đảng, sự đồng
thuận trong xã hội là một trong những nhiệm vụ trọng yếu trong công tác tư tưởng
của Đảng hiện nay. Để đấu tranh đúng hướng mỗi người dân Việt Nam cần
nhận diện đầy đủ những quan điểm sai trái do các
phần tử phản động, thoái hóa, cơ hội chính trị, bất mãn gây ra. Một số đối tượng lá mặt, lá trái cơ hội chính trị, số
phần tử bất mãn, cực đoan quá khích đang sống, làm việc thụ hưởng những thành
quả cách mạng do Đảng và nhân dân mang lại, nhưng lại bí mật cộng tác với những
phần tử bất mãn, phản động nước ngoài để mưu cầu lợi ích cá nhân. Số đối tượng
này tiếp nhận, tán phát tài liệu có nội dung xấu, móc nối viết bài nói xấu chế
độ, chống phá Nhà nước Việt Nam . Những bài viết được tung lên Internet có nội
dung tuyên truyền những quan điểm phản động, cực đoan.
Chính số đối tượng ở trong nước, những phần tử bất hảo
nói trên đã tham gia cộng tác viết bài, cung cấp thông tin, gửi thư kiến nghị
đưa lên mạng gây ảnh hưởng xấu xung quanh việc ta bắt giữ các đối tượng có hoạt
động xâm phạm an ninh quốc gia như Nguyễn Vũ Bình, Phạm Hồng Sơn, Phạm Quế
Dương, Cù Huy Hà Vũ... Ngoài ra, phải kể đến một số văn nghệ sĩ, nhà báo, các
nhà hoạt động chính trị, xã hội người ngoại quốc, ở nước ngoài đã đến Việt Nam
do không có những thông tin chính xác, đầy đủ, bị người Việt phản động lưu vong
tuyên truyền, lôi kéo cung cấp thông tin bịa đặt, phá hoại Việt Nam. Trong khi
đó, các nguồn sách báo, phim ảnh có nội dung đồi trụy, ca ngợi một chiều, phiến
diện về cuộc sống của những nước phát triển TBCN không quản lý được, tác động
vào tư tưởng, tâm lý của nhân dân.
Những biểu hiện cơ hội hữu khuynh ở nước ta hiện nay
đã và đang xuất hiện trong bối cảnh đất nước vừa có thời cơ, vận hội lớn, vừa đứng
trước nguy cơ, thách thức nghiêm trọng. Tư tưởng cơ hội hữu khuynh đó không chỉ
được xây dựng trên một cơ sở lý luận xét lại nào đó, mà chỉ là sự cóp nhặt hỗn
tạp giữa trào lưu triết học, xã hội học tư sản hiện đại, song lại chưa thoát được
căn bệnh giáo điều đối với chủ nghĩa Mác-Lênin và mắc bệnh thực dụng.
Điều này thể hiện thái độ và lối sống cơ hội nhằm trục
lợi cả chính trị và vật chất. Cố tình nhắm mắt trước lịch sử của dân tộc về quá
trình phát triển đi lên CNXH là tất yếu, lợi dụng sự sụp đổ của Đông Âu và Liên
Xô để phủ nhận những thành quả cách mạng mà nhân dân các nước đó lựa chọn. Họ
cho rằng bi kịch Xô Viết như lời cáo chung cho Chủ nghĩa Cộng sản, là hệ quả tất
yếu cho các nước XHCN còn lại sẽ sụp đổ như hội chứng đôminô. Một số đối tượng
còn kích động nhân dân để gây rối như các vụ bạo loạn ở Tây Nguyên là một ví dụ.
Đồng thời, những đối tượng này còn cho rằng CNXH không có cơ sở kinh tế vì chế
độ XHCN ở nước ta đã chấp nhận nền kinh tế thị trường.
Một số quan điểm khác phủ nhận con đường phát triển đất
nước theo hướng XHCN lại viện dẫn cơ sở lý luận phương pháp luận Mác xít về quá
trình vận động của lịch sử như một dòng chảy lịch sử tự nhiên. Những người cơ hội
trước kia đã từng giáo điều trong việc nhận thức về sự thối nát, giãy chết của
CNTB, thì bây giờ họ lại ấu trĩ cho rằng thế giới TBCN ngày nay toàn những nước
tư bản có nền công nghệ phát triển cao, toàn những con rồng, con hổ; rằng con
đường tư bản đưa dân tộc đến tương lai tươi sáng. Họ ngụy biện rằng không nhất
thiết phải theo chủ nghĩa Mác-Lênin, xây dựng CNXH, không nhất thiết phải chịu
sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản thì đất nước mới phát triển. Từ đó vội vàng đi đến
kết luận rằng CNXH chỉ là một lý thuyết của một học thuyết chưa được chứng thực,
nếu có thì chỉ mới có sự chứng thực của sự thất bại và đổ vỡ.
Chúng xuyên tạc, trong nội bộ Đảng vẫn duy trì cái gọi
là chế độ tập trung dân chủ, mà hầu hết các Đảng Cộng sản trên thế giới đã từ bỏ,
vì thế thực chất, sự tập trung quyền lực bao giờ cũng đưa tới chỗ triệt tiêu
dân chủ. Nhiều lắm dân chủ chỉ trở thành đồ rởm, chỉ có tác dụng trang trí cho
sự tập trung quyền lực, đòi xóa bỏ điều 4 trong Hiến pháp. "Đảng là cản trở
của nền dân chủ" nên kiến nghị đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng theo
hướng "Đảng chỉ nên lãnh đạo tư tưởng, đạo đức, lối sống và định hướng
chung chung", "không lãnh đạo kinh tế, văn hóa, không lãnh đạo lực lượng
vũ trang"... đó là công việc của nhà nước. Đây là thủ đoạn dọn đường cho sự
hình thành tư tưởng đa nguyên chính trị, phi chính trị hóa quân đội để vô hiệu
hóa vai trò lãnh đạo của Đảng. Chúng tung ra luận điệu trong Đảng có phe cải cách và
phe bảo thủ, có “nhóm lợi ích” từ lãnh đạo cấp cao và nhóm này chi phối toàn bộ
các nhóm lợi ích ở cấp dưới. Chúng cũng bịa đặt rằng "điều này cho thấy
phe bảo thủ đã thành công trong việc đặt nặng sự ổn định chính trị trong nước
trước cải cách. Thành phần thủ cựu trong Đảng cộng sản lo ngại Nhà nước sẽ mất
đặc quyền đặc lợi". Chúng tìm mọi cách bịa đặt, nói xấu cán bộ Đảng và Nhà
nước, xuất hiện nhiều cuốn nhật ký, hồi ký tài liệu tung ra những chuyện giật
gân trong sinh hoạt của các nhà lãnh đạo, đề cao người này, hạ thấp người kia,
kích động, chia rẽ lãnh đạo cao cấp của Đảng, gây nghi ngờ hòng mong chia rẽ
nhân dân với Đảng.
Các đối tượng phủ định đường lối, chính sách của Đảng
và Nhà nước, công kích đường lối, chính sách đổi mới của Đảng và Nhà nước ta, đặc
biệt là định hướng XHCN, tiếp tục phát triển kinh tế quốc doanh như "kinh
tế thị trường và CNXH không thể hòa nhập được". "Kinh tế thị trường
là kinh tế TBCN, do thời cuộc và do cuộc sống bắt buộc, chính quyền Việt Nam phải
chọn sống chung với con hổ yêu tinh hiện đại này, thể nào sớm hay muộn cũng bị
nó ăn thịt", thực hiện đường lối mở cửa, phát triển kinh tế thị trường là
chế độ Cộng sản Việt Nam đã uống liều thuốc đắng, kinh tế nhà nước là ung nhọt,
là sân sau của những “nhóm lợi ích” cấp cao, là những tổ mối đục khoét của cải
đất nước.
Xuyên tạc lịch sử, đòi lật án, chúng xuyên tạc
"Thành quả cách mạng Tháng Tám là thành quả cay đắng. Chính quyền về tay
nhân dân nhanh chóng rơi vào tay Đảng cộng sản", rằng "dù không có Đảng
Cộng sản, nhiều thuộc địa đã giành được độc lập mà ít tốn xương máu. Sự hao tổn
xương máu của dân tộc là do Đảng cộng sản gây ra". Chúng vu cáo "cuộc
kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta là cuộc nội chiến, quân đội ta là
những người lính đánh thuê của các thế lực hiếu chiến". Bôi nhọ lịch sử
chính là một thủ đoạn phá hoại về tư tưởng, làm mất lòng tin. Tất cả các mũi tấn
công trên đều nhằm vào phát triển mầm mống các nhân tố chống CNXH, thúc đẩy sự
hình thành xã hội dưới tác động của hàng hóa, nguồn vốn phương Tây, hình thành
tâm lý sùng bái đồng dollar, lôi kéo thêm lực lượng cán bộ, đảng viên có quan
điểm sai trái, hỗ trợ phát triển kinh tế tư nhân để lấn át kinh tế nhà nước.
Tiếp tục phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh khi chúng cho rằng
Hồ Chí Minh chỉ là người tiếp thu mù quáng chủ nghĩa Mác-Lênin chứ không hề có
tư tưởng cao siêu. Du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin với thuyết đấu tranh giai cấp
gây ra cảnh "nồi da nấu thịt" suốt mấy chục năm là một sai lầm mà lịch
sử không bao giờ tha thứ. Từ đó họ phát động chiến dịch bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí
Minh, bôi nhọ danh nhân mà họ gọi là chiến dịch "hạ bệ thần tượng". Gần
đây chúng tung lên luận điệu "No Ho" phủ định tư tưởng Hồ Chí Minh,
xuyên tạc công lao, sự nghiệp vĩ đại của Bác. Thâm độc hơn, chúng tung ra luận
điệu tách rời tư tưởng Hồ Chí Minh với học thuyết Mác-Lênin. Chúng ngụy biện rằng,
bây giờ học thuyết Mác-Lênin đã lỗi thời, chỉ dựa vào tư tưởng Hồ Chí Minh và đề
cao chủ nghĩa Hồ Chí Minh. "Chủ nghĩa Hồ Chí Minh" cũng ám chỉ chủ
nghĩa dân tộc. Đây là một luận điệu hết sức nguy hiểm, vì như vậy sẽ làm suy yếu
tư tưởng Hồ Chí Minh và thực chất là để phủ định chủ nghĩa Mác-Lênin, tiến tới
phủ định chính ngay tư tưởng Hồ Chí Minh, trái với Cương lĩnh của Đảng.
Họ còn nói chế độ một Đảng là không dân chủ, thậm chí
đòi các đảng cộng sản đang cầm quyền phải từ bỏ vai trò lãnh đạo của mình. Một
số người cho rằng thích ứng với nền kinh tế đa sở hữu thì nền chính trị không
thể nhất nguyên được, không thể duy trì sự lãnh đạo của một đảng duy nhất. Do vậy
theo họ, dân chủ phải đi liền với đa nguyên về chính trị. Không ít những lời
gièm pha, chỉ trích rằng dân chủ của ta là nửa vời, chưa mở ra đã khép lại… Có
người nói cách làm của chúng ta là non gan, yếu bóng vía, không dám mở bung dân
chủ hết cỡ, không dám thực hiện dân chủ công khai, không giới hạn.
Để chứng minh điều này, những người có lập trường cơ hội
và thù địch viện dẫn và xuyên tạc nhiều sự thật lịch sử. Lấy hiện tượng làm bản
chất, cường điệu một số hiện tượng đơn lẻ, có thực và có nguyên nhân cụ thể, biến
nó thành phổ biến, tất yếu và không tránh khỏi của cả hệ thống. Từ tệ tham
nhũng mà Đảng đang đấu tranh thì họ suy ra thành đảng tham nhũng. Đối với các
chủ trương của Đảng, Nhà nước ta, dưới con mắt của các phần tử cơ hội, thù địch
đều cho là có vấn đề, sai lầm, đầy mâu thuẫn, lúng túng và bế tắc. Tấn công vào định hướng XHCN trong quá trình phát triển
kinh tế thị trường. Họ cho rằng Đảng ta đưa ra định hướng XHCN là thừa, vô
nghĩa, do đó chỉ cần đặt vấn đề xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh
là đủ, cần gì phải định hướng XHCN, vì theo họ dòng sông tự nó phải chảy ra biển,
cần gì phải uốn nắn. Rằng: Việt Nam tiến lên CNXH bỏ qua TBCN là một điều kỳ quặc,
trái quy luật, vì thế hãy tạm gác lại mục tiêu CNXH và lùi về với cách mạng dân
tộc dân chủ nhân dân là đúng đắn nhất.
CHÂN LÝ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét