LUẬN ĐIỆU PHI LÝ VỀ “NHÂN QUYỀN” - CHIÊU TRÒ CŨ TRONG VỎ BỌC MỚI
Hoa Súng
Thật khó tin
nhưng vẫn có những kẻ tự cho mình quyền “phán xét” nhân quyền ở Việt Nam. Họ
gán ghép, bóp méo, dựng chuyện và đưa ra những kết luận phi lý đến mức nực cười
như “Việt Nam là quốc gia hai mặt”, “tồi tệ nhất khu vực về nhân quyền” hay
“không đủ tư cách ứng cử Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc”. Đằng sau những lời
lẽ tưởng chừng “vì nhân quyền” ấy là âm mưu chính trị hóa vấn đề nhân quyền, nhằm
gây hoài nghi, chia rẽ nội bộ và cản trở nỗ lực hội nhập quốc tế của Việt Nam.
Điều đáng nói
là những kẻ lớn tiếng chỉ trích Việt Nam lại thường là những người phớt lờ thực
tế, cố tình bỏ qua những thành tựu nhân quyền được cộng đồng quốc tế ghi nhận,
và thậm chí sử dụng “nhân quyền” như một công cụ can thiệp vào công việc nội bộ
của quốc gia khác. Chính sự mâu thuẫn này đã vạch trần bản chất thật sự trong
luận điệu của họ: phi lý, thiếu thiện chí và đầy toan tính chính trị.
Về lý luận,
nhân quyền là một giá trị phổ quát của nhân loại, nhưng không thể tách rời khỏi
đặc điểm lịch sử, văn hóa và điều kiện phát triển của từng quốc gia. Tư tưởng Hồ
Chí Minh đã chỉ rõ rằng quyền con người trước hết phải gắn liền với quyền dân tộc,
quyền được sống trong hòa bình, độc lập và tự do. Người từng nói: “Nếu nước độc
lập mà dân không hưởng hạnh phúc, tự do thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì.”
Tư tưởng đó trở thành kim chỉ nam cho Đảng và Nhà nước ta trong mọi chính sách,
biến nhân quyền ở Việt Nam thành giá trị thực chất, không phải khẩu hiệu.
Thực tiễn hơn
bốn thập kỷ qua cho thấy Việt Nam luôn đặt con người ở vị trí trung tâm của
phát triển. Những kết quả nổi bật trong giảm nghèo, chăm sóc sức khỏe, giáo dục,
bình đẳng giới, bảo vệ người yếu thế, tự do tín ngưỡng và tự do báo chí là minh
chứng hùng hồn cho chính sách nhất quán đó. Việt Nam đã đưa hàng chục triệu người
thoát nghèo, được Liên hợp quốc đánh giá là một trong những quốc gia có bước tiến
nhanh nhất về chỉ số phát triển con người (HDI). Đặc biệt, việc Việt Nam trúng
cử Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2023 – 2025 là bằng chứng thuyết
phục, phản bác trực diện những luận điệu sai trái, cho thấy cộng đồng quốc tế
công nhận và đánh giá cao nỗ lực của Việt Nam.
Trái ngược với
những kết quả rõ ràng ấy, các thế lực thù địch lại cố tình chọn lọc, bóp méo,
biến một vài vụ việc cá biệt thành “bằng chứng vi phạm nhân quyền”, rồi thổi phồng,
quy chụp một cách tùy tiện. Họ lập luận kiểu “chọn số liệu theo ý mình”, chỉ thấy
“hạt sạn” mà cố tình bỏ qua “cả tấm gương trong sáng” – một cách tiếp cận phi
logic, phản khoa học và hoàn toàn thiếu khách quan. Thực chất, đó chỉ là công cụ
tuyên truyền chống phá dưới danh nghĩa “vì nhân quyền”.
Nhân quyền ở
Việt Nam không nằm trên những lời nói hay bản báo cáo xa rời thực tế mà hiện hữu
trong từng chính sách cụ thể, từng cuộc đời được đổi thay, từng nụ cười của người
dân trên mảnh đất này. Ở Việt Nam, người dân được quyền bầu cử, ứng cử, được tự
do hành nghề, tự do tín ngưỡng, được học tập, chăm sóc sức khỏe, được bảo vệ
danh dự, nhân phẩm và tài sản. Quyền con người ở Việt Nam gắn liền với quyền được
sống trong hòa bình, ổn định và phát triển – điều mà không phải quốc gia nào
cũng có được.
Những luận điệu
phi lý về nhân quyền không thể che mờ sự thật. Mỗi người dân Việt Nam là minh
chứng sống động cho một đất nước đang phát triển năng động, nhân văn và luôn đặt
con người ở vị trí trung tâm. Đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, xuyên
tạc về nhân quyền không chỉ là trách nhiệm của cơ quan chức năng mà còn là
nghĩa vụ của mỗi công dân yêu nước nhằm bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ hình ảnh
và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.
Thực tế đã và
đang khẳng định Việt Nam không chỉ tôn trọng nhân quyền mà còn là minh chứng
cho giá trị nhân quyền gắn liền với hòa bình, công bằng và đạo lý nhân văn. Mọi
luận điệu xuyên tạc, bóp méo đều trở nên vô nghĩa trước một Việt Nam độc lập, tự
chủ, nhân ái và ngày càng vươn lên mạnh mẽ trên con đường phát triển bền vững./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét