NHẬN
DIỆN CÁC LUẬN ĐIỂM SAI TRÁI VỀ QUỐC PHÒNG, AN NINH TRONG TÌNH HÌNH MỚI
Hoằng Tháo
Các quan điểm sai trái, thù địch về quốc phòng, an
ninh là hết sức thâm độc, nguy hiểm, không thể coi thường, xem nhẹ vì nó liên
quan trực tiếp đến sự tồn vong của Đảng và liên quan đến bản chất của lực lượng
vũ trang cách mạng Việt Nam. Hiện
nay các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị đã dùng nhiều thủ đoạn
chống phá ngày càng công khai, trực diện hơn, chúng triệt để lợi dụng mạng xã
hội và một số báo, đài phát thanh tiếng Việt ở nước ngoài để xuyên tạc, bóp méo
trắng trợn quan điểm, đường lối của Đảng về tăng cường quốc phòng, an ninh;
những hoạt động đối ngoại, các sự kiện quan trọng trên lĩnh vực quốc phòng, an
ninh. Từ đó kích động, lôi kéo các phần tử bất mãn, cực đoan tạo lập lực lượng
đối lập chống phá Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang. Một số luận điệu về quốc
phòng, an ninh chúng thường sử dụng là:
Một là, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo
tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với lĩnh vực
quốc phòng, an ninh và lực lượng vũ trang, đòi “phi chính trị hóa” lực lượng vũ
trang. Đây là mục tiêu xuyên suốt của các thế lực thù địch. Chúng cho rằng “Quân
đội, Công an do nhà nước nuôi dưỡng nên chỉ phục tùng nhà nước, không phục tùng
đảng phái nào”. Chúng lấy dẫn chứng ở các thể chế chính trị tư sản với chế độ
đa đảng, quân đội, công an không do đảng nào lãnh đạo... Dựa vào đó, chúng phủ
nhận nguyên tắc “Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi
mặt”; đòi bỏ quy định “lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với
Đảng” ở Điều 65 Hiến pháp năm 2013.
Hai là, xuyên tạc đường lối của Đảng
về xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân, xây dựng nền quốc phòng toàn dân gắn
với thế trận an ninh nhân dân. Về chức năng của Quân đội, Công an, các thế lực
thù địch cho rằng chỉ nên xây dựng chức năng đội quân chiến đấu chứ không cần
đến chức năng đội quân công tác và đội quân lao động sản xuất. Chúng tỏ vẻ thân
thiện góp ý rằng “Quân đội, Công an nhân dân Việt Nam không nên thực hiện sản
xuất, lao động mà chỉ thuần túy làm nhiệm vụ quốc phòng, an ninh; “Quân đội
không làm kinh tế là sự đột phá về tư duy” và làm kinh tế thì “lợi ít, hại
nhiều”... Những luận điệu đó nhằm xuyên tạc bản chất, truyền thống, chức năng
của Quân đội, tách Quân đội khỏi sự gắn bó máu thịt với Nhân dân và sự lãnh đạo
của Đảng Cộng sản Việt Nam, đồng thời hạ thấp vai trò của Quân đội trong đời
sống xã hội. Bên cạnh đó, chúng còn có luận điệu tuyên truyền “lái” lực lượng
vũ trang chỉ làm nhiệm vụ kinh tế, có kinh tế sẽ mua sắm vũ khí trang bị hiện
đại, sẽ bảo vệ được Tổ quốc, giữ gìn an ninh trật tự... Các luận điệu này đều
rất thâm độc, một mặt chúng muốn chuyển bản chất Quân đội, Công an ta thành đội
quân “đánh thuê” không có mục tiêu lý tưởng, không phát huy nghệ thuật đánh
giặc của cha ông ta, phụ thuộc vào các nước khác, mất bản chất giai cấp công
nhân. Chúng muốn Quân đội, Công an chú trọng làm kinh tế mà bỏ qua nhiệm vụ
huấn luyện sẵn sàng chiến đấu, mất phương hướng mục đích và bản chất truyền
thống tốt đẹp của lực lượng vũ trang nhân dân.
Ba là, xuyên tạc, bóp méo tình hình
an ninh trật tự, gây mất ổn định ở một số địa phương; xuyên tạc lịch sử và tình
hình biên giới. Quá trình giải quyết một số vụ việc có sự tham gia của lực
lượng vũ trang, chúng cho rằng, chính quyền đang dùng “Công an, Quân đội để
chống lại nhân dân” và xuyên tạc bản chất, mục đích, ý nghĩa rồi quy kết và cho
rằng, thực chất “Quân đội, Công an là của Đảng, chứ không phải của Nhân dân mà
cũng chẳng phải của đất nước”, từ đó hòng gây mâu thuẫn nội bộ và làm mất lòng
tin của Đảng, Nhân dân đối với Quân đội và Công an; chia rẽ tình quân dân; chia
rẽ Quân đội với Công an.
Bốn là, xuyên tạc đường lối đối ngoại
về quốc phòng, an ninh của Việt Nam. Xét về chính sách quốc phòng, Đảng, Nhà
nước ta thực hiện chủ trương “bốn không” (không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của
bất kỳ nước nào; không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam; không
dựa vào nước này để chống nước kia; không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ
lực trong quan hệ quốc tế). Các đối tượng cho rằng, chính sách “bốn
không” như trên là “tự trói tay chân mình”; là “không đủ khả năng để bảo vệ chủ
quyền lãnh thổ”, là lạc hậu, lỗi thời, không phù hợp với thực tế, đi ngược lại
với xu thế toàn cầu hóa....
Những
thủ đoạn trên của các thế lực thù địch đặc biệt nguy hiểm, gây hoang mang, tạo
sự hoài nghi trong nhân dân, nhất là thế hệ trẻ, làm suy giảm niềm tin vào
đường lối quân sự, quốc phòng, an ninh, bảo vệ Tổ quốc và phương hướng xây dựng
Quân đội, Công an hiện đại của Đảng và Nhà nước ta. Đồng thời, tác động tiêu
cực đến quá trình triển khai, thực hiện đường lối của Đảng về quốc phòng, an
ninh; kìm hãm và gây bất lợi cho ta trong quan hệ quốc tế, đối ngoại quân sự,
quốc phòng, an ninh và bảo đảm hòa bình cho sự ổn định, phát triển đất nước./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét