LỜI
DẠY CỦA BÁC HỒ VỚI NGHỀ THẦY GIÁO
Chủ tịch Hồ Chí Minh
không chỉ là một vị lãnh tụ thiên tài của cách mạng Việt Nam mà Người còn là
một người thầy mẫu mực, đầy tâm huyết của dân tộc Việt Nam. Tư tưởng, lời huấn
thị của Người vẫn mang giá trị thời sự trong giai đoạn hiện nay.
Người luôn luôn đánh
giá cao vị trí, vai trò, chức năng, nhiệm vụ của người thầy đối với xã hội, đối
với sự nghiệp trồng người cho tương lai.
Theo Chủ tịch Hồ Chí
Minh, mối quan hệ giữa người thầy với giáo dục và sự phát triển kinh tế, văn
hóa của đất nước là một quá trình thống nhất. Trong đó, người thầy giáo là chủ
thể có vị trí cực kỳ quan trọng và rất vẻ vang. Người nói: “Nhiệm vụ thầy giáo rất
vẻ vang, vì nếu không có thầy giáo thì không có giáo dục,…Không có giáo dục thì
nói gì đến kinh tế, văn hóa”. Bác xem việc dạy học là một nghề đào luyện những
thế hệ con người để xây dựng xã hội ngày càng phát triển. Tuy sự cống hiến của
thầy giáo là rất thầm lặng nhưng nếu trở thành một người thầy giáo tốt là điều
vô cùng hữu ích và rất mực vẻ vang.
Bác dạy: “…Người thầy
giáo tốt là người vẻ vang nhất. Dù tên tuổi không có trên báo, không được
thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh…”.
Hồ Chí Minh xác định
rõ chức năng của người thầy giáo là dạy học theo mục tiêu giáo dục của nước nhà
trong từng giai đoạn phát triển của xã hội. Trong Lá thư gửi Hội nghị Giáo dục
toàn quốc tháng 3/1955, Bác Hồ đã viết: “Trách nhiệm nặng nề và vẻ vang của
người thầy là chăm lo cho con em của nhân dân thành người công dân tốt, người
lao động tốt, người chiến sĩ tốt, người cán bộ tốt của nước nhà”. Bác cũng nhấn
mạnh rằng: Nhiệm vụ của người thầy giáo không chỉ là sự truyền bá tri thức, phương
pháp, tay nghề cho người học, mà thầy giáo cũng như học trò, tất cả đều phải
tham gia vào các công việc xã hội một cách thật tích cực. Nhà trường phải gắn
liền với thực tiễn xã hội, gắn liền với đời sống của nhân dân. Đồng thời, Bác
Hồ còn chỉ ra bản chất ưu việt của nền giáo dục trong xã hội mới là hoàn toàn
khác với giáo dục trong xã hội cũ: động cơ của người làm nghề thầy giáo không
phải là mục đích kinh tế thuần túy mà động cơ giáo dục của người thầy giáo phải
gắn liền với mục tiêu và nhiệm vụ cụ thể theo nhu cầu của xã hội, phải đáp ứng
được lợi ích của nhân dân, vì sự mưu cầu hạnh phúc cho con người.
Ngoài ra, Hồ Chí Minh
còn chỉ rõ, người làm thầy giáo phải luôn là tấm gương không ngừng học tập để
nâng cao trình độ chuyên môn, nghiệp vụ, phải thường xuyên tu dưỡng, rèn luyện
đạo đức để làm tấm gương sáng cho học trò noi theo, để đáp ứng yêu cầu của thời
đại mới trên mọi phương diện.
Trong tư tưởng Hồ Chí
Minh, vấn đề vai trò, vị trí và chức năng của người thầy giáo luôn được quan
tâm đúng mức và đánh giá cao. Sự đánh giá cũng như những nhận định của Bác về
người thầy giáo là hoàn toàn có cơ sở và được Bác luận giải trên nhiều phương
diện:
Thứ nhất, người thầy giáo là hạt nhân của sự nghiệp giáo dục, mà giáo
dục có mối liên hệ mật thiết với tất cả các lĩnh vực khác bởi nó là nơi đào tạo
ra nguồn nhân lực cho mọi ngành nghề trong xã hội. Thấm nhuần được quan điểm
này, Đảng và Nhà nước ta đã xác định: “Giáo dục là quốc sách hàng đầu” và nhiệm
vụ thiêng liêng, cao quý của giáo dục là phải tập trung thực hiện mục tiêu:
“Nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực và bồi dưỡng nhân tài”.
Thứ hai, người thầy giáo luôn phải gương mẫu trong học tập, trau dồi
trình độ chuyên môn, tri thức khoa học, phải là tấm gương tự học với quan niệm
“Sự học không bao giờ cùng” để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của thời đại trong
quá trình xây dựng và phát triển đất nước trước tình hình mới. Đặc biệt là
trong bối cảnh khoa học - kỹ thuật phát triển như vũ bão hiện nay thì tấm gương
tự học của người thầy càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết đối với người
học.
Thứ ba, người thầy giáo phải luôn tự rèn luyện và trở thành tấm gương
sáng về đạo đức cách mạng cho học trò nói riêng và mọi người nói chung noi
theo. Hình ảnh người thầy giáo luôn được xã hội xem là biểu tượng của văn hóa,
là đại diện cho văn minh thời đại.
Cuối cùng nhưng không
kém phần quan trọng, người thầy giáo phải có đức hy sinh cao cả, sự cống hiến
thầm lặng như những người lái đò, đưa từng thế hệ học trò đến bến bờ của thành
đạt và vinh quang, giúp họ trở thành những con người có ích cho xã hội, mà về
phần mình, người thầy giáo không đòi hỏi gì. Niềm vui của người thầy chính là
sự tiến bộ của học trò, sự thành đạt của người mà họ dạy dỗ và truyền thụ tri
thức.
Quả thật vậy, nghề
thầy giáo là một nghề vô cùng cao quý, đào tạo nên nguồn nhân lực quyết định
tới sự phát triển của đất nước. Không gì có thể sánh bằng công lao vất vả của
những người thầy trong sự nghiệp trồng người. Bao nhiêu thế hệ học sinh đi qua,
cùng với phấn trắng, bảng đen, mái tóc thầy càng trở nên bạc trắng theo năm
tháng, nhưng sự tâm huyết mong muốn đem tri thức và những bài học quý giá đến
với các học trò của mình thì mãi sẽ không thay đổi trong mỗi người thầy.
Công Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét