CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN LÀ BẤT DIỆT
Quá
trình ra đời, hình thành và phát triển, chủ nghĩa cộng sản luôn bị muôn vàn các
thế lực phản động, thù địch, cơ hội tấn công từ nhiều phía. Vượt qua mọi khó
khăn, thử thách, chủ nghĩa cộng sản không chỉ là vũ khí tư tưởng vĩ đại của
giai cấp những người lao động bị áp bức, bóc lột đứng lên tự giải phóng mà còn
là hiện thực xã hội đang phát triển mạnh mẽ trong đời sống nhân loại hiện nay.
Từ mâu thuẫn về hệ tư
tưởng là hiện tượng phổ biến trong xã hội có đối kháng về lợi ích chủ yếu.
Nhưng thiếu hiểu biết về hệ tư tưởng đối lập, rồi nói cao ngạo, “lên mặt dạy
đời”, hoặc cố tình xuyên tạc, bịa đặt về cộng sản chủ nghĩa và hiện thực xã hội
cộng sản chủ nghĩa cũng là một hiện tượng phổ biến của các thế lực thù địch, mà
Nguyễn Cao là một ví dụ.
Bài viết về “Lộ trình phát sinh, phát triển và tiêu vong của chủ nghĩa cộng
sản” phát tán trên Danlambao.com, Nguyễn Cao đã tự coi mình là
“người lớn tuổi” để “cung cấp vũ khí “lý luận” cho “tuổi trẻ” nhằm “giành lấy
dân chủ hôm nay”… Chưa nói đến cái “dân chủ” của Y nhưng chỉ cần nói đến những
tri thức, hiểu biết về chủ nghĩa cộng sản mà Cao thể hiện trong bài viết, đã
cho thấy y chống cộng sản mà chẳng hiểu gì lý thuyết của chủ nghĩa cộng sản,
thì làm sao có thể đưa ra con đường “dân chủ” cho “giới trẻ” được?
Thứ nhất, Nguyễn Cao nói
rằng, Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản là “văn bản tuyên
chiến giữa phe cộng sản và phe tư bản của thế giới trong chiến tranh tư hữu”…
là một sự xuyên tạc. Bởi lẽ: Tuyên ngôn không
viết bất cứ từ nào về “chiến tranh tư hữu”, mà chỉ viết rằng: “Đặc trưng của
chủ nghĩa cộng sản không phải là xóa bỏ chế độ sở hữu nói chung, mà là xóa bỏ
chế độ sở hữu tư sản”. “Chủ nghĩa cộng sản không tước bỏ của ai cái khả năng
chiếm hữu những sản phẩm xã hội cả. Chủ nghĩa cộng sản chỉ tước bỏ quyền dùng
sự chiếm hữu ấy để nô dịch lao động của người khác”. Tước bỏ cái quyền này
chính là tước bỏ đi: “Điều kiện căn bản của sự tồn tại và của sự thống trị của
giai cấp tư sản là sự tích lũy của cải vào tay những tư nhân, là sự hình thành
và tăng thêm tư bản”… Đây mới là lý tưởng cộng sản đích thực của chủ nghĩa Mác,
là mục tiêu, động lực để giai cấp công nhân và nhân dân lao động vững tin trên
con đường đi tới chủ nghĩa cộng sản của mình.
Thứ hai, Cao nói rằng, “Chủ
nghĩa xã hội bạo lực và chủ nghĩa dân chủ xã hội. Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản và cuốn I Tư bản luận là lý luận của chủ nghĩa xã hội
bạo lực; cuốn III Tư bản luận và Lời nói đầu của cuốn Đấu tranh giai cấp ở Pháp là cơ sở lý luận của chủ
nghĩa dân chủ xã hội”… Để tăng thêm sự lừa gạt từ chiêu trò “chơi chữ”, giờ đây
Cao lại giở bài “nói sách” để cố bịp bợm cho được “giới trẻ”. Nhưng Cao biết
đâu rằng, thế hệ trẻ ngày nay đã có rất nhiều người đọc và học sách của chủ
nghĩa Mác, nên bộ Tư bản luận của C.Mác bán chạy không khác gì những thiết bị
điện tử hiện đại ngày nay. Chính ông Joern Schuetrumpf, Giám đốc Nhà xuất bản
Karl Dietz ở Berlin (Đức) cho rằng trong thời khủng hoảng kinh tế, những phân
tích của C.Mác về chủ nghĩa tư bản lại đặc biệt được quan tâm. “Mác lại trở nên thời thượng”, ông phát biểu như
vậy trong cuộc trò chuyện với Neue Ruhr/Rhein (Đức). Ông còn nói: “Ai cũng nghĩ
là sẽ không bao giờ có nhu cầu về cuốn Tư bản luận nữa.
Năm nay tăng ít nhất gấp 3 – 4 lần so với năm 2005. Cụ thể từ 500 bộ sách trong
năm 2005, thì mới trong 3 quý đầu năm nay Nxb Karl Dietz đã bán được 1.500 bộ.
Từ giờ đến cuối năm con số này “sẽ còn tăng vọt”…
Với tình hình đó bộ sách này đã trở thành sách phổ thông trong thế giới tư bản,
trước hết là với giới trẻ.
Thực tiễn đó cho thấy,
ông Cao đã xuyên tạc tư tưởng chính yếu của những bộ trên. C.Mác và Ph.Ăngghen
chưa bao giờ xác định “hai con đường xã hội chủ nghĩa” là “chủ nghĩa xã hội bạo
lực” và “chủ nghĩa dân chủ xã hội” cả. Trái lại, tư tưởng căn bản nhất của hai
tác phẩm nêu trên là luận giải từ tính tất yếu của kinh tế tư bản, tính tất yếu
của xã hội tư bản đã dẫn đến tính tất yếu về chính trị là đấu tranh xóa bỏ chủ
nghĩa tư bản bằng bạo lực cách mạng, bằng con đường hòa bình, hoặc kết hợp cả
hai hình thức đó, tùy theo cán cân lực lượng giữa giai cấp vô sản và giai cấp
tư sản. Sự trích dẫn một cách cắt xén, nhào nặn: “Phương pháp đấu tranh của năm
1948 nay đã lỗi thời về mọi mặt”, để cho rằng “chủ nghĩa cộng sản đã từ bỏ con
đường bạo lực”, hoặc xuyên tạc cho rằng “Lênin đã tiếp thu giáo lý bạo lực”,
“phổ biến chính sách khủng bố”… là hoàn toàn sai lầm.
Lịch sử đã cho thấy,
chính chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa đế quốc là những kẻ bạo lực nhất, tàn bạo
nhất trong lịch sử nhân loại. Để hình thành nên nhà nước, quốc gia và thế giới
tư bản, chúng đã dùng chiến tranh, bạo lực tàn sát biết bao người lao động,
nhân dân và các dân tộc trên thế giới. Cuộc chiến tranh của Napoleon chống lại
thế giới phong kiến châu Âu là một điển hình; cuộc Chiến tranh thế giới thứ I
và thứ II là do ai gây nên? Đó chính là chủ nghĩa tư bản chuyển biến thành chủ
nghĩa đế quốc, đỉnh cao là chủ nghĩa phát xít. Chúng bóc lột giai cấp công nhân
trong nước, tước đoạt lợi ích từ các dân tộc thuộc địa, tranh giành lợi ích lẫn
nhau mà gây nên chiến tranh thế giới.
Xuất
phát từ tính tất yếu kinh tế – chính trị của chủ nghĩa tư bản mà C.Mác và
Ph.Ăngghen xây dựng nên học thuyết của chủ nghĩa cộng sản. Nội dung cơ bản của
nó được thể hiện trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng
sản. Đây là vũ khí lý luận cơ bản của giai cấp công nhân và
nhân dân lao động thế giới trên con đường đấu tranh tự giải phóng của mình. Dẫu
cho hệ thống xã hội chủ nghĩa ngày nay có bị thoái trào thì những lý tưởng cộng
sản chủ nghĩa do C.Mác và Ph.Ăngghen đúc kết nên vẫn mãi là lý tưởng cao đẹp,
luôn được bổ sung, vận dụng sáng tạo không ngừng trong giai cấp công nhân, nhân
dân lao động, các chính đảng cộng sản của họ. Lý tưởng của chủ nghĩa cộng sản
vẫn đang vận động, phát triển trong thế giới đương đại ngày nay. Dẫu cho chủ
nghĩa tư bản có nhất thời điều chỉnh, thích nghi, thì tính tất yếu diệt vong
của nó đã được tiên liệu từ năm 1848 rồi./.
LHS
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét