Hồ Chí Minh luôn đánh giá rất cao vai trò, tầm vóc
của chủ nghĩa Mác-Lênin
Khi ra đi tìm đường cứu nước,
Hồ Chí Minh không chỉ trăn trở tìm kiếm lời giải bài toán làm thế nào, bằng
cách nào để giành lại nền độc lập của nước nhà, giải phóng dân tộc Việt Nam
khỏi ách thống trị ngoại bang, mà còn mong muốn tìm ra một hệ tư tưởng làm nền
tảng soi sáng cho con đường đi của dân tộc trong sự nghiệp giải phóng và xây
dựng xã hội mới, một triết lý phát triển của dân tộc. Qua những trải nghiệm
phong phú trong thực tiễn, khảo sát, phân tích sâu sắc về những trào lưu tư
tưởng, những con đường cứu nước của các dân tộc trên thế giới, Hồ Chí Minh nhận
thức rõ rằng đường lối cứu nước, giải phóng và phát triển dân tộc phải được xây
dựng trên một nền tảng tư tưởng nhất định thì mới đảm bảo tính nhất quán và sự
thông suốt trong cả tư tưởng và hành động của lực lượng cách mạng, trước hết là
lực lượng lãnh đạo, từ đó đảm bảo cho sự thành công của sự nghiệp cách mạng.
Lực lượng lãnh đạo phải có chủ nghĩa làm cốt và ai
cũng phải hiểu, ai cũng phải theo chủ nghĩa ấy, tức là phải thống
nhất quán triệt, vận dụng chủ nghĩa ấy trong quá trình vận động và tổ chức sự
nghiệp cách mạng thì sự nghiệp đó mới thành công được.
Hồ Chí Minh còn chỉ ra rằng,
lực lượng lãnh đạo mà không có chủ nghĩa làm nòng cốt thì cũng giống như người
không có trí khôn, tàu không có bàn chỉ nam (la bàn). Người không có trí khôn
thì đương nhiên sẽ không thể có chủ trương, đường lối đúng đắn được; và tàu
không có la bàn dẫn đường thì cũng sẽ không thể xác định được hướng đi đúng
giữa đại dương mênh mông, bao la.
Nhưng vấn đề còn quan trọng hơn
nữa trong thời đại của Hồ Chí Minh là Người xác định, phải lựa chọn đi
theo chủ nghĩa nào, học thuyết nào. Bởi lẽ, như Người từng thấy rõ: “bây giờ
học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều”. Đó là hệ tư tưởng tư sản, hay hệ tư tưởng vô
sản, hoặc nhân danh là hệ tư tưởng của giai cấp công nhân, nhưng thực chất đã
bị tha hóa, biến tướng, như chủ nghĩa công liên, nghiệp đoàn vàng, chủ nghĩa
xét lại ....? Đi theo chủ nghĩa nào, tư tưởng nào là vấn đề hết sức quan trọng
đặt ra, buộc phải có sự lựa chọn, cân nhắc cẩn thận, chính xác. Trong bối cảnh
đầy những phức tạp, tiềm ẩn nhiều “ngõ cụt” đó, Hồ Chí Minh đã biết phát hiện
ra và tìm đến với chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng tiên tiến nhất, cách mạng nhất và nhân văn nhất của
thời đại, trong khi những người Việt Nam khác,
dù cũng giàu lòng yêu nước và từng sống nhiều năm ở nước ngoài như nhà chí sĩ
Phan Châu Trinh, luật sư Phan Văn Trường, ... nhưng vẫn không nhìn ra được.
Người chỉ rõ: “Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân
chính nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin”. Đó là sự tổng
kết, đúc rút của Hồ Chí Minh từ thực tiễn nghiên cứu, khảo sát phong phú các
trào lưu tư tưởng, các phong trào đấu tranh yêu nước, các cuộc cách mạng của
các dân tộc khác nhau trên thế giới. Có thể nói chặng đường mà Hồ Chí Minh đã
đi để đến với chủ nghĩa Mác-Lênin là “chặng đường chiến thắng biết bao khó khăn
với sự lựa chọn vững chắc, tránh được những sai lầm dẫn tới ngõ cụt”.
Sau này, trong quá trình lãnh
đạo cách mạng Việt Nam, nhiều lần Hồ Chí Minh khẳng định vai trò hết sức quan
trọng của chủ nghĩa Mác-Lênin đối với sự nghiệp cách mạng của nhân dân Việt
Nam. Với nhiều cách thức diễn đạt khác nhau, Người đã chỉ ra vai trò nền tảng
tư tưởng, dẫn đường của chủ nghĩa Mác-Lênin: “chủ nghĩa Mác-Lênin làm gốc”;
“Chủ nghĩa Mác-Lênin là kim chỉ nam cho hành động”; “Chủ nghĩa Mác-Lênin là chủ
nghĩa cách mạng và khoa học nhất”; chủ nghĩa Mác-Lênin “không những là cái
"cẩm nang" thần kỳ, không những là cái kim chỉ nam, mà còn là mặt trời
soi sáng con đường chúng ta đi tới thắng lợi cuối cùng, đi tới chủ nghĩa xã hội
và chủ nghĩa cộng sản”...
Trong quan niệm của Hồ Chí
Minh, việc hiểu chủ nghĩa Mác-Lênin là yêu cầu, điều kiện không thể thiếu để
Đảng và mỗi cán bộ, đảng viên hoàn thành vai trò, nhiệm vụ được giao. Với tổ
chức Đảng, Người chỉ ra rằng: “Đảng ta là Đảng lãnh đạo. Muốn lãnh đạo được
phải hiểu chủ nghĩa Mác-Lênin”. Với mỗi cán bộ, đảng viên, Người nêu rõ: “Có
học tập lý luận Mác-Lênin mới củng cố được đạo đức cách mạng, giữ vững lập
trường, nâng cao sự hiểu biết và trình độ chính trị, mới làm được tốt công tác
Đảng giao phó cho mình”. Người nhắc nhở: “hiểu chủ nghĩa Mác-Lênin tức là cách
mạng phân công cho việc gì, làm Chủ tịch nước hay nấu ăn, đều phải làm tròn
nhiệm vụ”.
Đặc biệt, với trái tim nhân văn
sâu sắc, Hồ Chí Minh đã nêu lên quan niệm hết sức độc đáo về vai trò quan trọng
của chủ nghĩa Mác-Lênin, đó là giúp nhân lên những giá trị tích cực trong mỗi
người, cộng đồng và xã hội: “Hiểu chủ nghĩa Mác-Lênin là phải sống với nhau có
tình có nghĩa. Nếu thuộc bao nhiêu sách mà sống không có tình có nghĩa thì sao
gọi là hiểu chủ nghĩa Mác-Lênin được”.
Đánh giá rất cao vai trò của
chủ nghĩa Mác-Lênin, Hồ Chí Minh cũng rất chú trọng nhắc nhở các cán bộ, đảng
viên phải biết vận dụng đúng đắn và phát triển phù hợp với điều kiện cụ thể,
tránh căn bệnh máy móc, giáo điều. Người chỉ rõ: “Học tập chủ nghĩa Mác-Lênin
là học tập cái tinh thần xử trí mọi việc, đối với mọi người và đối với bản thân
mình; là học tập những chân lý phổ biến của chủ nghĩa Mác-Lênin để áp dụng một
cách sáng tạo vào hoàn cảnh thực tế của nước ta. Học để mà làm. Lý luận đi đôi
với thực tiễn”.
Hoằng Tháo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét